Sổ Tay Chăn Nuôi Quái Vật

Chương 120:



Hồ sơ tuyệt mật không dễ dàng lấy được. Kì Thời dù đã xác định được vị trí, nhưng tập tài liệu đó đã bị niêm phong kỹ càng, phải có chìa khóa mới có thể lấy ra.

Đống hồ sơ này đã từ lâu không có ai đụng tới, chìa khóa cũng chẳng rõ đã thất lạc phương nào, muốn tìm cũng không biết phải bắt đầu từ đâu.

Kì Thời đưa mắt nhìn quanh một lượt, rồi nhặt một thanh sắt từ chiếc ghế cũ nát nơi góc phòng lên cầm chắc trong tay.

Thanh sắt khác với gậy gỗ, nó không bị thời gian làm cho mục nát. Kì Thời thử vung vài nhát, thanh sắt xé gió rít lên tạo thành một luồng lực mạnh mẽ, rồi "xoảng" một tiếng, nện thẳng vào lớp kính chắn và ổ khóa sắt.

Chỉ sau hai cú nện, ổ khóa đã gãy lìa, lớp kính dày vỡ tan tành, những mảnh vụn văng tung tóe khắp sàn nhà.

Vì né tránh không kịp, một vài mảnh kính vỡ đã bắn suột qua mu bàn tay cậu, để lại những vết rạch li ti. Vết thương không đáng kể nên Kì Thời chẳng mấy bận tâm, cậu luồn tay vào đống đổ nát, rút ra bộ hồ sơ bằng giấy mang tên Tạ Vi Chỉ.

Cậu xé lớp keo niêm phong trên bề mặt rồi rút tờ giấy mỏng ra. Mùi giấy cũ lâu năm xộc thẳng  vào mũi, hăng hắc, khó chịu vô cùng.

Tờ giấy trắng đã hơi ngả vàng, chứng tỏ nó đã nằm ở đây từ rất lâu rồi.

Tại nơi dán ảnh thẻ trên hồ sơ, người thanh niên trong ảnh đang nhìn thẳng vào ống kính, đôi môi khẽ mím lại cùng đôi mắt đen sâu thẳm. Đó chính là tấm hình mà Kì Thời từng thấy trong cuốn sổ giới thiệu bệnh nhân của bệnh viện trước đây.

Mấy dòng thông tin cơ bản đầu tiên Kì Thời đều đã biết, cậu dời tầm mắt xuống dưới, khựng lại vài giây ở mục "Tác nhân kích phát bệnh trạng".

Trên đó ghi rõ: "Chứng tâm thần phân liệt khởi phát do chịu k*ch th*ch quá mạnh, cơ thể tự kích hoạt cơ chế phòng vệ, từ đó hình thành nên một nhân cách thứ hai mang tính nguy hiểm cực cao."

Các tác nhân dẫn đến phát bệnh gồm: Bị cô lập trong thời gian dài, bị cắt đứt giao tiếp với bên ngoài, chịu k*ch th*ch từ máu tươi hoặc bị bạo hành, điện giật.

Tất cả những điều này chính là căn nguyên khiến bệnh nhân phát bệnh.

Những dòng này phân tích chi tiết bệnh trạng của Tạ Vi Chỉ, đồng thời ghi lại cả sự việc hắn bị bắt cóc hồi nhỏ, chỉ rõ đó là yếu tố cốt lõi dẫn đến căn bệnh này.

Trong phòng hồ sơ yên tĩnh đến lạ thường chỉ có mình Kì Thời. Những tia sáng lơ lửng, soi rõ cả những hạt bụi đang nhảy múa trong không trung.

Kì Thời rũ mắt xuống, không ai rõ lúc này trong mắt cậu đang mang tâm trạng gì.

Phía dưới phần tác nhân và triệu chứng là thông tin về gia đình của Tạ Vi Chỉ, bao gồm tuổi tác, số điện thoại liên lạc của cha mẹ ruột và cả tiền sử bệnh lý tiềm ẩn.

Kì Thời nhìn thấy dòng chữ: Một trong hai bên cha mẹ ruột của bệnh nhân có mang gen di truyền lặn về chứng cuồng nộ (bạo lực mất kiểm soát).

Thông tin trong bộ hồ sơ này chi tiết hơn nhiều so với cuốn bệnh án mà Kì Thời đang cầm, những gì cậu biết đều hoàn toàn khớp với tài liệu. Thế nhưng, điều bất ngờ duy nhất là khi xem đến trang cuối cùng, Kì Thời mới nhận ra đây là một bộ hồ sơ đã bị xóa sổ.

Đó là một bộ hồ sơ bệnh án vốn đã bị xóa sổ từ tận 20 năm về trước.

Việc xóa sổ bệnh án chỉ xảy ra trong hai trường hợp: một là bệnh nhân đã bình phục hoàn toàn và xuất viện, hai là bệnh nhân đã qua đời.

Lúc trước không để ý, bên trong túi hồ sơ Kì Thời đang cầm vẫn còn một tờ giấy trắng khác. Cậu rút tờ giấy đó ra xem, bàng hoàng phát hiện, đó là một tờ giấy chứng tử.

Người mất là Tạ Vi Chỉ, nguyên nhân tử vong là do cơ thể suy kiệt.

Tại mục thông tin người thân trực hệ cũng ghi rõ, cha mẹ của Tạ Vi Chỉ đã cùng nhau qua đời trong một vụ tai nạn, ngay đúng cái đêm mà hắn mất đi.

Vậy nên Tạ Vi Chỉ của bây giờ không còn là con người nữa, hắn là một con quái vật đã chết từ lâu, và trên thế gian này, hắn cũng chẳng còn lấy một người thân.

Dù đã biết rõ ngọn ngành, nhưng khi tận mắt nhìn lại những dòng chữ giấy trắng mực đen này, Kì Thời vẫn không nén nổi cảm giác lồng ngực thắt lại, xót xa trào dâng.

Đọc xong bộ hồ sơ mà vẫn không tìm thấy bất kỳ manh mối nào về nguyên nhân dẫn đến sự dị thường của Tạ Vi Chỉ, Kì Thời đành cẩn thận cất tập tài liệu trở lại vào túi.

Cậu không để nó lại chỗ cũ mà quyết định mang theo bản hồ sơ này đi.

Nếu phòng hồ sơ đã không còn thông tin gì hữu ích, Kì Thời cũng chẳng buồn nán lại lâu, cậu xác định mục tiêu rồi đi thẳng về phía văn phòng viện trưởng.

Hồ sơ điện tử được lưu trong máy tính của văn phòng viện trưởng, Kì Thời cũng từng xem qua đoạn video quay lại cảnh dị biến của Tạ Vi Chỉ tại đó. Cậu tin chắc nơi này nhất định vẫn còn những manh mối có thể giúp mình giải đáp mọi nghi hoặc.

Trong bệnh viện đảo điên này, dù có kẻ mặc đồng phục trắng bước ngang qua cũng chẳng hề mở miệng hỏi han lấy nửa lời. Cậu hiên ngang bước vào văn phòng Viện trưởng mà tuyệt nhiên không một ai ngăn cản.

Kì Thời đi một mạch thuận lợi không chút cản trở.

Nhờ kinh nghiệm từ lần trước, Kì Thời dễ dàng tiến đến bàn làm việc rồi khởi động máy tính.

Chiếc máy tính cũ giật lag xoay vòng mất vài chục giây mới khởi động xong. Kì Thời lục tìm trong bộ nhớ và nhận thấy một vài manh mối: so với lần trước, trong máy dường như đã bị mất đi thứ gì đó.

Cậu không rõ viện trưởng đã tẩu tán những gì, nhưng may mắn thay, thông tin về Tạ Vi Chỉ lưu trong máy vẫn chưa bị xóa mất.

Đây là một tập tin không hề bị mã hóa, tên gọi lẫn vẻ ngoài đều rất bình thường, rõ ràng là đã bị bỏ quên từ lâu. Kì Thời lướt qua ngày chỉnh sửa cuối cùng, đó đã là hồ sơ của mười năm về trước.

Đây là một bản báo cáo thí nghiệm, mẫu vật bên trong lại chính là thứ mà Kì Thời vô cùng quen thuộc —— một đoạn mộc đằng.

Nó rất giống với đám dây leo trên người Tạ Vi Chỉ, hay nói cách khác, đây chính là một phần cơ thể của hắn.

Dựa vào đoạn video đã xem trên máy tính trước đó, Kì Thời hiểu rằng bệnh viện chắc chắn đã sớm phát hiện ra sự dị thường của Tạ Vi Chỉ, và trong một khoảng thời gian nào đó, họ đã điên cuồng khao khát được nghiên cứu hắn.

Thế nhưng, quái vật suy cho cùng vẫn không phải thứ mà con người có thể kiểm soát. Tạ Vi Chỉ hoàn toàn mất khống chế, sự cuồng nhiệt của đám bác sĩ kia dần bị thay thế bởi vẻ kiêng dè, e sợ và kinh hoàng, khiến sự việc này bị vùi lấp vào bóng tối.

Chẳng một ai hay biết, nơi góc khuất của chiếc máy tính này lại tồn tại một bản báo cáo nghiên cứu bị người đời lãng quên suốt mười năm ròng, để rồi hôm nay mới lại được mở ra lần nữa.

Đây là bản báo cáo nghiên cứu về một mẩu dây leo nhỏ trên người Tạ Vi Chỉ.

Tất cả các số liệu hiển thị trên đó cho Kì Thời biết rằng, bản chất mộc đằng của Tạ Vi Chỉ thuộc về một loại thực vật thân thảo. Loại thực vật này đã xảy ra biến dị, có khả năng phân bào không ngừng để sinh ra vô số nhánh dây leo con.

Sức sát thương của mộc đằng vô cùng lớn, trong chớp mắt có thể nghiền nát một khối sắt sống, khả năng tấn công cực kỳ mạnh mẽ.

Thế nhưng, một thực thể hùng mạnh như vậy lại tồn tại một điểm yếu chí mạng, đó chính là những bông hoa của nó.

Báo cáo chỉ rõ kết quả quan sát: bản thể của Tạ Vi Chỉ rất giống với một loài thực vật thân thảo quý hiếm. Nó mọc ra hai bông hoa với màu sắc khác biệt, dù dây leo có thô khỏe đến đâu thì những bông hoa lại mỏng manh, yếu ớt vô cùng.

Hoa của loài cây này nở rộ vào mùa hè. Khi mùa hoa đến, những cánh hoa hé mở e ấp, tỏa ra hương thơm ngọt lịm để chuẩn bị cho quá trình thụ phấn.

Đến độ chín muồi, hoa sẽ bung nở hoàn toàn.

"Mùa hoa" là cách gọi dành cho thực vật, nhưng đối với kẻ đã hóa thành quái vật như Tạ Vi Chỉ, dùng cụm từ "kỳ ph*t t*nh" có lẽ sẽ xác đáng hơn.

Thảo nào  ngày hôm ấy, Kì Thời lại ngửi thấy mùi hoa thơm ngọt đến thế, còn Tạ Vi Chỉ thì chẳng thể kiểm soát nổi cơ thể mà phải hiện nguyên hình bản thể của mình.

Thảo nào, cứ mỗi khi đêm xuống, thân thể hắn lại nóng rực mà chẳng rõ nguyên do.

Hóa ra, tất thảy mọi chuyện đều bắt nguồn từ đây.