Sổ Tay Chăn Nuôi Quái Vật

Chương 121: Quen Thuộc



Mọi dị biến đều đã có lời giải đáp, tất thảy những điều bất thường cũng đã tìm ra nguyên cớ.

Vậy thì, phải giải quyết thế nào đây?

Sự xuất hiện của một đóa hoa đang độ nở rộ, theo lẽ thường, chính là sự thuận theo quy luật tự nhiên: thụ phấn, kết hợp rồi đơm hoa kết trái. Thế nhưng khi đối mặt với Tạ Vi Chỉ, Kì Thời rốt cuộc vẫn chẳng thể nghĩ ra biện pháp nào khả thi để giải quyết tình huống đặc thù này.

Cũng may, chuyến đi này coi như không uổng công vô ích.

Kì Thời thoát khỏi tập tin, lập tức nhấn chuột phải chọn lệnh xóa. Cậu lần theo ký ức tìm đến đoạn video từng xem trước đó. Dù muốn mở video này cần phải có mật mã chính xác, nhưng để đảm bảo an toàn, Kì Thời vẫn quyết định xóa vĩnh viễn tất cả.

Hồ sơ giấy đã bị Kì Thời lấy đi, dữ liệu điện tử cũng bị xóa sạch, mọi dấu vết liên quan đến Tạ Vi Chỉ tại bệnh viện này đã hoàn toàn tan biến vào hư vô. Đó là những thứ lẽ ra phải biến mất từ hai mươi năm trước, nhưng vì d*c v*ng và thù hận mà kéo dài hơi tàn đến tận ngày nay, kết thành một trái đắng nghiệt ngã.

Chiếc máy tính vốn đã trống trải nay lại bị Kì Thời xóa trái xóa phải một hồi, càng trở nên trơ trọi hơn. Ngoài những dữ liệu cơ bản nhất, trong máy chỉ còn trơ lại danh sách và hồ sơ sơ sài của các bệnh nhân.

Kì Thời cẩn thận kiểm tra lại một lượt, sau khi chắc chắn không còn sót lại bất cứ thông tin nào về Tạ Vi Chỉ, cậu mới dừng tay và tắt máy.

Thời gian trôi đi rất nhanh, màn sương ngoài cửa sổ chẳng những không tan mà dường như còn dày đặc hơn. Ngay cả bên trong bệnh viện, thi thoảng Kì Thời lại có ảo giác như đang bị một con quái vật khổng lồ nào đó bao trùm lấy, khiến mọi thứ trở nên mờ ảo, thực hư khó phân.

Hệt như trong mộng cảnh vậy.

Vừa nhớ tới giấc mơ đêm qua, cả người Kì Thời như bị lửa đốt, cậu vội vàng rũ bỏ những hình ảnh hỗn loạn trong đầu rồi bước nhanh ra ngoài.

Đẩy cánh cửa văn phòng bước ra, hành lang vắng lặng như tờ. Ánh đèn chói mắt hắt lên những bức tường trắng toát, nhìn lâu một chút sẽ thấy từng lớp bóng đen chồng chất lên nhau. Những cái bóng ấy cứ cọ quậy, uốn éo như thể sinh vật sống, khiến người ta nảy sinh cảm giác khó chịu đến cực điểm.

Kì Thời men theo đường cũ quay trở về.

Lúc đi thì thuận buồm xuôi gió, nhưng khi về thì người lại đông lên trông thấy. Những phòng bệnh vốn dĩ yên ắng bắt đầu trở nên ồn ã, thậm chí có nơi còn vang lên tiếng la hét chói tai.

Những nhân viên mặc đồng phục trắng vẫn mặt không đổi sắc đi ngang qua từng phòng bệnh, chẳng mảy may để tâm đến những âm thanh hỗn tạp kia, cứ thế thản nhiên tiếp tục công việc của mình một cách quy củ.

Đột nhiên, biến cố ập đến. Một cánh cửa phòng bệnh vốn đã lung lay sắp đổ bị ai đó tông mạnh ngã rầm xuống đất, từ bên trong lao ra một gã đàn ông với vẻ mặt điên loạn.

Cảnh tượng này vốn dĩ rất đỗi bình thường ở khu bệnh phòng. Những kẻ mặt lạnh như tiền kia sẽ chỉ đứng chôn chân tại chỗ, trơ mắt nhìn gã đàn ông trốn thoát, chạy được vài bước rồi ngã gục xuống đất vì kiệt sức.

Đến lúc đó, họ mới tiến lên tóm gọn kẻ đào tẩu, lôi tuột về phòng bệnh. Mọi thứ cứ thế lặp đi lặp lại, thành một vòng luẩn quẩn không hồi kết.

Nhưng hôm nay lại khác. Gã đàn ông kia vừa thoát ra liền cắm đầu chạy thẳng về phía Kì Thời ở cuối hành lang. Rõ ràng là gã có quen biết cậu. Ngay khi ngã sóng soài xuống đất, thấy đám nhân viên đang lừ đừ tiến lại gần, gã liền điên cuồng gào thét cầu cứu.

"Á á á á!!! Bác sĩ Kì cứu tôi với, cứu tôi với!!"

"Tôi chịu hết nổi rồi, nơi này là địa ngục, tôi biết sai rồi, tôi không nên ức h**p bọn họ, tha cho tôi đi mà!"

"Bác sĩ Kì, cậu cứu tôi với, cậu bảo họ tha cho tôi có được không, hu hu hu hu..."

Kẻ này chính là một trong những tên bảo vệ từng canh giữ Tạ Vi Chỉ năm xưa. Khi sương mù bao trùm bệnh viện, gã không kịp tháo chạy, ác nghiệp gã gây ra nay đã báo ứng lên chính đầu gã, bị những nhân viên do bệnh nhân hóa thành hành hạ đến mức sống không bằng chết.

Lúc này, đột nhiên nhìn thấy Kì Thời đứng sờ sờ ngay trước mắt, gã bắt đầu sinh ra ảo giác, cứ ngỡ mình vẫn đang ở trong bệnh viện bình thường. Gã vừa đấm đá, chửi bới đám người đang áp sát, vừa gào khóc cầu xin Kì Thời đưa mình đi, rõ ràng là tinh thần đã hoàn toàn bấn loạn.

Đám nhân viên kia đã nghe quá nhiều lời chửi rủa dơ bẩn nên sớm đã chai sạn. Thế nhưng điều kỳ lạ là, ngay khi ba chữ "Bác sĩ Kì" thốt ra từ miệng gã đàn ông, tất cả nhân viên đang bận rộn dọc hành lang đều đồng loạt dừng tay.

Bọn họ đồng loạt quay sang nhìn Kì Thời, dùng ánh mắt dò xét đánh giá kẻ mang hơi thở xa lạ vừa xông vào vùng cấm địa này.

Gã đàn ông vốn tưởng mình chết chắc, thấy cảnh tượng này liền sực tỉnh khỏi cơn hoảng loạn. Gã chớp lấy thời cơ, lồm cồm bò dậy rồi lao về phía trước, rắp tâm muốn dùng Kì Thời làm bàn đạp để thoát khỏi chốn này.

Một cô gái mặc đồ bệnh nhân đứng ở hành lang thấy vậy thì cuống quýt cả lên, cô lao người định đuổi theo nhưng lập tức bị người hộ lý phía sau lôi ngược trở lại, không sao cử động được.

Cô gái dậm chân bình bịch, thầm rủa: "Đồ khốn nạn!"

Rồi cô hét lớn về phía Kì Thời: "Chạy mau!!" Bất chấp việc có thể thu hút sự chú ý của đám nhân viên quái gở kia, cô vẫn cố gắng cảnh báo cho cậu.

Thế nhưng, viễn cảnh đáng sợ trong tưởng tượng đã không xảy ra. Gã đàn ông trông có vẻ cao to vạm vỡ kia vừa lồm cồm bò dậy chạy được hai bước thì lại ngã sóng soài xuống đất.

Lần này, mấy kẻ phía sau lập tức ập tới đè nghiến gã xuống, quyết không để người vuột mất thêm lần nữa.

Gã đàn ông thần trí mơ hồ, miệng vẫn lẩm bẩm mấy câu xin xỏ đưa hắn đi. Thân hình to lớn như hộ pháp ấy vậy mà lại bị hai nhân viên trông có vẻ gầy gò thô bạo lôi xềnh xệch đi mất.

Còn những ánh mắt vốn đang đồng loạt đổ dồn về phía Kì Thời, chỉ sau một hai giây, tất cả đều lặng lẽ dời đi như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Rốt cuộc chẳng có chuyện gì xảy ra cả. Những kẻ đó chỉ liếc Kì Thời vài cái rồi ai nấy đều quay đi, tiếp tục cắm cúi làm việc của mình.

Quả thực khiến người ta không dám tin vào mắt mình.

Ít nhất là cô gái vừa hét lên bảo Kì Thời chạy trốn kia, lúc này kinh ngạc đến mức cằm suýt rớt xuống đất.

Nhưng chưa kịp nhìn thêm mấy lần, cô đã bị người phía sau thúc giục quay về phòng bệnh. Chẳng còn cách nào khác, vẻ nghĩa khí hào hiệp ban nãy biến đâu mất, cô ỉu xìu như quả bóng bay bị châm thủng, chỉ đành cúi đầu ngoan ngoãn lê bước về phía trước.

Tiểu Vân đã bị giam cầm ở cái chốn quỷ quái này không biết bao nhiêu ngày rồi. Mỗi ngày trôi qua đều như đi tù, cuộc sống lặp lại đơn điệu theo quy trình hai điểm một đường thẳng.

Nhưng dẫu sao thì vẫn còn khá khẩm hơn những người ở các phòng bệnh khác chán.

Thời gian trôi qua lâu như vậy, cô cũng ngộ ra được một quy luật: đám nhân viên kỳ dị kia chỉ nhắm vào những kẻ vốn là nhân viên cũ của bệnh viện – những kẻ ngày thường cậy quyền cậy thế, ỷ vào việc Viện trưởng làm ngơ mà ngang ngược hống hách, bắt nạt và trút giận lên đầu bệnh nhân.

Còn những người vô tội bị vạ lây như các cô, tuy tự do thân thể bị hạn chế nhưng ít nhất cũng không thê thảm như gã đàn ông ban nãy, không phải chịu đựng những màn tra tấn và hành hạ không rõ nguyên do.

Thế nên sau ngần ấy ngày, tình trạng của cô vẫn được coi là khá ổn.

Tiểu Vân vốn là người cực kỳ thận trọng, hôm nay sở dĩ cô dám ra mặt hét bảo người ta chạy trốn, hoàn toàn là vì cô nhận ra Kì Thời.

Cô là y tá trẻ trực thuộc dưới quyền Quan Lộ, thường ngày trực ở trạm y tá. Kì Thời ngay từ đầu đã nổi danh khắp bệnh viện, Tiểu Vân đương nhiên cũng biết đến vị bác sĩ này.

Cũng nhờ những lần trực ban mà cô đã gặp cậu không dưới một lần. Đối với vị bác sĩ vừa dịu dàng lại vừa lịch thiệp này, Tiểu Vân tự nhiên nảy sinh thiện cảm, không nỡ nhìn đối phương cứ thế rơi vào chốn nguy hiểm.

May mắn thay, hữu kinh vô hiểm (Có sợ hãi nhưng không nguy hiểm).

Tiểu Vân vừa vào phòng liền ngồi phịch xuống mép giường như mọi khi. Vừa mới kịp hoàn hồn thở hắt ra vài hơi, cô bỗng nghe thấy bên ngoài vang lên tiếng trò chuyện xì xào.

Tiểu Vân rón rén nhích từng bước ra cửa ghé mắt nhìn, chỉ thấy Kì Thời đang đứng đó, chẳng biết đã nói gì với tên nhân viên canh cửa. Nghe xong, gã nhân viên nọ im lặng một hồi rồi bất ngờ tránh sang một bên, không còn chặn cửa phòng bệnh nữa.

Kì Thời cũng theo đó mà bước tới.