Sổ Tay Chăn Nuôi Quái Vật

Chương 129: Và Rồi Chẳng Thể Nào Lãng Quên Được Nữa



Tòa bệnh viện vốn đã rệu rã đến mức chẳng còn ra hình thù gì ấy cứ thế phai mờ rồi bị xóa nhòa trong ký ức của mọi người. Nơi ngoại ô vắng vẻ, nó bị dòng chảy thời gian gặm nhấm từng chút một, để rồi cuối cùng hoàn toàn sụp đổ thành tro bụi.

Những bộ xương trắng bị vùi lấp bấy lâu nay cũng đã hóa thành tro tàn, cuối cùng hòa làm một với mẹ thiên nhiên đại ngàn. Tạ Vi Chỉ cũng theo đó mà vĩnh viễn rời bỏ nơi từng giam hãm mình như một chiếc lồng sắt vĩnh cửu.

Về sau, Tô Minh và Tô Minh Lỗi cũng có ghé qua thăm Kì Thời. Tô Minh Lỗi vẫn giữ nguyên cái đức tính lông bông của một kẻ nhà giàu ăn chơi trác táng, hắn vừa mới chạm mặt Kì Thời đã định giở giọng trêu chọc bừa bãi, kết quả là suýt chút nữa bị Tạ Vi Chỉ dọa cho đứng tim mà chết.

Trái ngược với người chú của mình, Tô Minh hiện giờ đã đảm nhiệm chức vị Tiểu Tô tổng của tập đoàn Tô thị.

Cũng bởi vụ bê bối của bệnh viện mà vô số những việc mờ ám, bẩn thỉu chưa từng được đưa ra ánh sáng đã bị phơi bày hoàn toàn. Điều này khiến cho hàng loạt công ty niêm yết bị tổn hại nặng nề đến tận gốc rễ, thậm chí có những nơi cổ phiếu lao dốc không phanh, suýt chút nữa thì rơi vào cảnh phá sản.

Tô thị cũng là một trong số đó. Lão Tô tổng chẳng may qua đời vì bệnh tật, đám con cháu lại không có ai tài cán để đứng ra gánh vác đại cục. Trong khi đó, bên ngoài lại có kẻ thù rình rập như hổ như sói, lâm vào tình thế vô cùng nguy khẩn.

Đúng vào thời khắc mấu chốt ấy, Tô Minh đã xuất hiện.

Cậu ta vốn dĩ là một kẻ mang dòng máu kinh doanh bẩm sinh, thủ đoạn vừa tinh khôn vừa tàn độc. Sau một đợt thanh trừng nội bộ gắt gao cùng những nỗ lực xoay chuyển tình thế trong thầm lặng, cuối cùng đã cứu vớt được công ty đang đứng bên bờ vực sụp đổ.

Kì Thời cũng có dịp gặp lại Quan Lộ, cậu biết được cô giờ đây đã khôi phục sức khỏe và đang làm việc tại một công ty khác, cuộc sống trôi qua bình dị mà ngập tràn hạnh phúc.

Tóm lại là mọi thứ đều đang chuyển biến theo một chiều hướng vô cùng tốt đẹp.

Thời gian vùn vụt trôi qua. Cái mùa hè oi ả với tiếng ve râm ran trên vòm lá dường như vẫn còn đang vang vọng bên tai, ánh nắng gắt gao sưởi nóng cả người. Cảm giác được ngồi trên bục đá bên lề đường giữa trung tâm thành phố rực rỡ ánh đèn để thưởng thức que kem mát lạnh, cứ ngỡ như mới chỉ là chuyện của ngày hôm qua.

Những chiếc lá ngân hạnh nhuộm sắc vàng óng ả rụng xuống, trải thảm kín cả con đường nhựa như thể đang chuẩn bị cho một buổi vũ hội linh đình. Mùa thu ở trung tâm thành phố trôi qua vô cùng chớp nhoáng, khi con người ta còn chưa kịp nhận ra thu đã về thì nhiệt độ bỗng chốc tụt dốc, mùa đông đã gõ cửa ngay sau đó rồi.

Mùa đông năm nay có phần buốt giá hơn so với mọi năm, người đi đường đã sớm khoác lên mình những chiếc áo bông dày cộp để chống chọi với những cơn gió lạnh thấu xương. Thế nhưng, Tạ Vi Chỉ – kẻ vốn dĩ chẳng hề cảm nhận được cái lạnh – vẫn thản nhiên mặc chiếc áo măng tô mỏng manh của tiết cuối thu.

Kì Thời nhìn không đành lòng, cậu liền lục tìm trong tủ quần áo một chiếc khăn quàng rồi quấn kín đến nửa khuôn mặt của Tạ Vi Chỉ. Lúc này, cậu mới hài lòng thu tay lại.

Thấm thoát đã nửa năm trôi qua kể từ khi Tạ Vi Chỉ rời bỏ nơi ấy để bầu bạn bên cạnh Kì Thời qua hai mùa luân chuyển. Những ngày đầu mới rời đi, vì sự ra đi đột ngột không một lời từ biệt đã khiến Tạ Vi Chỉ nảy sinh những cơn bất an mang tính bệnh lý, Kì Thời đã phải xin nghỉ phép nhiều ngày để ở bên cạnh vỗ về, tình trạng của hắn từ đó mới dần ổn định hơn.

Tạ Vi Chỉ bắt đầu quay trở lại với nếp sống của một người bình thường. Con người thì ai cũng phải đi làm, và Kì Thời dĩ nhiên cũng không ngoại lệ. Cậu hằng ngày vẫn miệt mài với công việc khám chữa và khai thông tâm lý cho bệnh nhân. Những lúc như vậy, Tạ Vi Chỉ luôn cảm thấy thời gian trôi qua thật chậm chạp biết bao.

Công việc của một bác sĩ tâm lý vốn dĩ chẳng hề nhẹ nhàng gì cho cam. Mỗi lần tới đón Kì Thời, nhìn thấy bóng dáng chàng thanh niên đang tiến về phía mình với gương mặt thoáng chút mệt mỏi, Tạ Vi Chỉ bắt đầu có những suy tính riêng.

Bản thể dây leo trong hắn đã nhắc nhở rằng, hắn nhất định cũng phải đi làm.

Thế là, Tạ Vi Chỉ bắt đầu đi tìm việc làm.

Lúc đó Kì Thời vẫn chưa nhận ra có điều gì bất ổn, mãi cho đến nửa tháng sau, khi thấy Tạ Vi Chỉ ôm một bó hoa hồng cùng một chiếc bánh kem lớn đặt lên bàn, rồi còn đưa cho cậu một xấp tiền mặt dày cộm để "nộp lương", lúc ấy cậu mới bàng hoàng phát giác ra mọi chuyện.

Nói ra thì có chút dở khóc dở cười, bởi vì đã cách biệt với thế giới quá lâu, lại chẳng có bằng cấp hay kinh nghiệm gì, công việc đầu tiên mà Tạ Vi Chỉ tìm được khi bước chân ra xã hội hóa ra lại là khuân gạch bốc vác.

Khi ấy Kì Thời đã gặng hỏi hắn tại sao lại chọn làm công việc nặng nhọc đó, Tạ Vi Chỉ chỉ đáp gọn lỏn: Vì nó có tiền nhanh, và vì hắn muốn kiếm tiền cho cậu.

Hắn muốn chàng thanh niên của mình không phải vất vả như vậy nữa.

Kì Thời vốn chẳng hề thiếu tiền, thế nhưng khi nghe thấy những lời đó, cậu vẫn không thể ngăn nổi lòng mình bỗng chốc trở nên mềm yếu và cảm động vô cùng.

Chuyện khuân gạch tạm thời khép lại vì nó quá đỗi cực nhọc, ngay khi phát giác ra, Kì Thời đã nhất quyết không cho Tạ Vi Chỉ tiếp tục nữa. Số tiền vất vả kiếm được sau đó đã được hắn đem đi đầu tư học làm bánh, rồi tự mình mở một cửa hàng đồ ngọt.

Có lẽ nhờ vào sức hấp dẫn đặc biệt của một con quái vật, cũng có thể do hương vị bánh của hắn vô cùng độc đáo mà việc kinh doanh trở nên vô cùng phát đạt. Cho đến tận hôm nay, dưới trướng Tạ Vi Chỉ đã có thêm vài cửa hàng chi nhánh khác.

Vào cái ngày những bông tuyết đầu mùa bắt đầu rơi, Kì Thời đã cẩn thận quấn lại khăn quàng cổ cho Tạ Vi Chỉ, cả hai hiếm hoi cùng nhau ra ngoài hẹn hò.

Vừa vặn lại là ngày nghỉ, dẫu thời tiết khắc nghiệt giá băng nhưng vẫn chẳng thể ngăn được dòng người qua lại nườm nượp trên phố, khung cảnh náo nhiệt vô cùng. Kì Thời dẫn Tạ Vi Chỉ tới một tiệm ăn sáng ngay ngoài khu chung cư, bên ngoài trời lạnh buốt, nhưng trong quán lại ấm áp lạ thường, hơi nước trắng xóa bốc lên nghi ngút, lan tỏa khắp không gian.

Chủ quán đã quá quen mặt hai người nên nhanh chóng bưng lên hai bát bánh trôi tàu nóng hổi. Những viên bánh trắng phau, tròn trịa lăn lăn trong bát trông vô cùng hấp dẫn.

Kì Thời hối thúc Tạ Vi Chỉ cầm thìa lên, cậu cười bảo: "Những ngày tuyết rơi thế này thì nhất định phải ăn món gì đó vừa ngọt vừa ấm mới đúng điệu chứ."

Một bát bánh trôi trôi xuống bụng, cả người bỗng chốc trở nên ấm áp dễ chịu lạ kỳ.

Kì Thời không lái xe riêng mà cùng Tạ Vi Chỉ ngồi lên chuyến xe buýt tham quan đặc trưng của thành phố, đi dạo quanh khắp một vòng trung tâm.

Họ cùng nhau dạo bước trong công viên rừng với những hàng cây cao vút chọc trời, để mặc cho những bông tuyết trắng tinh khôi vương trên mái đầu rồi dần tan chảy. Giữa phố thị sầm uất náo nhiệt, họ khéo léo mượn lớp tay áo rộng rãi để bí mật đan chặt lấy tay nhau, cứ thế thong dong bước đi giữa dòng đời.

Cuối cùng, điểm dừng chân của họ là trước một ngôi chùa cổ kính.

Cảnh vật nơi đây chẳng có mấy thay đổi so với những gì còn lưu lại trong ký ức. Cây cổ thụ sừng sững giữa sân chùa vẫn mãi xanh tươi, trên tán lá treo đầy những dải lụa đỏ rực rỡ.

Tuyết trắng cùng lụa đỏ tôn vinh vẻ đẹp của nhau, tạo nên một khung cảnh vô cùng hài hòa. Bên dưới cây treo vô số những tấm thẻ gỗ, tiếng chuông gió đung đưa phát ra những âm thanh ting tang theo từng cơn gió thoảng. Từ tận đằng xa, người ta đã có thể ngửi thấy mùi hương trầm bảng lảng của khói nhang tỏa ra từ chùa.

Hôm nay vẫn là một ngày nắng đẹp, chỉ có điều đã khác xưa, bởi lúc này đất trời đã vào đông.

Một tiểu hòa thượng mặc áo bông, tay ôm lụa đỏ đi ngang qua, vừa vặn lên tiếng hỏi thăm: "Hai vị đến đây để dâng hương ạ? Khu vực thắp nhang nằm ở phía bên này nhé."

Kì Thời khẽ lắc đầu, ôn tồn đáp: "Chúng tôi không đến để thắp nhang, mà là tới để hoàn nguyện (tạ lễ sau khi đạt thành ước nguyện)." Tạ Vi Chỉ đứng lặng bên cạnh, nghe vậy thì cũng chẳng nói lời nào, chỉ khẽ nghiêng đầu thâm trầm nhìn Kì Thời.

Nghe thấy lời này, chú tiểu lộ rõ vẻ kinh ngạc xen lẫn vui mừng, sau đó liền chắp tay trước ngực: "A Di Đà Phật, người có thể quay lại đây để hoàn nguyện đều là những bậc hữu duyên. Mời hai vị nhận lấy hai dải lụa đỏ này, hãy buộc chúng lên cây cổ thụ đằng kia."

"Làm như vậy, cũng xem như là đã viên mãn được nhân quả."

Trong ký ức ùa về, đó là lần đầu tiên Kì Thời đưa Tạ Vi Chỉ rời khỏi bệnh viện. Khi ấy, cậu đứng dưới tán cây cổ thụ này, tỉ mẩn viết xuống từng nét chữ cầu nguyện. Chẳng một ai biết được trên tấm thẻ gỗ ấy đang chứa đựng tâm tư gì, ngoại trừ chính bản thân họ.

Và ngay chính khoảnh khắc này, Tạ Vi Chỉ dường như đã thấu hiểu được điều ước mà Kì Thời đã viết xuống năm xưa.

Đó là lời nguyện cầu chứa đầy hạnh phúc và những điều tốt đẹp, mong cầu một ngày nào đó trong tương lai có thể gặp lại được hắn.

Đó quả là một điều may mắn đến nhường nào.

Giữa những bông tuyết trắng đang chao liệng tung bay, Kì Thời vươn tay treo dải lụa đỏ lên cành cao. Dường như nhận thấy điều gì đó, cậu khẽ quay đầu lại, hướng tầm mắt về phía Tạ Vi Chỉ.

Cũng giống hệt như buổi đầu gặp gỡ, giữa sự sắp đặt của định mệnh, Kì Thời từng đứng dưới tán cây lớn nơi bệnh viện, xuyên qua lớp kính dày cộm mà hướng ánh nhìn về phía hắn – kẻ vẫn còn đang bị giam cầm trong lồng sắt.

Chỉ một ánh nhìn ấy thôi, đã khắc cốt ghi tâm đến chẳng thể nào quên lãng.

【 Ting! Chỉ số thù hận giảm 9 điểm. Hiện tại chỉ số thù hận của Song Sinh đã được xóa sạch! 】

【 Chúc mừng ký chủ đã thành công hoàn thành nhiệm vụ. 】