Đối với Tạ Vi Chỉ, tòa bệnh viện kia vừa là lồng giam vừa là ngục tù, nhưng đầy mâu thuẫn ở chỗ, nó cũng đã trở thành lớp bình phong bảo vệ, tựa như một chiếc kén dày bao bọc, giam hãm hắn ở mãi bên trong.
Rõ ràng bản thân hắn đã nắm giữ sức mạnh đủ để rời đi từ lâu, thế nhưng hắn lại chọn cách ở lại nơi đó từ ngày này qua tháng nọ, lặp đi lặp lại những quỹ đạo từ khi còn sống, quyến luyến chẳng rời tòa bệnh viện kia.
Kì Thời tin chắc rằng vào ngày hôm đó, dù cho Tạ Vi Chỉ có thành công đẩy lui đám người kia, khiến nhân loại từ nay về sau không một ai dám bén mảng lại gần bệnh viện, thì sau tất cả, hắn cũng chưa từng có ý định sẽ rời bỏ nơi ấy.
Chính vì vậy, Kì Thời mới đưa ra quyết định để mặc cho Tạ Vi Chỉ tự mình chọn lựa. Và cuối cùng, hắn đã thực sự phá tan lồng giam trong tâm tưởng để quay về với thế gian, giống như một kẻ sắp chìm nghỉm giữa dòng nước sâu bỗng túm chặt lấy cọng rơm cứu mạng, từng bước quay trở lại bờ.
Tạ Vi Chỉ quay về vào một ngày mưa tầm tã, toàn thân hắn ướt sũng từ đầu đến chân, trên người vẫn còn vương những vết thương rướm máu, trông vô cùng đáng thương. Ngay khoảnh khắc vừa nhìn thấy Kì Thời, nước mắt hắn vỡ òa tuôn trào như lũ lụt vỡ đê, ấy thế mà hắn vẫn nhất quyết không để bật ra một tiếng nức nở nào. Nhìn bộ dạng ấy, Kì Thời đau lòng khôn xiết, hết ôm rồi lại hôn, ra sức dỗ dành mãi hắn mới bình tâm lại được đôi chút.
Tạ Vi Chỉ cứ thế ôm chặt lấy Kì Thời mà ngủ say suốt cả đêm dài, cho tới tận sáng hôm sau khi trời đã sáng bừng, hắn vẫn chưa có dấu hiệu tỉnh giấc.
Vừa hay mấy ngày tới lại là kỳ nghỉ, công việc ở bệnh viện cũng không còn dồn dập như trước nên có phần nhàn rỗi. Vì thế, Kì Thời đã xin nghỉ thêm hai ngày nữa, dự định sẽ ở lỳ trong nhà để bầu bạn với Tạ Vi Chỉ nhiều hơn một chút.
Có lẽ cuộc chiến vừa qua đã bào mòn quá nhiều sức lực nên Tạ Vi Chỉ ngủ một mạch tới tận gần trưa mới tỉnh. Kì Thời khẽ đẩy cánh tay đang siết chặt quanh eo mình ra để xuống giường, nào ngờ lại bị hắn kéo ngược một cái, khiến cậu ngay lập tức ngã nhào xuống nệm ấm.
Những sợi tóc mềm mại cứ thế cọ xát vào cổ khiến Kì Thời cảm thấy ngứa ngáy, cậu không chịu nổi mà hơi né người ra sau. Lần này cậu không đẩy hắn ra nữa, trái lại còn đưa tay khẽ chạm lên gò má hắn, nhẹ nhàng m*n tr*n rồi thủ thỉ hỏi: "Sắp trưa rồi đấy, cậu có đói không? Để tôi đi nấu chút gì đó cho cậu ăn nhé?"
Thực ra Tạ Vi Chỉ chẳng hề thấy đói, thậm chí với cơ thể hiện tại, hắn có thể chẳng cần nạp vào bất kỳ thứ gì. Nếu được phép, hắn chỉ muốn mãi mãi ôm lấy Kì Thời mà chẳng bao giờ buông tay.
Nhưng Kì Thời thì không thể như hắn, cậu vẫn mang cơ thể của con người nên bắt buộc phải dùng bữa. Nghĩ vậy, Tạ Vi Chỉ mới ngoan ngoãn nới lỏng vòng tay.
Kì Thời thức dậy đi vệ sinh cá nhân, lúc này thời gian đã chẳng còn sớm sủa gì nữa. Ngoài trời, cơn mưa vẫn đang rơi rả rích không ngừng. Tiếng mưa rơi xào xạc hòa cùng tiếng nước sôi sùng sục bên trong căn nhà và cả làn hơi nước mờ ảo trong gian bếp khiến lòng người bất giác trở nên tĩnh lặng lạ thường.
Tạ Vi Chỉ với mái tóc còn vương nước, toàn thân đẫm hơi sương đứng lặng ở cửa bếp, cứ thế lẳng lặng ngắm nhìn bóng dáng người yêu đang bận rộn trước mắt mình.
Nồi cháo nóng trong bếp đã bắt đầu sôi trào, Kì Thời liếc nhìn rồi đưa tay vặn nhỏ lửa xuống. Có lẽ vì ánh nhìn của Tạ Vi Chỉ quá đỗi nồng nàn đến mức chẳng thể ngó lơ, cậu khẽ nghiêng người nhìn về phía hắn, tưởng rằng hắn đã thấy đói bụng nên liền ôn tồn bảo: "Chờ một chút nhé, sắp xong rồi đây."
Trong khi xoay người tiếp tục bận rộn, cậu vẫn luôn miệng dặn dò: "Hôm qua cậu bị dầm mưa, tôi có nấu canh gừng, vẫn còn nóng lắm đấy, cậu mau uống một ít cho ấm người đi nào."
Dẫu đã rõ nguyên nhân khiến Tạ Vi Chỉ bị sốt, nhưng trong sâu thẳm tiềm thức của Kì Thời, cậu vẫn luôn cho rằng sức khỏe của hắn không được tốt cho lắm, chính vì thế mà lúc nào cậu cũng chăm chút vô cùng cẩn thận.
Dường như đã nghe thấu lời dặn của Kì Thời, Tạ Vi Chỉ chậm rãi bước vào gian bếp nhỏ. Cánh cửa sổ bếp hơi khép hờ, máy hút mùi phát ra những âm thanh rì rì khe khẽ. Những làn hơi nước chưa kịp bị hút đi hết cứ thế vờn quanh không gian, làm ướt đẫm cả hàng mi đang rũ xuống của hắn.
Tạ Vi Chỉ sải bước đi vào, nhưng hắn chẳng buồn ngó ngàng đến bát canh gừng đặt bên cạnh. Hắn lẳng lặng tiến đến sau lưng Kì Thời, dáng người cao lớn áp sát lại gần, rồi chẳng mảy may bận tâm đến hình tượng thường ngày mà thực hiện một vài cử chỉ bám người, hắn vòng tay ôm lấy eo Kì Thời từ phía sau, nhẹ nhàng tựa đầu vào hõm cổ cậu.
Vài sợi tóc còn vương hơi ẩm chạm khẽ vào vùng da nơi cổ Kì Thời, mang đến một cảm giác mát lạnh rờn rợn. Kì Thời nén lại cái lạnh và sự ngứa ngáy ấy mà không hề né tránh. Cậu chợt nhận ra rằng, so với lúc còn ở bệnh viện, Tạ Vi Chỉ dường như đã trở nên bám người một cách bất thường. Và rõ ràng, đây không phải là một ảo giác.
Thưởng thức xong bát cháo nóng cùng vài món rau dưa, lại thêm một ngụm canh gừng trôi xuống bụng, cả người bỗng chốc trở nên ấm áp lạ thường.
Chỉ có điều Kì Thời vốn chẳng ưa gì mùi vị của canh gừng, cậu chỉ nhấm nháp được nửa bát, đôi mày khẽ nhíu lại rồi thở hắt ra một hơi rất nhẹ. Trái ngược hẳn với cậu, Tạ Vi Chỉ ở phía đối diện lại chẳng hề chớp mắt lấy một cái, hắn uống cạn sạch bát canh gừng chỉ trong một hơi duy nhất.
Sau khi dùng bữa xong, nhìn ra ngoài trời mưa vẫn chưa có dấu hiệu dứt hẳn, chẳng có việc gì khác để làm nên Kì Thời liền dắt Tạ Vi Chỉ ra sofa ngồi. Cậu bảo hắn cứ chọn lấy một chương trình truyền hình mà hắn thích, Tạ Vi Chỉ cũng chẳng để tâm xem gì cho lắm, hắn chỉ ấn bừa vài nút trên điều khiển, tivi liền bắt đầu phát sóng.
Đó là một bộ phim truyền hình hiện đại có đánh giá khá tốt. Thấy Tạ Vi Chỉ đã hướng tầm mắt về phía tivi, Kì Thời mới yên tâm cầm lấy cuốn sách đặt ở bên cạnh, tiếp tục lật mở những trang còn đang đọc dở để lặng lẽ bầu bạn cùng hắn.
Thế nhưng, ánh nhìn của Tạ Vi Chỉ vốn chẳng hề đặt lên màn hình tivi kia. Hắn dường như sợ rằng mình sẽ làm phiền đến Kì Thời, nên mọi cử động đều hết sức khẽ khàng, chỉ im lặng mà ngắm nhìn cậu.
Thời gian dần trôi qua, cuối cùng Tạ Vi Chỉ cũng chẳng thể kìm lòng được mà nhích lại gần Kì Thời. Đầu tiên, hắn khẽ nắm lấy vạt áo đang rủ xuống bên cạnh của cậu, thấy Kì Thời không phản ứng gì, hắn lại táo bạo hơn mà lén ngoắc lấy ngón tay cậu.
Lúc này, Kì Thời mới ngẩng đầu lên nhìn hắn. Cậu không hề rụt tay lại, mà trái lại còn thuận theo ý của Tạ Vi Chỉ, đan những ngón tay mình vào tay hắn.
So với lòng bàn tay có phần lạnh lẽo của Tạ Vi Chỉ vào lúc này, nhiệt độ từ tay Kì Thời lại ấm áp tựa như một khối ngọc quý, không ngừng lan tỏa hơi ấm nồng nàn.
Thấy những hành động của mình được âm thầm dung túng, lại thấy Kì Thời cũng không hề có ý định né tránh, Tạ Vi Chỉ khẽ cúi đầu, chẳng rõ trong lòng hắn đang mải mê suy tính điều chi.
Thêm một lúc sau, Kì Thời mới rời mắt khỏi trang sách. Cậu đưa mắt nhìn sang Tạ Vi Chỉ, người chẳng biết từ lúc nào đã bám sát lấy cậu. Nửa thân người hắn lún sâu vào mặt sofa, đôi tay ôm chặt lấy eo cậu, đầu khẽ gối lên bờ vai của Kì Thời.
Đôi mắt hắn nhắm nghiền, hàng mi dài mảnh dẻ tựa như đôi cánh bướm mỏng manh, khẽ run rẩy theo từng nhịp thở.
Kì Thời cứ ngỡ Tạ Vi Chỉ lại buồn ngủ, cậu liền nhẹ nhàng đặt cuốn sách xuống. Thấy chiếc điều khiển tivi nằm cách đó không xa, cậu với tay lấy nó để vặn nhỏ âm lượng xuống một chút. Thế nhưng, ngay khi cậu định đặt chiếc điều khiển sang một bên, cổ tay cậu đã bất ngờ bị Tạ Vi Chỉ nắm chặt lấy.
"Cộp." Chiếc điều khiển rơi sang một bên, cũng may trên sàn nhà có trải thảm nên không bị vỡ. Những nụ hôn ẩm ướt bắt đầu vương vấn trên vùng cổ của Kì Thời rồi dần dần lướt lên trên, và rồi, Kì Thời hoàn toàn bị cuốn vào nụ hôn nồng cháy của người đàn ông đang bám lấy mình.
Sự gần gũi sau một khoảng thời gian dài xa cách dĩ nhiên sẽ mang theo vẻ triền miên cực độ. Tiếng tivi vốn đã được vặn nhỏ từ trước, khiến cho thanh âm xào xạc của cơn mưa ngoài cửa sổ càng thêm rõ mồn một bên tai.
Nụ hôn của Tạ Vi Chỉ mang theo đôi chút cẩn trọng và trân trọng. Nó không dồn dập, gắt gao như những hạt mưa sa quật vào lá chuối, mà lại dịu êm như cơn mưa xuân kéo dài mãi chẳng dứt, vừa dịu dàng lại vừa đắm say đến lạ kỳ.
Không giống như những lần trước, lần này Tạ Vi Chỉ chỉ hôn nhẹ vài cái rồi thôi, chẳng hề quấn quýt đòi hỏi Kì Thời phải tiếp tục thêm nữa. Dưới đôi mắt hắn đã hằn lên một quầng thâm nhạt, trông có vẻ mệt mỏi vô cùng, thế nhưng dù có kiệt sức đến thế nào, hắn vẫn nhất quyết phải ôm chặt lấy cậu cho bằng được.
"Mệt rồi thì cứ ngủ đi thôi."
Thấy bộ dạng ấy, Kì Thời khẽ vỗ về lên tấm lưng Tạ Vi Chỉ, từng nhịp, từng nhịp một. Động tác của cậu hết sức nhẹ nhàng, cứ như thể đang dỗ dành một đứa trẻ nhỏ vậy.
Thế nhưng Tạ Vi Chỉ lại khẽ lắc đầu, hắn chăm chú nhìn xoáy vào Kì Thời, đôi bàn tay nơi vòng eo cậu lại càng siết chặt hơn: "Tôi không buồn ngủ đâu."
Nói thì nói vậy, nhưng sự mệt mỏi hằn sâu trong đôi mắt hắn dẫu sao cũng chẳng thể lừa dối được ai.
Kì Thời ghé sát lại gần, đặt một nụ hôn nhẹ tênh lên môi hắn. Giọng cậu dịu dàng và chậm rãi, mang theo ý vị trấn an đầy vỗ về: "Tôi ở ngay đây thôi, chẳng đi đâu cả."
Tạ Vi Chỉ đăm đăm nhìn Kì Thời một hồi lâu, cuối cùng mới chịu thỏa hiệp mà gối đầu vào lòng cậu, trước khi nhắm mắt còn không quên lầm bầm: "Tôi phải ôm anh ngủ cơ."
Lẽ đương nhiên, Kì Thời chẳng có lý do gì để không chiều lòng hắn.
Cơn mưa bên ngoài cửa sổ vẫn rả rích rơi không ngớt. Tạ Vi Chỉ đã đánh một giấc sâu chưa từng thấy, mùi hương thanh khiết thoảng qua nơi đầu mũi, hắn chẳng hề mộng mị lấy một lời.
Cho đến khi hắn tỉnh giấc, sắc trời bên ngoài đã bắt đầu chuyển sẫm, màn đêm sắp sửa buông xuống đến nơi rồi.
Tivi đã được Kì Thời tắt đi từ lúc nào không hay, trên người Tạ Vi Chỉ còn được đắp thêm một chiếc chăn mỏng vì cậu sợ hắn sẽ bị lạnh. Thế nhưng, dù đã được hắn đắp suốt một thời gian dài như vậy, chiếc chăn vẫn chẳng hề ấm lên chút nào, nó vẫn cứ lạnh ngắt như cũ.
Chỉ là trên lớp vải ấy vẫn còn vương lại một mùi hương thanh khiết nhàn nhạt chưa kịp tan hết, đó là mùi hương mà Tạ Vi Chỉ đã khắc cốt ghi tâm. Gần như ngay khi vừa mở mắt, theo bản năng, tầm mắt hắn đã dáo dác tìm kiếm bóng dáng của Kì Thời, thế nhưng cậu lại không có mặt ở phòng khách.
Phòng khách không thấy, phòng ngủ cũng không có, thậm chí Tạ Vi Chỉ còn chẳng cảm nhận được hơi thở của Kì Thời hiện hữu trong căn nhà này nữa.
Ngay khoảnh khắc đó, một cảm giác quen thuộc đến rợn người trào dâng trong lòng, suýt chút nữa đã khiến Tạ Vi Chỉ mất kiểm soát ngay tức khắc.
Hắn chẳng nhớ nổi mình đã mở cửa ra sao, chỉ biết khi vừa lao ra đến hành lang, mới bước được hai bước thì đã nhìn thấy Kì Thời đang xách đồ đạc bước ra từ thang máy.
Thì ra Kì Thời vừa mới xuống lầu nhận đồ gọi giao tới. Cậu mua ít rau xanh cùng thịt tươi vì trong tủ lạnh đã chẳng còn gì để nấu nướng, trời lại tối và đang đổ mưa nên cậu quyết định gọi người giao hàng mang tới cho tiện.
Kì Thời không khỏi ngạc nhiên khi thấy Tạ Vi Chỉ đang đứng ngay cửa phòng. Rõ ràng cậu không ngờ được rằng chỉ trong khoảng thời gian ngắn ngủi mình ra ngoài, hắn đã tỉnh giấc rồi.
Kì Thời đưa mắt nhìn sang, bất chợt bắt gặp đuôi mắt ửng hồng cùng đôi đồng tử đen kịt của Tạ Vi Chỉ. Ánh mắt hắn lúc này cứ như thể đang chìm nghỉm giữa một vực thẳm tối tăm sâu không thấy đáy.