Sổ Tay Chăn Nuôi Quái Vật

Chương 122: Chân Tướng



Chứng kiến cảnh tượng này, Tiểu Vân kinh ngạc đến trợn tròn cả mắt. Cô trân trân nhìn Kì Thời bước tới gần, thản nhiên đẩy cửa phòng bệnh bước vào mà chẳng gặp bất cứ sự ngăn cản nào.

Chàng trai trước mặt vẫn y hệt trong ký ức của cô, chẳng hề có chút gì gọi là nhếch nhác hay tơi tả. Ngược lại, sắc môi cậu hồng nhuận, thần sắc thậm chí còn tươi tắn hơn cả những ngày đầu mới đến bệnh viện.

Kì Thời khép cửa lại, cất tiếng cảm ơn: "Ban nãy cảm ơn cô đã nhắc nhở tôi."

Tiểu Vân vội vàng hoàn hồn đáp: "Bác sĩ Kì đừng khách sáo, đó cũng chỉ là phản xạ tự nhiên của tôi thôi."

Kì Thời khẽ đảo mắt quan sát phòng bệnh một lượt, nhận thấy không có thứ gì nguy hiểm mới yên tâm. Cậu hỏi thăm vài câu, sau khi biết Tiểu Vân không bị ức h**p trong hoàn cảnh hiện tại, cậu mới gật đầu.

Sau đó, Kì Thời bắt đầu dò hỏi tin tức về Quan Lộ.

Cậu nhớ mang máng cô gái này thường ngày hay đi cùng Quan Lộ, quan hệ có vẻ rất thân thiết. Nhớ tới lần tình cờ gặp mặt trước đó, cậu muốn nhân cơ hội này ghé qua thăm hỏi đối phương một chút.

Quả nhiên, Tiểu Vân gật đầu nói với Kì Thời: "Chị Quan Lộ ở phòng bệnh cuối cùng bên tay trái. Lúc mấy người mặc đồng phục đó thả chúng tôi ra ngoài hóng gió, tôi có tình cờ gặp chị ấy vài lần, tình hình chị ấy cũng khá ổn."

Kì Thời đã rõ. Trước khi rời đi, cậu dúi vào tay cô gái nhỏ vài viên kẹo. Cả túi kẹo này là do Tạ Vi Chỉ lén bỏ vào túi áo cậu lúc chuẩn bị ra ngoài, Kì Thời đã nếm thử một viên, vị rất ngọt.

Tuy chỉ là kẹo, nhưng dùng để bổ sung đường huyết cho cô gái có sắc mặt nhợt nhạt này thì cũng hữu dụng lắm.

Theo lời chỉ dẫn của Tiểu Vân, Kì Thời đi đến cuối dãy phòng bệnh. Bên ngoài không có người canh gác, cậu tiến lại gần hơn cũng chẳng thấy ai ngăn cản.

Kì Thời gõ nhẹ lên cửa phòng. Bên trong im lìm một hồi lâu mới có động tĩnh, cánh cửa hé mở một khe nhỏ, Quan Lộ cảnh giác để lộ đôi mắt dò xét nhìn ra bên ngoài.

Khoảnh khắc nhìn thấy Kì Thời, cô sững sờ chôn chân tại chỗ.

Bên ngoài không tiện nói chuyện, Kì Thời lên tiếng: "Có thể cho tôi vào trong được không?"

Quan Lộ vội vã gật đầu lia lịa, mở rộng cửa mời Kì Thời bước vào.

Cửa vừa khép lại liền bị Quan Lộ khóa trái ngay lập tức. Cô ngó nghiêng xung quanh, sau khi chắc chắn không có sự hiện diện của kẻ khác hay mối nguy hiểm nào mới thở phào nhẹ nhõm: "Sao bác sĩ lại tới tận đây?!"

Giọng nói của Quan Lộ pha lẫn sự ngạc nhiên. Rũ bỏ vẻ cảnh giác và đề phòng khi đối mặt với nguy hiểm, cô vẫn là con người quen thuộc mà cậu từng biết.

So với lần gặp trước, Quan Lộ không thay đổi là bao. Cô cũng không bị ức h**p hay ngược đãi gì, chỉ có điều sắc mặt hơi nhợt nhạt, có lẽ là do nghỉ ngơi không được tốt.

Kì Thời đáp: "Vừa rồi xảy ra chút chuyện nên tôi bị kẹt lại khu phòng bệnh. Gặp được Tiểu Vân hỏi thăm mới biết cô ở gần đây nên tôi ghé qua xem sao."

Quan Lộ gật đầu: "Tôi không sao, so với đám người kia thì còn tốt chán. Chỉ là không biết với tình hình trước mắt, liệu chúng ta có còn ra ngoài được nữa không."

"Sương mù bên ngoài ngày càng dày đặc, ngay cả cái bệnh viện này trông cũng như sắp sụp đổ đến nơi rồi..."

Giọng nói của Quan Lộ chất chứa sự hoang mang và sợ hãi trước những điều chưa biết.

Suy cho cùng, họ đang ở trong một trạng thái cân bằng tương đối. Nếu bệnh viện sụp đổ, họ biết đi đâu về đâu? Bên dưới màn sương trắng kia ẩn giấu thứ gì, hay cả đám dây leo bám đầy trên tường kia nữa, tất cả đều là ẩn số mù mịt.

Giọng Kì Thời lại có chút ngờ vực: "Sụp đổ ư?"

Quan Lộ đáp: "Đúng vậy, chẳng lẽ bác sĩ không nhận thấy dây leo bám trên tường ngày càng nhiều sao? Ngay cả cửa sổ cũng sắp bị bịt kín rồi. Cả cái bệnh viện này ngày càng tàn tạ, giống hệt như một tòa nhà hoang phế lâu năm, trông như chẳng mấy chốc nữa sẽ sập xuống."

Khi bước ra khỏi khu phòng bệnh, Kì Thời vẫn mãi suy nghĩ về những lời Quan Lộ vừa nói.

Lời nói ấy tựa như hòn đá bất ngờ ném xuống mặt hồ phẳng lặng, phá vỡ sự bình yên vốn có. Lớp sương trắng mờ ảo che phủ trước mắt dần tan biến, để lộ ra bộ mặt chân thực nhất tận cùng dưới đáy.

Cuối cùng Kì Thời cũng nhìn thấy bộ mặt thật của bệnh viện lúc này. Nó dường như đã hoàn toàn cách biệt với thế giới bình thường bên ngoài, chẳng còn chút gì dáng vẻ của những ngày đầu tiên.

Chỉ trong vỏn vẹn hơn hai tháng, tòa kiến trúc vốn được xây dựng khang trang, bề thế nay lại tàn tạ như thể đã bị bỏ hoang suốt mấy chục năm trời.

Hệ thống điện xuống cấp, lớp vỏ bọc hào nhoáng giả tạo bong tróc, chẳng còn đâu vẻ sáng sủa mà Kì Thời từng thấy, ánh sáng xung quanh giờ đây chỉ toàn một màu u ám, lờ mờ.

Lớp sơn trắng trên tường bong tróc từng mảng, lộ ra màu gạch thô bên trong. Kính cửa sổ vỡ nát, có thể nhìn thấy rõ những thân dây leo to khỏe đang bám chặt bên ngoài, suýt chút nữa là bịt kín cả khung cửa.

Hành lang, phòng bệnh, phòng thí nghiệm... dọc đường Kì Thời đi qua, mọi thứ đập vào mắt đều là cảnh tượng điêu tàn, đổ nát.

Những dây leo ấy không chỉ quấn chặt lấy cửa sổ mà còn leo kín trên các bức tường. Tầm mắt chạm đến đâu cũng thấy sự hiện diện của chúng, chúng len lỏi trong từng ngóc ngách của bệnh viện.

Cảnh tượng này nghiễm nhiên khẳng định sự độc chiếm tuyệt đối. Nếu đây là một phó bản trong trò chơi vượt ải, thì nơi này đã sớm trở thành vật trong túi của Tạ Vi Chỉ rồi.

Tất nhiên, với tình hình hiện tại thì cũng chẳng khác là bao.

Nói về lúc đầu, thế giới nhỏ này vì sự cố mà xuất hiện thêm một con quái vật khác, một núi không thể có hai hổ, lẽ ra chúng sẽ kìm hãm lẫn nhau. Thế nhưng kể từ sau khi trở về từ phòng phẫu thuật của Lục Hoa, Kì Thời ngày càng không cảm nhận được khí tức của đám ác quỷ kia nữa.

Dường như chúng đã sớm tan biến khỏi không gian này rồi.

Từ những điều trên có thể thấy, sức mạnh bản thể của Tạ Vi Chỉ đang không ngừng tăng lên, thậm chí đã đạt đến mức độ không thể đong đếm.

Nhưng chẳng hiểu vì lý do gì, hắn nhất quyết không chịu để lộ những hiện tượng chân thực ấy trước mặt Kì Thời.

Là sợ cậu phát hiện ra điều gì, hay là lo lắng cậu sẽ làm ra chuyện gì?

Kì Thời đứng bên cửa sổ, phóng tầm mắt nhìn ra bên ngoài.

Đám dây leo đang che chắn cửa sổ lặng lẽ lùi sang hai bên, chừa lại một khoảng trống, giúp Kì Thời có thể nhìn thấy ngay màn sương trắng đang bao trùm cả bệnh viện.

Nhìn xa hơn chút nữa là khu rừng đen kịt, mờ mịt một mảng, khiến người ta chẳng thể nhìn rõ thứ gì.

Kì Thời thu hồi tầm mắt, vừa định cất bước rời đi thì bất chợt, cậu thoáng thấy có thứ gì đó vụt qua trong màn sương dày đặc ở hướng cổng chính.

Nhưng sương mù nơi đó quá dày, thứ kia di chuyển lại quá nhanh nên Kì Thời cũng không nhìn rõ rốt cuộc vừa rồi là cái gì chạy qua.

Trở lại phòng bệnh, Tạ Vi Chỉ vẫn giữ nguyên bộ dạng cuộn mình thành một quả cầu dây leo như cũ.

Kì Thời vừa vào phòng đóng cửa lại, một sợi dây leo ở cổ chân đã nôn nóng quấn lấy cậu. Rèm cửa bị kéo lại, đèn ngủ đầu giường cũng vụt tắt, ánh sáng trong phòng bị nuốt chửng bởi bóng tối, khiến tầm nhìn trở nên mờ mịt.

Kì Thời chớp mắt, cảm nhận được sợi dây leo nhỏ ở cổ chân sợ sệt buông lỏng ra. Ngay giây tiếp theo, bên eo đã xuất hiện một cánh tay, cả người cậu được đối phương ùa tới ôm trọn vào lòng.

Mùi hương ngọt ngào quen thuộc ập tới, những nụ hôn vụn vặt dày đặc rơi xuống môi cậu, cái này nối tiếp cái kia, thậm chí hắn còn muốn quấn quýt lấy Kì Thời để làm những chuyện thân mật hơn.

Kì Thời đứng im bất động, mặc cho Tạ Vi Chỉ hôn mình. Thế nhưng, đôi mắt vốn luôn ôn hòa trong veo ấy giờ đây, trong bóng tối, lại đang nhìn thẳng vào mắt Tạ Vi Chỉ, đối mặt trực diện không hề né tránh.