Sổ Tay Chăn Nuôi Quái Vật

Chương 126: Trùng Phùng



Nếu nói vài tháng trước, những người này vẫn còn đang loay hoay trong giai đoạn thăm dò và thử nghiệm đối với những thực thể chưa xác định, thì việc đội thám hiểm mất tích không khác gì ngòi nổ cho một quả bom nổ chậm, khiến cuộc chiến ngầm này bùng nổ chỉ trong chớp mắt.

Những quả pháo xâm lược nã xuống, đánh gãy ngang thân một cây cổ thụ trong khuôn viên bệnh viện. Tiếng nổ kinh thiên động địa, khiến cả mặt đất cũng phải rung chuyển dữ dội.

Khi làn sương mù trắng xóa dần tản đi, đám người nọ không giấu nổi vẻ phấn khích, cứ ngỡ rằng hỏa lực đã thành công dọa chạy những thực thể kỳ quái, giúp bọn họ chiếm lĩnh được vùng đất này.

Thế nhưng, khoảnh khắc những dây leo chằng chịt, che kín cả bầu trời đập vào mắt, tất cả những kẻ đang lăm lăm vũ khí, họng súng chĩa thẳng vào khoảng không kia đều chết trân tại chỗ.

Da gà da vịt nổi lên rần rần trong tích tắc, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng làm ướt đẫm cả lưng áo. Bản năng sinh tồn trỗi dậy mạnh mẽ, khiến ai nấy đều không kìm được ý muốn quay đầu bỏ chạy thoát thân ngay lập tức.

Những sợi dây leo thô dài ấy, đến cả đạn lạc cũng chẳng thể đẩy lui, bắn vào chúng chỉ như gãi ngứa, hoàn toàn mất đi sức sát thương vốn có. Với lực siết khủng khiếp, chúng có thể dễ dàng vặn gãy cổ một người trong nháy mắt.

Lửa cháy ngợp trời. Khi quả pháo thứ hai nã xuống, con quái vật ẩn mình bên trong hoàn toàn bị chọc giận. Ngay lúc thực thể dây leo khổng lồ mang hình dáng con người hiện ra, tất cả mọi người đều cảm thấy cơ thể như bị đóng băng, cứng đờ không cách nào cử động nổi.

Tay chân nặng trịch như đeo chì, đầu óc trống rỗng trong thoáng chốc. Ánh nhìn lạnh lẽo như băng vương trên người họ, mang theo sát khí và ác ý không chút che giấu. Chỉ trong khoảnh khắc đó, tất cả bọn họ đều cảm nhận rõ rệt lưỡi hái của tử thần đã kề sát cổ.

Cảm giác đó thật khó lòng diễn tả bằng lời. Đám người chỉ thấy rằng kể từ khi con quái vật hình người này xuất hiện, hy vọng được sống sót trở về đã hoàn toàn vụt tắt. Bọn họ đã thực sự chọc giận một sự tồn tại không nên đụng tới.

Một phần nhỏ dây leo bao quanh bệnh viện bị ngọn lửa bén vào, không ngừng vặn vẹo chống trả. Chân thực thể khổng lồ kia cũng bị nổ toác một lỗ không hề nhỏ, mãi vẫn chưa thấy lành lại. Nhưng nhìn lại phía bên này, thương vong cũng vô cùng nặng nề, lượng đạn pháo chỉ còn chưa đầy một phần ba, thậm chí vài cỗ xe pháo đã bị dây leo quất nát vụn.

Tình hình hiện tại rõ ràng là phía con người đang rơi vào thế yếu. Trận chiến này bắt đầu khi họ còn chưa thấu hiểu hết sự đáng sợ của quái vật, để rồi đến cuối cùng, có lẽ kết cục nhận lấy chỉ còn là xương thịt nát tan, không còn vẹn toàn.

Ngay lúc mọi người đã tuyệt vọng đến cùng cực, con quái vật hình người đáng sợ lơ lửng giữa không trung bỗng đột ngột quay ngoắt đầu về phía bệnh viện. Dường như đã phát hiện ra điều gì đó, thân thể hắn trong tích tắc tan rã ra. Đám đông chỉ kịp thấy mắt tối sầm lại, rồi hoàn toàn chìm vào hôn mê.

Tạ Vi Chỉ đã khôi phục lại hình người, ngay khi nhận ra có điều bất ổn, hắn đã tức tốc hiện thân trước cửa phòng bệnh số 001.

Trước lúc hắn rời đi, chàng trai trẻ trong phòng đã vì quá mệt mỏi mà chìm vào giấc ngủ sâu. Hắn nhẹ nhàng đặt cậu nằm xuống giường, ánh đèn vàng ấm áp khẽ phủ lên gương mặt khi đang say giấc, tĩnh lặng và bình yên đến mức khiến trái tim người ta cũng phải mềm nhũn đi.

Lúc này, Tạ Vi Chỉ đưa tay mở cửa, nếu nhìn kỹ sẽ thấy ngón tay hắn đang run rẩy không kiểm soát. Hắn nhìn về phía chiếc giường, ngọn đèn đầu giường vẫn đang tỏa sáng, nhưng bóng hình quen thuộc ấy đã chẳng còn thấy đâu.

Đầu óc Tạ Vi Chỉ trống rỗng hoàn toàn, đôi mắt đã trở lại bình thường của hắn điên cuồng tìm kiếm dáng hình Kì Thời. Thế nhưng dù hắn có nhìn bao nhiêu lần đi chăng nữa, bóng dáng ấy vẫn bặt vô âm tín.

Mùi hương quen thuộc đang nhạt dần, lãng đãng hư ảo, có cố mấy cũng chẳng thể nắm giữ. Nó giống như nắm cát mịn bị siết chặt trong lòng bàn tay, cứ thế lặng lẽ trôi tuột qua kẽ tay rồi biến mất.

Kì Thời đã đi rồi, anh rời đi lặng lẽ không một lời từ biệt. Thậm chí, dù Tạ Vi Chỉ có lùng sục khắp bệnh viện này cũng chẳng thể tìm thấy lấy một chút hơi hướm hay dấu vết nào của anh còn sót lại.

Tại sao anh lại bỏ đi? Là vì không còn thích hắn nữa sao? Hay là hắn đã làm sai điều gì? Bản thể của Tạ Vi Chỉ bị đạn pháo oanh tạc nổ toác một lỗ lớn, và khi ở hình hài con người, hắn cũng mang một vết thương tương tự ngay vị trí đó.

Hắn bước đi khập khiễng đầy khó khăn. Nếu vén ống quần lên, người ta sẽ thấy ngay phần bắp chân đã bị khuyết mất một mảng thịt, trông vô cùng đáng sợ.

Máu tươi đỏ thẫm nhuộm đẫm lớp vải bọc ngoài thành một màu nâu đen xỉn. Thì ra, quái vật cũng sẽ đổ máu... Tạ Vi Chỉ cứ đứng thẫn thờ ở đó, chẳng buồn cử động cũng không thốt nên lời. Thời gian cứ thế lẳng lặng trôi đi, trong căn phòng tĩnh mịch đến phát sợ, bỗng vang lên một tiếng động cực khẽ, tựa hồ có thứ gì đó vừa rơi xuống sàn.

Những giọt lệ trong vắt lăn dài trên gò má Tạ Vi Chỉ. Trong cơn hoảng loạn và bất lực đến cùng cực, hắn đã rơi nước mắt một cách vô thức.

Bầu không khí trong phòng như ngưng đọng lại. Những sợi dây leo vẫn quấn chặt quanh cửa sổ không để hở lấy một khe nhỏ khẽ khàng lay động, phần ngọn non nớt nhất vươn về phía bậu cửa, giống như đang nâng niu, bao bọc lấy một vật gì đó.

Hắn đứng chết trân tại chỗ, nước mắt cứ thế tuôn rơi. Mãi đến khi cảm nhận rõ rệt hơi ấm quen thuộc của Kì Thời phát ra từ vật nhỏ kia, hắn mới chịu dời mắt nhìn sang.

Đám dây leo trở nên cứng đờ dưới cái nhìn của bản thể, Tạ Vi Chỉ dễ dàng lấy được mảnh giấy nhỏ ấy. Nét chữ trên giấy rất đẹp, thanh thoát và tao nhã, hệt như tính cách của chủ nhân nó vậy, mang đến một cảm giác vô cùng dễ chịu.

Bên trong là lời nhắn mà Kì Thời để lại, cậu bảo rằng mình có việc phải đi xử lý, dặn Tạ Vi Chỉ hãy lần theo địa chỉ ghi trên giấy để tìm mình, cuối thư còn vẽ thêm một gương mặt cười vô cùng đáng yêu.

Một sợi dây leo khác trong phòng bỗng đập xuống bàn rầm rầm như muốn gây sự chú ý. Tạ Vi Chỉ nhìn sang mới phát hiện, hai chậu cây vốn đặt ở đó đã biến mất từ lúc nào. Trên mặt bàn vẫn còn vương lại mùi hương thanh khiết thoang thoảng của Kì Thời, rõ ràng là chúng đã được cậu mang đi cùng.

Thực ra, nếu Tạ Vi Chỉ không quá vội vàng và hoảng loạn đến thế, thì ngay giây phút bước chân vào phòng, hắn đã có thể nhận ra mảnh giấy nhắn cũng như sự biến mất của hai chậu cây kia rồi.

Nhưng hắn đã quá sợ hãi. Hắn sợ Kì Thời rời đi sao? Không, thứ mà hắn sợ hãi hơn cả, chính là cảm giác bị ruồng bỏ.

Nước mắt chẳng có dấu hiệu gì là sẽ ngừng rơi. Tạ Vi Chỉ đứng lặng trong góc tối, lệ tuôn không dứt. Lúc này, trên người hắn chẳng còn vẻ hung tợn đáng sợ của quái vật dây leo khi nãy, mà trông chỉ giống như một con thú nhỏ yếu ớt đang lủi thủi trong góc tối tự l**m láp vết thương, cô độc và đáng thương vô cùng.

【Ting! Chỉ số thù hận giảm 5 điểm. Chỉ số thù hận Song Sinh hiện tại: 24.】

Dù sao đi chăng nữa, cuộc chiến vốn dĩ phải đẫm máu và kinh hoàng này cuối cùng cũng đã hạ màn như thế.

Ngày hôm sau, những người từng bị hôn mê trước cổng bệnh viện đều đã bình an vô sự tỉnh lại. Cùng lúc đó, người ta cũng tìm thấy vài thành viên trong đội thám hiểm từng mất tích trong làn sương trắng; bọn họ đang nằm la liệt trên thân của cây cổ thụ đã bị đánh gãy.

Mọi người vốn dĩ đều đinh ninh rằng họ đã chết, chẳng rõ vì cớ gì mà hôm nay tất cả lại đồng loạt xuất hiện. Tuy vẫn còn đang trong trạng thái hôn mê, nhưng ngay khi được cứu tỉnh và mở mắt ra, câu đầu tiên họ thốt lên lại là kêu đói, cứ như thể đã bị bỏ đói ròng rã suốt nhiều ngày trời vậy.

Làn sương mù bao quanh bệnh viện đã tan biến, những dây leo quấn chặt lấy tòa nhà cũng theo đó mà không cánh mà bay, tất cả đều bặt vô âm tín chỉ sau một đêm ròng.

Biến dị kinh hoàng, màn sương trắng hay thực thể dây leo hình người kia, tất thảy dường như chỉ là ảo giác, nếu không có khung cảnh hoang tàn ngổn ngang khắp sân kia nhắc nhở họ rằng mọi chuyện đều là sự thật.

Thế nhưng tạm thời họ chẳng còn hơi sức đâu mà suy xét thêm những chuyện khác. Chỉ khi tiến vào bên trong bệnh viện, mọi người mới bàng hoàng phát hiện nơi đây thực sự vẫn còn có người sống sót, thậm chí con số không chỉ dừng lại ở vài chục người.

Lực lượng cảnh sát phụ trách vụ án phát hiện ra rằng, toàn bộ trật tự trong bệnh viện từ bác sĩ, bệnh nhân cho đến nhân viên y tế đều không hề bị xáo trộn. Duy chỉ có một điều kỳ lạ, đó là thân phận của họ dường như đã bị hoán đổi hoàn toàn cho nhau.

Những người mang danh bệnh nhân thì điên điên khùng khùng, luôn mồm khẳng định mình là nhân viên y tế; trong khi đó, những người đang khoác trên mình bộ đồ công tác trắng tinh lại phần lớn đều giữ im lặng, nếu không thì cũng chỉ đứng cười một cách quái lạ.

Lần theo dấu vết để điều tra, cảnh sát đã bóc trần những sự thật bị che giấu bên dưới, từ đó phanh phui ra hàng loạt tội ác tày trời.

Những bệnh nhân đó trước kia đích thực là nhân viên y tế, nhưng chẳng rõ vì nguyên nhân gì, có lẽ là do những dây leo kỳ quái kia mà thân phận mới bị đảo ngược. Những việc bẩn thỉu mà bệnh viện lén lút thực hiện sau lưng bấy lâu nay cũng lần lượt bị cảnh sát đưa ra ánh sáng. Vì vụ việc có liên đới rộng rãi, thậm chí còn dính líu đến bí mật của một vài gia tộc thượng lưu, nên cấp trên đã trực tiếp tiếp nhận và xử lý.

Bệnh viện tâm thần ngay từ đầu đã nhận được sự quan tâm rộng rãi của toàn xã hội, thế nên chắc chắn phía chức trách sẽ phải đưa ra một lời giải thích thỏa đáng cho tất cả mọi người.

Trong quá trình kiểm kê số lượng người, cảnh sát còn phát hiện ra một nhân vật vô cùng đặc biệt. Kẻ này từng chính là viện trưởng của bệnh viện tâm thần, thế nhưng so với người trong ảnh chụp, vị viện trưởng của hiện tại dường như đã lâm vào cảnh bệnh nặng vô phương cứu chữa, cả người gầy rộc chỉ còn trơ lại nắm xương tàn, đầu óc cũng đã hoàn toàn điên loạn.

Riêng về những dây leo hình người cùng những hiện tượng quái dị tại bệnh viện, để tránh gây hoang mang dư luận, mọi tin tức đều đã bị phong tỏa. Dẫu trong lúc dầu sôi lửa bỏng vẫn có vài lời đồn thổi vô căn cứ lan truyền trên mạng, nhưng vì thiếu đi hình ảnh và video chứng thực nên cuối cùng cũng chẳng thể tạo nên một cơn sóng lớn nào.

Giờ đây, chỉ còn những người thuộc nội bộ cấp cao mới đang tiếp tục đào sâu khám phá tòa bệnh viện đầy bí ẩn kia.

Khi Kì Thời đọc được những tin tức này, cậu đã dọn dẹp xong căn hộ ở trung tâm thành phố và chuyển đến ở được vài ngày rồi.

Nhờ mức lương hậu hĩnh của bác sĩ, Kì Thời sở hữu trong tay vài bất động sản. Vì không muốn quay lại căn nhà ở ngoại ô vốn nằm quá gần bệnh viện tâm thần kia, cậu suy tính một hồi rồi quyết định dời về đây sinh sống.

Nơi này có thể coi là mảnh đất vàng, giá nhà chẳng hề rẻ. Đó là một căn hộ chung cư cao cấp, không gian rộng rãi, tĩnh mịch và môi trường xung quanh cũng rất tuyệt vời. Chỉ cần bước ra ngoài vài bước chân là đã tới khu phố thương mại sầm uất, vô cùng náo nhiệt.

Những ngày dọn ra ngoài, Kì Thời cũng không có ý định quay trở lại nơi cũ. Khi thấy tin tức trên điện thoại rằng Tô Minh và Quan Lộ đã lần lượt được gia đình đón về nhà an toàn, cậu mới dần cảm thấy nhẹ lòng.

Cùng với việc cuộc điều tra ngày càng đi sâu vào các ngóc ngách, người ta thậm chí còn khui ra được những vụ án phạm tội mà một vài công ty niêm yết đã dày công che giấu. Những kẻ nắm quyền lần lượt bị bắt giam, thị trường một phen chao đảo dữ dội, thế nhưng tất cả những điều đó đều chẳng mảy may liên quan gì đến Kì Thời.

Cậu phối hợp thực hiện vài buổi điều tra khi cảnh sát tìm đến tận nhà, nói dối một chút để lấp l**m về việc mình đã thoát khỏi bệnh viện bằng cách nào. Sau khi cảnh sát rời đi, những ngày tháng bình yên lại quay trở về.

Kì Thời duy trì nhịp sống đều đặn mỗi ngày, thậm chí cậu còn nộp đơn ứng tuyển vào vị trí bác sĩ tâm lý tại một bệnh viện trung tâm với dự định tiếp tục sự nghiệp.

Nhờ kinh nghiệm dày dạn và điều kiện bản thân ưu tú, dù bệnh viện trước đó anh làm việc là bệnh viện tâm thần vừa mới xảy ra sự cố không lâu, Kì Thời vẫn được nhận vào làm.

Những ngày đi làm chẳng còn bận rộn như trước, việc Kì Thời làm nhiều nhất bây giờ là lắng nghe và xoa dịu nỗi lòng cho những bệnh nhân đang gặp các vấn đề về tinh thần.

Vẫn là một ngày bình thường như bao ngày khác, buổi sáng trời rõ là đang nắng đẹp, vậy mà đến chiều sắc trời đã sầm lại trong chớp mắt. Nghĩ đến hai chậu hoa vẫn còn đặt ngoài ban công, Kì Thời không khỏi lo lắng nên đã xin nghỉ sớm, vội vã lái xe về nhà.

Ngay cả khi vạt áo đã thấm đẫm nước mưa cậu cũng chẳng hề hay biết, Kì Thời vội ôm hai chậu hoa vào trong nhà, bấy giờ mới có thể thở phào nhẹ nhõm.

Có lẽ nhờ tiết trời ấm áp, chậu cây tưởng chừng đã chết khô mà Kì Thời mang về từ bệnh viện nay bấy giờ lại bắt đầu đâm chồi nảy lộc. Những mầm non xanh mướt ấy dù còn nhỏ xíu nhưng vẫn không thoát khỏi đôi mắt của anh.

Kì Thời dành hết tâm sức, nâng niu chăm sóc mầm sống vừa mới thành hình ấy từng chút một.

Ngoài cửa sổ, bầu trời âm u xám xịt, mưa rơi xối xả đập vào lớp kính tạo nên những tiếng trầm đục đều đặn. Căn phòng ngủ không bật đèn nên hơi tối tăm, nhưng ngay khi vừa xoay người lại, Kì Thời vẫn nhận ra bóng dáng của Tạ Vi Chỉ đang đứng lặng lẽ nơi góc phòng.

Nếu là người bình thường, khi thấy ai đó đột ngột xuất hiện trong phòng mình chắc chắn sẽ phải kinh hãi thét lên, nhưng Kì Thời lại chẳng hề có lấy một phản ứng thừa thãi nào. Cậu chỉ đứng yên tại chỗ, lặng lẽ nhìn chăm chú vào Tạ Vi Chỉ như thế.

Thời gian cứ thế lặng lẽ trôi qua từng chút một, cuối cùng Tạ Vi Chỉ là người không kìm lòng được trước, hắn sải bước lại gần rồi siết chặt Kì Thời vào lòng.

Đôi bàn tay hắn dùng lực mạnh đến đáng sợ, hệt như muốn khảm sâu Kì Thời vào tận xương máu mình, đồng thời cũng để lộ nỗi sợ hãi bị ruồng bỏ đang dâng trào mãnh liệt.