Hai con búp bê vải đã hỏng kia, kể từ lúc bị mang ra ngoài thì chẳng thấy được đem trở lại thêm một lần nào nữa.
Khi Kì Thời đã chìm sâu vào giấc ngủ, đám thú bông từ trong túi đựng đồ, nơi góc tường cho đến thảm trải sàn cạnh vách bắt đầu phát ra những tiếng sột soạt lén lút. Chúng đồng loạt cử động, lẳng lặng tiến lại gần phía giường.
Những cái miệng được khâu bằng đủ loại chỉ màu bắt đầu mấp máy, đóng mở liên hồi. Những thanh âm nhỏ bé chồng chéo lên nhau, phá vỡ sự tĩnh lặng đến đáng sợ trong căn phòng.
"Chủ nhân xấu xa..."
"Người xấu, người xấu..."
"Xấu xấu xấu xấu xấu xấu xấu xấu xa...!!!"
Giọng nói của chúng cứ lặp đi lặp lại rồi đột ngột trở nên thé lên đầy sắc lạnh, nghe chói tai vô cùng.
Trong khi đó, Kì Thời nằm trên giường vẫn chìm sâu trong giấc nồng, dường như chẳng hề hay biết về sự dị thường xung quanh. Mãi cho đến khi những con búp bê hình người bám vào ga giường leo lên, sắp sửa áp sát Kì Thời thì cậu bé vốn đang nằm im lìm bỗng nhiên cựa mình, xoay người nằm nghiêng sang một bên.
Gương mặt non nớt của đứa trẻ vô tình hướng thẳng về phía lũ thú bông dưới sàn. Con búp bê hình người vốn đã leo lên được tới nơi, nay bị động tác của Kì Thời làm cho trượt dài rồi "bịch" một tiếng, ngã nhào từ trên giường xuống đất.
Lũ thú bông này vốn làm từ bông và vải, giường lại không cao nên cú ngã chẳng gây ra tiếng động gì lớn. Ấy thế mà sự cố này lại khiến đám thú bông đang bao vây quanh giường một phen khiếp vía. Chúng hoảng loạn tháo chạy tứ tán, phát ra những tiếng "ê ê a a" quái gở rồi chui tọt về vị trí cũ.
Con búp bê hình người bị ngã kia cũng ngây ra như phỗng. Nó cứng nhắc ngẩng đầu nhìn quanh, thấy đám đồng bọn đã sớm biến mất tăm hơi thì cũng chẳng dám leo lên giường nữa, liền lật đật chạy trối chết về lại trong túi đựng đồ.
Những cái miệng nhỏ nhắn không còn đóng mở liên hồi mà ngậm chặt lại, đôi nhãn cầu bằng thủy tinh đen lay láy cũng trở nên u ám, chẳng còn chút ánh sáng nào le lói. Mọi xao động trong phòng dần lắng xuống, đám thú bông lại quay về với hình dáng tầm thường vốn có của chúng.
Kì Thời ngủ một mạch đến tận sáng bạch. Tiếng chuông báo thức ở đầu giường vừa vang lên, cậu liền ngồi dậy.
Cậu vuốt lại mái tóc rối bù sau giấc ngủ, xếp lại ga giường cho thật phẳng phiu, rồi thay bộ quần áo đã chuẩn bị sẵn ở đầu giường. Xong xuôi mọi việc, cậu mới dừng tay.
Trước khi rời khỏi phòng ngủ, chẳng rõ là vô tình hay hữu ý, Kì Thời liếc nhìn về phía đống thú bông ở góc tường một cái. Chúng vẫn nằm yên vị đúng như ngày hôm qua, chẳng có lấy một chút dấu vết bất thường nào.
Cậu thu hồi tầm mắt, mở cửa bước ra ngoài.
Hôm nay là ngày làm việc cũng là ngày đi học. Kì Trạch cưỡi xe máy đưa Kì Thời đến trường mầm non, sau đó mới chở Lâm Lan đến chỗ làm. Chiếc xe vừa dừng rồi lại lao vút đi ngay trước cổng trường. Kì Thời khoác chiếc cặp nhỏ bước vào trong thì lập tức bị một đám trẻ nhỏ vây kín lấy.
Tiếng líu lo của lũ trẻ vang lên ríu rít bên tai, đứa nào đứa nấy cũng đều tò mò hỏi về chiếc xe máy mà Kì Trạch vừa mới lái lúc nãy.
Có một cậu nhóc bạo gan nhích lại gần, bàn tay nắm chặt viên kẹo sữa mình giấu trong túi một cách đầy luyến tiếc rồi đưa tới trước mặt Kì Thời, hỏi khẽ: "Tớ cho cậu viên kẹo sữa này, cậu cho tớ ngồi thử cái xe đó một lần có được không?"
Nói đoạn, cậu ta còn làm bộ làm tịch bắt chước động tác lái xe, miệng không ngừng phát ra những tiếng "píp píp, bô bô" đầy hào hứng.
Đám trẻ xung quanh đồng loạt "òa" lên một tiếng, rồi thi nhau vỗ tay rôm rả.
Những đứa trẻ non nớt tuy có phần nghịch ngợm nhưng lại chẳng hề gây cảm giác ồn ào khó chịu. Những động tác bắt chước chẳng ra ngô ra khoai của chúng khiến người ta không khỏi bật cười vì quá đỗi đáng yêu.
Hôm nay Kì Thời không mặc bộ đồ khủng long nhỏ của ngày hôm qua, cũng chẳng chọn bộ ong vàng mà Lâm Lan đã chuẩn bị sáng nay. Thay vào đó, cậu tự mình tìm một chiếc áo khoác trông có vẻ "bình thường" hơn. Đó là một chiếc áo màu vàng nhạt, có chiếc mũ mang hình dáng tai thỏ.
Màu sắc của chiếc áo vô cùng tươi sáng, càng làm tôn lên gương mặt nhỏ nhắn trắng trẻo, hồng hào của "cục bột" họ Kì.
Tuy rằng áo khoác mà lại có thêm hai cái tai thỏ thì nghe hơi kỳ cục, nhưng so với hai bộ trước đó thì thế này đã là tốt lắm rồi.
Kì Thời đeo chiếc cặp sách hình con vịt nhỏ, hai bàn tay bé xíu đút vào túi áo. Cậu nhìn mấy viên kẹo trong lòng bàn tay cậu nhóc kia, nhưng không hề bị chúng làm cho mờ mắt mà đồng ý ngay lập tức.
Khi Kì Thời quay sang nhìn, bắt gặp đôi mắt to tròn cùng gương mặt phúng phính của cậu, Nghiêm Luật bỗng chốc đỏ bừng cả mặt một cách đầy khả nghi. Đến lúc nhận ra thì mặt mũi cậu nhóc đã đỏ gay như mông khỉ rồi.
Kì Thời chớp chớp mắt, đáp: "Tớ cũng không biết có được hay không nữa."
Bé Nghiêm Luật còn chưa kịp thất vọng thì đã nghe Kì Thời nói tiếp: "Nhưng tớ có thể giúp cậu hỏi bố tớ xem sao."
Cậu nhóc với gương mặt đỏ như mông khỉ: !!!
Ya huuu~!
Nếu phải nói xem những bé gái thời đó ao ước điều gì nhất thì đó chính là búp bê Barbie, còn với những bé trai, niềm yêu thích số một chắc chắn là xe đồ chơi. Từ xe hơi đến máy xúc, chẳng nhóc tì nào có thể cưỡng lại sức hút ấy, huống hồ là được ngồi trên một chiếc mô tô cực ngầu như thế. Cậu nhóc tên Nghiêm Luật phấn khích nhảy cẫng lên mấy cái, rồi dứt khoát nhét hết mấy viên kẹo trong tay cho Kì Thời.
"Cảm ơn cậu nhé!"
Niềm yêu thích của trẻ thơ bao giờ cũng thuần khiết và đơn giản nhất. Dù vết đỏ trên mặt vẫn chưa tan hết, nhưng đôi mắt của cậu nhóc đã sáng lấp lánh như sao trời.
Kì Thời nhìn mấy viên kẹo sữa trong tay, cậu chỉ lấy duy nhất một viên rồi trả lại chỗ còn lại. Thấy đối phương kinh ngạc nhìn mình, cậu khẽ vung vẩy viên kẹo sữa nhỏ trên tay: "Tớ lấy một viên là đủ rồi, chỗ còn lại cậu cứ giữ lấy mà ăn."
Nghiêm Luật: QVQ
Ở nhà Nghiêm Luật có một thằng em họ cực kỳ đáng ghét, lần nào đến chơi cũng cướp đồ của cậu nhóc, không phải đồ chơi thì cũng là kẹo. Trong tâm trí cậu nhóc lúc này, những người không tranh giành đồ với mình, lại còn nhường kẹo cho mình, đều là thiên thần cả.
Hu hu hu, mẹ ơi, con gặp thiên thần thật rồi.
Đám trẻ con bên này đang ồn ào vây kín cổng trường, Kì Thời vừa vất vả chen ra khỏi đám đông thì bất ngờ bị một người đâm sầm vào, ngã nhào xuống đất.
Trường học thời bấy giờ vẫn chưa có sân tập bằng nhựa tổng hợp, mặt đất chỉ là con đường xi măng thô ráp. Cú ngã này của Kì Thời không hề nhẹ chút nào, khiến cậu mãi mà vẫn chưa thể đứng dậy nổi.
Cô Diêu đang đứng duy trì trật tự gần đó trông thấy cảnh này liền vội vã chạy lại, bế xốc Kì Thời lên.
Làn da của trẻ nhỏ vốn mỏng manh, chỉ cần va chạm nhẹ là đã có thể để lại những vết bầm tím rõ rệt. Lòng bàn tay của Kì Thời lúc này đã đỏ rực một mảng, thậm chí còn rướm ra những tia máu đỏ li ti, mà đó mới chỉ là vết thương ngoài da.
Khi đứng vững trên mặt đất, Kì Thời chỉ cảm thấy nơi đầu gối truyền đến những cơn đau rát như lửa đốt.
"Sao cậu lại đâm vào người ta thế hả!!"
"Đồ xấu xa, đồ tồi!"
Chứng kiến Kì Thời bị tông ngã, cả đám trẻ như nổ tung. Nghiêm Luật vốn dĩ đã có ấn tượng cực tốt và nghiễm nhiên liệt cục bột nhỏ họ Kì trông có vẻ dễ bắt nạt kia vào phạm vi bảo vệ của mình, nay lại càng xông xáo đứng chắn phía trước. Cậu nhóc trợn mắt lườm tên nhóc mập mạp trước mặt: "Vừa nãy cậu đâm vào người ta, mau xin lỗi đi!"
Thằng nhóc mập tên Lục Tráng ỷ vào vóc dáng cao lớn hơn đôi chút, khinh khỉnh liếc nhìn đối phương rồi hừ lạnh một tiếng. Ngay cả khi có cô giáo ở đây, hắn vẫn ngang ngược định vươn tay ra đẩy người thêm lần nữa.
Cô Diêu cau mày, vừa định đưa tay ra ngăn cản hành động của Lục Tráng, nhưng chẳng ngờ khi tay cô còn chưa kịp chạm vào, cậu bé mập mạp kia đã bị một người nắm lấy tay kéo lùi lại một bước.
Đó là một người đàn ông trung niên, ăn mặc trông vô cùng đạo mạo với chiếc kính gọng đen trên mặt. Bộ trang phục ông ta đang mặc, cho đến quần áo và cặp sách trên người Lục Tráng, thảy đều là hàng đắt tiền, nhìn qua là biết ngay gia đình thuộc hàng giàu có, dư dả.
Thế nhưng, dù cho bộ quần áo hàng hiệu kia có sang trọng đến đâu cũng không che đậy nổi cái vẻ hợm hĩnh và chua ngoa toát ra từ tận xương tủy của ông ta.
Dù trên môi đang nở nụ cười, nhưng ông ta vẫn khiến người đối diện cảm thấy vô cùng khó chịu.
Quả nhiên, người đàn ông nắm chặt tay con mình, quay sang nhìn cô Diêu với giọng điệu đầy vẻ chất vấn: "Cô giáo đang định làm gì thế hả?"
Đôi mày đang nhíu lại của cô Diêu vẫn chưa hề giãn ra, cô nói với người đàn ông: "Con trai ông vừa nãy đã cố tình tông ngã một bạn nhỏ khác."
Nghe thấy câu này, ông ta cũng cau mày lại, cúi đầu xuống hỏi con trai: "Vừa rồi con có cố ý đâm vào ai không?"
Lục Tráng không còn vẻ hung hăng như lúc nãy, hắn nép mình ra sau lưng cha, chỉ thò mỗi cái đầu ra ngoài. Khi bị hỏi, hắn lắc đầu nguầy nguậy rồi hét lớn: "Rõ ràng là tại tự nó ngã đấy chứ!"
Hắn thản nhiên nói dối mà mặt không đổi sắc, tim không đập mạnh, dù cho tất cả mọi người ở đây đều tận mắt chứng kiến chính Lục Tráng là kẻ đã cố tình đâm vào người khác.
Cả đám trẻ tức đến đỏ bừng mặt, đứa này một câu, đứa kia một câu thi nhau phản bác, nhưng tuyệt nhiên chẳng có lời nào lọt được vào tai người đàn ông kia.
Người đàn ông không thèm để ý đến đám trẻ con đang ríu rít xung quanh, chỉ tập trung trao đổi với người lớn duy nhất có mặt tại đây. Ông ta khẽ nheo mắt nhìn, lúc này giọng điệu lại tỏ vẻ khách khí: "Cô giáo cũng thấy rồi đấy, con tôi nói là cậu bé kia tự ngã, chứ nó không hề đẩy. Cô có lẽ chưa biết, con trai tôi ngoan lắm, từ bé đến giờ chẳng bao giờ biết nói dối là gì."
"Nó đã nói là không đẩy thì chắc chắn là không đẩy rồi."
Cô Diêu thực sự nổi giận, cô không thể giữ nổi giọng điệu bình tĩnh nữa mà gắt lên: "Ông nói thế chẳng khác nào cãi chày cãi cối, rõ ràng tất cả mọi người ở đây đều nhìn thấy cơ mà!"
Nụ cười trên môi người đàn ông vụt tắt, nét mặt ông ta trở nên lạnh lùng: "Nhìn thấy sao? Ai nhìn thấy? Bằng chứng đâu? Có bằng chứng thì đem ra đây tôi xem nào."
"Không đem ra được đúng không? Không có bằng chứng thì chính là vu khống!"
"Con trai tôi vừa mới đi học ngày đầu tiên mà đã gặp chuyện thế này, các người làm giáo viên kiểu gì vậy? Hiệu trưởng đâu? Gọi hiệu trưởng các người ra đây cho tôi! Tôi muốn gặp người chịu trách nhiệm ở đây!"
Rõ ràng là đối phương đâm vào người ta trước, ấy thế mà lại còn định vừa ăn cướp vừa la làng, trút hết mọi lỗi lầm lên đầu người bị hại.
Chỉ là mâu thuẫn nhỏ giữa đám trẻ con, vậy mà người đàn ông kia lại khăng khăng biến nó thành lỗi của cô Diêu. Cứ đà này thì e rằng khó mà kết thúc ổn thỏa được. Nếu thực sự làm ầm lên tới chỗ Hiệu trưởng, trong khi trường lại không có camera giám sát, cô Diêu chỉ đành ngậm bồ hòn làm ngọt, tự dưng bị liên lụy một cách oan uổng.
Kì Thời vươn đôi tay nhỏ kéo kéo vạt áo cô Diêu. Cô giáo trẻ đang tức đến nghẹn lời cúi đầu xuống, sau khi nhìn thấy cậu, sắc mặt mới dịu đi đôi chút.
"Có chuyện gì thế con?"
Kì Thời lắc đầu, khẽ bảo: "Con không còn đau nữa đâu ạ."
Chỉ một câu nói ấy thôi đã khiến tâm trí đang bừng bừng lửa giận của cô Diêu trở nên tỉnh táo lại. Cô không tiếp tục tranh chấp với người đàn ông kia nữa mà dẫn cả đám trẻ đi về phía lớp học.
Người đàn ông khinh bỉ xì một tiếng, dắt tay Lục Tráng đi làm thủ tục nhập học.
Kì Thời quay người lại, phóng tầm mắt về phía cuối con đường.
So với người lớn, một đứa trẻ phát triển vượt mức như Lục Tráng đi đứng có phần chậm chạp. Thân hình nặng nề của nó lắc lư theo từng nhịp bước, kéo theo chiếc cặp sách màu đen sau lưng phát ra những tiếng động lạch cạch.
Kì Thời nhìn thấy dưới ánh mặt trời, bên hông chiếc cặp đen kia thế mà lại treo một con búp bê vải chỉ bằng bàn tay, trông nhỏ nhắn và có chút cũ nát.
Đó là một con búp bê hình người tạc theo một bé trai, tuy đã cũ rách và bẩn thỉu nhưng lại được làm vô cùng tinh xảo. Đôi mắt bằng thủy tinh của nó đen thẳm như không thấy đáy, chỉ cần nhìn vào thôi là có cảm giác như đang rơi xuống vực thẳm vô tận.
Con búp bê cứ đung đưa theo từng cử động của Lục Tráng, lơ lửng giữa không trung rồi nhanh chóng biến mất khỏi tầm mắt.
Chỉ riêng bé Kì Thời là nhìn thấy đôi mắt thủy tinh kia. Cậu đứng sững tại chỗ như thể bị dọa cho khiếp đảm, mãi một lúc lâu sau vẫn chưa thể hoàn hồn.