Họ sống trong một tòa nhà dân cư cao tầng, có lẽ công trình này chỉ mới hoàn thiện cách đây không lâu nên diện mạo trông vẫn còn rất mới mẻ. Phía dưới lầu còn có một quảng trường rộng rãi, cứ hễ tối đến là các cụ già lại dắt theo con cháu xuống sân tản bộ, người thì nhảy dân vũ, kẻ lại tụ tập đánh mạt chược, còn lũ trẻ con thì túm năm tụm ba chơi đùa vô cùng náo nhiệt.
So với những khu tập thể cũ kỹ hay những ngôi nhà xây bằng đá tảng xung quanh, điều kiện sống ở đây vào thời đại này đã có thể xem là cực kỳ ưu việt.
Đi đôi với đó, giá thành để sở hữu một căn hộ tại đây cũng vô cùng đắt đỏ, chỉ những gia đình có nền tảng kinh tế dư dả mới dám nghiến răng chi một khoản lớn để mua đứt nó.
Trong gia đình Kì Thời, Lâm Lan đảm nhiệm vị trí nhà thiết kế của một xưởng may mặc, còn Kì Trạch lại công tác tại một xưởng sản xuất đồ chơi đang làm ăn rất phát đạt. Tổng thu nhập hằng tháng của hai người cộng lại là một con số khá ấn tượng. Ngay từ khi tòa nhà còn chưa xây xong, họ đã sớm nhắm trúng nơi này, toàn bộ tiền tiết kiệm đều dồn hết vào việc mua nhà, thậm chí còn phải vay mượn thêm vài vạn tệ nữa.
Giờ đây nợ nần đều đã được thanh toán sòng phẳng, tóm lại là họ đã chính thức an cư lạc nghiệp tại nơi này.
Vừa về đến nhà, bé Kì Thời vốn đang cầm xiên kẹo hồ lô đã bị Lâm Lan ấn vào tay một quả táo đỏ lớn. Bà dặn cậu ăn xong phải ngoan ngoãn đi làm bài tập rồi mới tất tả vào bếp chuẩn bị cơm chiều.
Kì Thời một tay cầm kẹo hồ lô, một tay ôm quả táo lớn, cậu lững thững bước đến trước cửa phòng riêng của mình rồi đẩy cửa đi vào.
Lúc này vẫn còn sớm, chừng khoảng bốn giờ chiều, mặt trời vẫn chưa khuất núi nên ánh sáng trong phòng vô cùng dồi dào. Những tấm rèm cửa đều được mở toang, khiến cả căn phòng trở nên sáng sủa lạ thường.
Căn phòng tràn ngập hơi thở trẻ thơ, liếc mắt một cái là biết ngay đây là phòng ngủ của con trẻ. Ga giường và vỏ gối mang sắc xanh nhạt mà các bé trai vốn ưa chuộng, bên trên còn thêu họa tiết những chú cá voi nhỏ xinh xắn. Nơi góc tường chất đầy thú bông với kích thước lớn đến nhỏ, từ hình dáng động vật cho đến hình người, mẫu mã gì cũng có đủ cả.
Đồ chơi dành cho con trai thì dĩ nhiên không thiếu những chiếc xe hơi mô hình, ngay cả trên bàn học cũng đang bày biện một bức tượng Ultraman cỡ lớn.
Kì Thời đặt quả táo cùng xiên kẹo hồ lô sang một bên, sau đó lạch bạch tiến về phía góc phòng. Cậu đảo mắt nhìn quanh một lượt rồi quả nhiên tìm thấy chiếc túi đựng đồ ngay sát cạnh bàn học, sau đó bắt đầu nhặt nhạnh từng con thú bông nằm bừa bãi bỏ vào trong đó.
Chỗ này rõ ràng đã bị bỏ bễ rất lâu không ai thu dọn nên trông vô cùng bừa bãi. Lớp thú bông nằm bên trên đã bám đầy bụi bặm, trông có vẻ hơi lấm lem, còn những món bị đè bẹp ở dưới đáy thì đã cũ mèm, nhìn là biết ngay đồ chơi từ thuở bé xíu, thậm chí có vài con còn bị bục cả đường chỉ.
Kì Thời phân loại đống đồ đó sang một bên rồi bắt đầu dọn dẹp lại góc tường cho sạch sẽ. Trong lúc cậu còn đang phân vân không biết nên xử lý đống thú bông cũ nát này ra sao, cánh cửa phòng bỗng bật mở. Một người đàn ông cao lớn sải bước đi vào, người đó chẳng nói chẳng rằng đã nhấc bổng Kì Thời đang bận rộn lên rồi sầm sập đi ra phía cửa.
Bé Kì Thời khẽ cựa quậy đấu tranh đôi chút, nhưng thân hình nhỏ xíu của cậu làm sao đọ lại được đôi cánh tay rắn chắc của người đàn ông nọ. Thế là cậu đành bỏ cuộc, ngoan ngoãn để mặc cho đối phương xách mình đặt lên ghế sofa. Bên tai bỗng vang lên tiếng "loạt xoạt" của vỏ giấy bóng bị xé mở, ngay giây tiếp theo, miệng cậu đã bị ấn vào một vật gì đó.
Vị ngọt lịm lan tỏa, Kì Thời khẽ cắn một miếng, lớp vỏ liền vỡ vụn.
Đó chính là sô-cô-la.
Vào cái thời đại ấy, sô-cô-la vốn chẳng phải thứ hàng phổ biến gì. Nó luôn được xem là món đồ xa xỉ hiếm có khó tìm, giá thành vừa đắt đỏ, mà đôi khi có tiền cũng chưa chắc đã mua được.
Nếu đứa trẻ nhà nào may mắn được nếm thử một miếng, chắc chắn nó sẽ vênh mặt chống nạnh, đem ra khoe khoang với đám bạn hàng xóm suốt cả buổi trời. Trong mắt người lớn, thứ đó chỉ là cái thứ đồ ngoại xa lạ, vị thì đắng ngắt đắng ngơ, thật chẳng thể nào nuốt nổi.
Kì Thời im lặng tận hưởng vị ngọt lịm đang lan tỏa trong khoang miệng, cậu ngước mắt nhìn Kì Trạch. Lòng bàn tay to lớn của người đàn ông đè mạnh lên đầu khiến cậu suýt chút nữa là lăn xuống dưới gầm sofa, mái tóc mềm mại cũng bị vò cho rối bù như tổ quạ.
Kì Trạch trước đây vốn là một tên du côn đúng nghĩa. Ông thường xuyên đánh lộn gây gổ, thậm chí còn chưa học hết cấp hai đã bỏ học ra đời bươn chải kiếm tiền. Nghe đâu tất cả là để chạy vầy viện phí cho người thân duy nhất còn lại trên đời của hắn, một người bà đã già yếu.
Về sau tiền thì kiếm đủ, bệnh cũng đã chữa xong, nhưng vì tuổi cao sức yếu nên cuối cùng bà vẫn chẳng thể qua khỏi. Khi ấy Lâm Lan mới tốt nghiệp trung học, được xem là người có học vấn cao. Thật không hiểu sao hai người bọn họ lại có thể đến được với nhau, rồi thì yêu đương, đăng ký kết hôn, cùng nhau tích cóp mua nhà, và cuối cùng là sự ra đời của kết tinh tình yêu giữa hai người.
Căn duyên của hai người này quả thực vô cùng kỳ diệu.
Kì Trạch thuở còn làm đại ca đường phố luôn là kẻ ra tay tàn nhẫn nhất. Ông sở hữu vóc dáng cao lớn vạm vỡ cùng những đường nét khuôn mặt sâu hoắm, trông thì có vẻ dữ dằn nhưng kỳ thực lại vô cùng điển trai.
Ngoại hình của bé Kì Thời lại thiên về nét đẹp của mẹ nhiều hơn. Cậu không hề mang cái vẻ hung tàn của Kì Trạch mà ngược lại vô cùng mềm mại. Gương mặt phúng phính nét trẻ thơ cùng đôi mắt to tròn mỗi khi nhìn vào ai đó đều khiến trái tim họ như muốn tan chảy.
Nghe thấy tiếng động, Lâm Lan đang bận rộn trong bếp khẽ thò đầu ra hỏi: "Cục cưng vừa nãy đang làm gì thế? Mẹ gọi mấy tiếng mà chẳng thấy con thưa gửi gì cả."
Kì Trạch sải bước lại gần, thản nhiên lấy chiếc tạp dề màu hồng trên móc treo mặc vào người. Đầu tiên, ông xé vỏ viên sô-cô-la cuối cùng trong túi ra đút cho vợ, sau đó mới vươn tay tiếp quản luôn công việc xào nấu đang dở dang.
Tiếng xẻng nấu ăn va vào nồi lách cách liên hồi, hắn vừa làm vừa tranh thủ ngẩng đầu đáp lời Lâm Lan: "Vừa nãy con nó ở trong phòng tự dọn dẹp đấy."
Lâm Lan không khỏi kinh ngạc: "Cục cưng đã biết tự dọn phòng rồi cơ à?!"
Kì Trạch nhướng mày đầy đắc ý: "Em cứ vào phòng xem thử là biết ngay ấy mà."
Quả nhiên là vậy, Lâm Lan đã đi vào phòng Kì Thời để kiểm chứng. Thấy con trai còn nhỏ tuổi mà đã biết tự lập dọn dẹp không gian riêng, bà Lâm vừa mừng rỡ vừa an lòng, liền phá lệ thưởng cho cậu một tờ tiền mệnh giá mười tệ.
Vào thời kỳ đó, mười tệ đối với một đứa trẻ là cả một gia tài kếch xù, đủ để mua được biết bao nhiêu là kẹo và đồ chơi.
Đồ chơi của Kì Thời vốn đã nhiều đến mức chất đầy góc phòng ngủ không còn chỗ chứa. Cậu lạch bạch chạy vào phòng, cẩn thận nhét tờ mười tệ mẹ cho vào trong con heo đất rồi cất giữ thật kỹ càng.
Sau một hồi chạy tới chạy lui, cậu vừa ngồi xuống nghỉ chân một lát thì cơm nước cũng đã dọn ra xong xuôi.
Với chiều cao khiêm tốn hiện tại, Kì Thời vẫn chưa thể làm được việc nặng, chỉ có thể giúp đỡ vài việc vặt vãnh. Cậu ôm đống bát đũa ra bàn sắp xếp ngay ngắn, rồi ngoan ngoãn dùng cái bát chuyên dụng của mình để bắt đầu bữa tối.
Vì đôi tay quá nhỏ, chưa thể cầm vững đôi đũa nên lúc này cậu vẫn chỉ có thể dùng thìa. Thức ăn đều do hai người lớn gắp cho, chất cao như một ngọn núi nhỏ trong bát. Phải mãi đến khi bé Kì Thời lên tiếng bảo đã đủ rồi, không thể ăn thêm được nữa, hai người họ mới chịu dừng tay.
Dùng bữa xong, cả nhà ngồi nghỉ ngơi một lát rồi Kì Trạch mới chủ động thu dọn bát đũa đem đi rửa. Kì Thời không sao khống chế nổi bản năng của một đứa trẻ, cứ thế lăng xăng chạy quanh chân Kì Trạch, để rồi lại bị ông một tay nhấc bổng lên.
Lần này ông không đặt bé Kì Thời lên ghế sofa nữa mà bế cậu vào trong phòng ngủ, đặt ngồi ngay ngắn trên chiếc ghế đẩu trước bàn học.
"Cứ chạy quanh ba làm gì thế? Đến giờ làm bài tập rồi đấy."
Nghe thấy vậy, Kì Thời liền dùng giọng sữa non nớt đáp lời: "Con làm xong hết lúc ở trường rồi ạ."
Cậu bé còn lôi cả cuốn vở nhỏ ra cho Kì Trạch xem. Nhìn những con chữ Hán được viết ngay ngắn, chỉnh tề trong vở, ông không tiếc lời khen ngợi: "Chữ viết đẹp lắm."
"Để thưởng cho con, hôm nay con được phép xem hoạt hình thêm một lát nữa."
Kì Trạch lại bắt đầu ngứa tay, ông véo nhẹ vào cái má phúng phính của đứa trẻ. Vì không kiểm soát tốt lực tay nên làm cậu hơi đau, nhưng Kì Thời cũng chẳng hề né tránh. Có lẽ do vừa mới rửa bát xong mà chưa lau khô tay đã chạm vào, nên khi hắn chạm tới, cậu chỉ thấy mặt mình cứ trơn tuồn tuột.
Kì Thời đưa tay lên quệt mặt một cái rồi tụt xuống khỏi ghế, "lạch bạch" chạy thẳng ra phòng khách để bật tivi.
Chiếc tivi hơi nhỏ nhưng lại là tivi màu. Hệ thống nhìn ký chủ phiên bản thu nhỏ đang ngồi ngay ngắn trên sofa, chăm chú xem phim hoạt hình mà một mặt thì quắn quéo vì quá đáng yêu, mặt khác lại không khỏi thấy ngẩn ngơ.
Ai thấu cho nỗi lòng này không cơ chứ? Mới giây trước còn là vị ký chủ đại lão vừa công lược thành công vị diện có chỉ số thù hận cao ngất ngưỡng, giây sau đã kích hoạt chế độ nuôi dưỡng, bắt đầu phát triển từ thời còn là một nhóc tì. Lúc này, cậu ta đang ngoan ngoãn ngồi xem bộ phim hoạt hình thậm chí có thể coi là nhạt nhẽo vô cùng trên tivi.
Xem tivi được chừng nửa tiếng, Lâm Lan tắm xong liền chuẩn bị sẵn nước, gọi Kì Thời vào tắm rửa.
Nhìn làn nước bốc hơi nóng trong bồn tắm dành cho trẻ em, Kì Thời dường như chợt nhớ ra điều gì, cậu liền quay người chạy vội vào phòng ngủ của mình.
Kì Thời tiến về phía đống thú bông ở góc phòng, cậu ngồi thụp xuống, chọn ra hai con thú bông cũ nát và bẩn nhất rồi ôm chúng bước ra ngoài.
Ngay khoảnh khắc Kì Thời rời đi, cậu không hề hay biết rằng, khi bóng dáng cậu vừa khuất dạng, những con thú bông được cậu xếp gọn gàng ở đó bỗng có biến chuyển lạ lùng. Những đôi mắt bằng thủy tinh đen láy của chúng dường như đều đồng loạt hướng về phía cửa phòng một cách đầy bí ẩn.
Trong những đôi mắt ấy chứa đựng một vẻ u tối khôn cùng, toát lên thứ cảm giác quỷ dị, lạnh lẽo không thuộc về con người.
Lâm Lan còn đang thắc mắc không hiểu vì sao Kì Thời lại đột ngột chạy về phòng, cho đến khi thấy cục bột nhỏ ôm hai con thú bông đi tới và đưa cho bà.
Lâm Lan đón lấy hai con thú bông, bà xoay tới xoay lui quan sát kỹ lưỡng một lượt. Nhận ra đây là những món đồ chơi đã có từ rất lâu rồi, chúng đều đã trở nên cũ mòn và rách nát.
Lâm Lan hỏi: "Đây là đồ chơi từ hồi xửa hồi xưa của con mà, hỏng hết cả rồi, con muốn mẹ vứt giúp con sao?"
Kì Thời lắc đầu, cậu bảo: "Dạ không vứt đâu ạ, con muốn giặt thật sạch rồi khâu chúng lại."
Lâm Lan vươn tay đặt hai con thú bông sang một bên, sau đó kéo bé Kì Thời lại gần. Bà vừa đưa tay cởi từng chiếc cúc trên bộ đồ khủng long nhỏ, vừa ôn tồn bảo: "Muộn lắm rồi con ạ. Ngày mai mẹ được nghỉ làm, đến lúc đó hai mẹ con mình cùng giặt sạch mấy con thú bông này nhé, được không?"
Kì Thời gật đầu cái rụp đầy vẻ quả quyết.
Lâm Lan tiếp tục động tác trên tay, thế nhưng ngay khi bà vừa định tháo chiếc cúc thứ hai thì Kì Thời đã vươn tay ra ngăn lại.
Chỉ thấy trên gương mặt nhỏ nhắn trắng trẻo của cậu bé bỗng ửng hồng một tầng mây đỏ, dường như là vì đang thẹn thùng. Cậu bé nhìn mẹ, vô cùng nghiêm túc thốt lên: "Con tự tắm được ạ."
Trông thấy dáng vẻ ấy của con trai, Lâm Lan bật cười thành tiếng, bà dỗ dành: "A Thời của mẹ vẫn còn là trẻ con mà, con chưa tự tắm một mình được đâu."
Kì Thời lập tức phản bác: "Năm sau con đã lên tiểu học rồi, không còn là trẻ con nữa đâu nhé, con tự tắm được mà!"
Dưới sự kiên trì cứng cỏi của mình, cuối cùng Kì Thời cũng giành được đặc quyền tự tắm một mình.
Hơi nước nóng khiến cả gương mặt cậu bé đỏ bừng như trái chín. Sau khi dùng máy sấy làm khô mái tóc cho cục bột nhỏ đang ở trong lòng mình, Lâm Lan mới bế cậu lên rồi đặt nằm ngay ngắn trên giường.
Trên chiếc giường mềm mại, cả cơ thể lại đang ấm sực dễ chịu, mà trẻ con thì vốn lại ham ngủ, thế nên gần như vừa mới chạm gối là Kì Thời đã chìm sâu vào giấc ngủ.
Lâm Lan khẽ khàng tắt đèn rồi nhẹ chân bước ra khỏi phòng.
Căn phòng chìm trong bóng tối mịt mùng, Kì Thời nằm trên giường đã say giấc nồng. Thời gian cứ thế từng phút từng giây lặng lẽ trôi qua. Đến giữa đêm khuya, từ phía góc phòng bỗng vang lên những tiếng sột soạt rất khẽ, nhưng giữa đêm tối tĩnh mịch, âm thanh ấy lại trở nên rõ ràng đến lạ kỳ.
Nương theo ánh sáng le lói hắt vào từ khung cửa sổ, có thể thấy rõ những con thú bông đang tựa vào tường hay bị xếp trong túi đựng đồ, lúc này đều đang đồng loạt cử động.
Tất cả chúng như thể đã thực sự sống dậy. Chúng xoay tròn những đôi mắt bằng thủy tinh lồi ra trông vô cùng dị hợm và xấu xí, lẳng lặng tiến dần về phía giường của Kì Thời.
Những đôi mắt đen ngòm ấy đang nhìn chằm chằm không rời vào đứa trẻ đang ngủ say trên giường.