Nếu được hỏi tại sao bản thân lại nhìn thấy được đám búp bê đó, ngay cả chính Kì Thời cũng chẳng rõ nguyên do. Mọi chuyện bắt đầu từ lúc đống thú bông trong nhà cứ ríu rít leo lên giường chẳng biết định làm gì, rồi sau đó là sự xuất hiện của con búp bê hình người kỳ quái luôn thu hút sự chú ý của cậu ngay từ cái nhìn đầu tiên.
Con búp bê bên bậu cửa sổ mỉm cười vẫy tay rồi nhảy tót xuống, mất hút khỏi tầm mắt của Kì Thời.
Để rồi sau đó, vào lúc tan học, Kì Thời lại trông thấy nó treo lủng lẳng trên cặp sách của Lục Tráng, cùng hắn leo lên một chiếc xe hơi rồi rời đi mất dạng.
Hôm nay vẫn là Kì Trạch đến đón Kì Thời. Sau khi đi chợ mua thức ăn xong, hai cha con trở về khu tập thể. Từ đằng xa đã có thể nghe thấy tiếng lạch cạch từ quán mạt chược dưới lầu vọng lại. Một vài ông bà cụ đang ngồi tụm năm tụm ba trên ghế hóng mát, thi thoảng lại vang lên vài câu chuyện phiếm bằng giọng địa phương đặc sệt.
Trông thấy Kì Trạch đang dắt tay Kì Thời, mấy ông bà cụ quen mặt liền lên tiếng chào hỏi: "Bé Thời đi học mầm non về rồi đấy à?"
Cảm nhận được cái vỗ nhẹ sau lưng, Kì Thời bước lên phía trước, lễ phép chào từng người một: "Con chào bà Lý, bà Vương, chào ông Chu ạ!" Giọng nói non nớt của cậu khiến các cụ già cười đến híp cả mắt. Họ liền lôi từ trong túi áo ra mấy viên kẹo dẻo rồi nhét đầy vào hai cái túi áo nhỏ xíu của cậu.
Viên kẹo cuối cùng thật sự chẳng còn chỗ nào nhét vào được nữa nên Kì Thời đành bóc ra ăn luôn. Hương bắp nồng nàn lan tỏa khắp khoang miệng, vị ngọt thơm dịu dàng mà chẳng hề gây ngấy chút nào.
Đúng là kẹo dẻo bắp rồi!
Đám người già trêu chọc đứa nhỏ một hồi rồi mới tò mò quay sang hỏi Kì Trạch: "Nghe bảo cái căn để trống trên tầng năm có người mua rồi đấy, anh có thấy mặt mũi nhà hàng xóm mới thế nào không?"
Nhà của Kì Thời cũng nằm ở tầng năm, tính ra đúng thật là hàng xóm sát vách.
Kì Trạch từ sáng sớm tinh mơ đã phải đưa vợ đi làm, con đi học, mãi đến tận bây giờ mới về tới nhà. Cả ngày không có mặt ở đây nên đương nhiên ông chẳng rõ hàng xóm mới trông như thế nào.
Kì Trạch chỉ khẽ lắc đầu.
Ông vốn là người ít nói, mấy cụ già ngồi đây đều biết rõ tính nết đó nên thấy ông lắc đầu thì lại tự mình bàn ra tán vào.
"Nghe đâu cái nhà đó làm về bất động sản, giàu nứt đố đổ vách. Họ mua đứt căn hộ bên này bằng tiền mặt luôn, lại còn sở hữu cả một chiếc ô tô bốn bánh cơ đấy."
"Hô...!"
Mấy cụ già đồng loạt thốt lên kinh ngạc.
Trong nhà các cụ tuy cũng có chút tiền dư dả, nhưng phần lớn đều đã dồn hết vào việc mua nhà. Nhà nào con cái khá khẩm hơn một chút, sau này kiếm ra tiền mà mua được cái xe máy hay xe ba gác thì đã là oai lắm rồi, chứ chưa bao giờ dám mơ tưởng đến chuyện sở hữu ô tô.
Thứ xe hơi đó, ngay cả những người già vốn ít cập nhật tin tức như các cụ cũng thừa biết nó đắt đỏ đến nhường nào, chính vì thế mà họ mới cảm thấy kinh ngạc đến vậy.
Xem ra hộ dân mới chuyển đến này là một gia đình cực kỳ giàu sang, chỉ là chẳng rõ tính tình họ có dễ gần hay không thôi.
Thấy mấy cụ già lại bắt đầu rôm rả chuyện phiếm, Kì Trạch chào một tiếng rồi dẫn Kì Thời rời đi.
Lên đến tầng trên, hành lang chất đầy những thùng các-tông. Đúng như lời mấy ông bà cụ dưới lầu, căn hộ đối diện nhà Kì Thời đã có chủ mới chuyển đến. Cửa nhà họ đang mở toang, thỉnh thoảng lại vọng ra tiếng khênh vác đồ đạc cùng tiếng người trò chuyện rầm rì.
Kì Trạch chẳng bận tâm đến chuyện náo nhiệt bên ngoài, ông dẫn con đi thẳng tới mở cửa vào nhà.
Kì Thời về phòng riêng làm bài tập.
Mấy bài toán cậu đã giải xong ở trường, chỉ còn sót lại chút bài tập viết chữ mà cô giáo giao hơi nhiều nên chưa kịp hoàn thành nốt.
Cậu lấy vở từ trong cặp đặt lên bàn học, ngồi xuống ghế rồi vén ống quần lên để lộ đầu gối của mình.
Bóc lớp gạc ra, vết thương bên trong đã bắt đầu kéo vảy.
Kì Thời vo tròn miếng gạc vứt vào thùng rác, kéo ống quần xuống rồi mới quay lại bàn bắt đầu viết bài.
Kể từ lúc Kì Thời vào phòng, đống thú bông nơi góc tường vẫn nằm im thin thít. Thời gian lặng lẽ trôi qua từng chút một, cuối cùng cũng có một con búp bê không kìm lòng được mà nhích lại gần cậu.
Nó leo lên mặt bàn học cao lớn, rón rén tiến tới bên cạnh. Con búp bê chẳng hề quấy rầy cậu làm bài, chỉ lặng lẽ ngồi xuống sát cạnh bàn tay nhỏ nhắn của Kì Thời, chống cằm ngắm nhìn một cách tĩnh lặng.
Kì Thời làm xong bài tập thì đập ngay vào mắt là cảnh tượng này. Đám búp bê không nói được nhiều lời, phần lớn hành động đều là bản năng, trông có vẻ ngô nghê đến đáng yêu.
Cậu không kìm được mà đưa tay xoa đầu nó, sau đó xoay người lấy con hạc giấy thủ công làm ở trường lúc ban ngày từ trong cặp ra, đặt lên đầu con búp bê.
Con búp bê đưa tay lên sờ, kinh ngạc: !!!
"Cái này... cho tớ ạ?"
Nó lí nhí hỏi.
Kì Thời ghé sát lại gần nhìn con búp bê nhỏ, mỉm cười gật đầu.
Nhận được hạc giấy, con búp bê nhỏ sướng rơn. Đám thú bông còn lại vốn nhát gan đang trốn ở góc tường thấy vậy liền cuống quýt, đứa nọ đứa kia ùa tới vây kín lấy Kì Thời.
"Chủ nhân nhỏ, chủ nhân nhỏ ơi!"
"Quà của chúng tôi đâu!"
"Tôi cũng muốn, tôi cũng muốn nữa...!!"
Tiếng xì xào râm ran vang lên không dứt quanh người Kì Thời.
Số lượng búp bê quá nhiều, mà mấy con hạc giấy trong cặp lại chẳng đủ chia. Kì Thời còn chưa biết tính sao thì tiếng bước chân ở ngoài cửa bỗng vang lên. Đám búp bê đang vây quanh cậu "vèo" một cái, thoắt trong chớp mắt đã tản sạch sành sanh, ai về chỗ nấy.
Kì Thời ngoái đầu nhìn quanh phòng một lượt, chẳng thấy có điểm gì bất thường mới mở cửa bước ra ngoài.
Dùng bữa xong, cả gia đình lại ngồi quây quần bên chiếc ghế sofa nơi phòng khách theo thói quen để xem tivi cho xuôi bụng.
Vì Kì Thời đã hoàn thành hết bài tập nên hôm nay cậu cũng được phép xem cùng cha mẹ.
Trên màn hình tivi đang phát bộ phim hoạt hình thiếu nhi về sói và cừu. Kì Thời xem một hồi thì bắt đầu ngủ gật, Kì Trạch phát hiện ra điều đó liền khẽ nhếch môi cười, ông lặng lẽ cầm lấy điều khiển từ xa rồi chuyển sang một chương trình khác.
Phòng khách ngập tràn sự ấm áp mà chẳng kém phần thân thương. Tiếng nhân vật vang lên từ tivi không hề gây cảm giác ồn ào, trái lại còn giúp cho ngôi nhà thêm vài phần náo nhiệt.
Trái ngược với cảnh tượng ấy, ở phía bên kia của hành lang, Lục Tráng đang cuộn tròn trong căn phòng mới lạnh lẽo.
Hắn hé mở khe cửa, lặng lẽ nhìn chằm chằm vào ba người đang ngồi ngoài phòng khách nhà mình với ánh mắt lạnh lùng.
Người đàn ông kia là cha hắn, nhưng người phụ nữ kia lại chẳng phải mẹ hắn. Mẹ hắn đã qua đời từ ba năm trước, còn kẻ đang ở trong ngôi nhà này chỉ là một mụ nhân tình "tu hú chiếm tổ đại bàng", cùng với đứa em trai chỉ kém hắn vỏn vẹn một tuổi.
Ghét quá ghét quá, thật là đáng ghét, đáng ghét chết đi được!!
Sự thù hận tràn ngập trong đôi mắt của một đứa trẻ mới chỉ vài tuổi đầu. Căn phòng mới không bật đèn, vừa lạnh lẽo vừa tối tăm, so với ánh sáng rực rỡ bên ngoài cánh cửa kia, nơi đây chẳng khác nào một thế giới hoàn toàn tách biệt.
Chiếc cặp sách bị vứt chỏng chơ trong góc phòng bỗng khẽ nhúc nhích. Một con búp bê hình người màu đen lộ diện, nó chậm rãi bò đến phía sau lưng đứa trẻ.
Nó nở một nụ cười kỳ quái với hắn. Trước thần sắc kinh hoàng khi đứa trẻ ngoảnh lại, con búp bê khẽ nghiêng đầu, đường chỉ khâu nơi khóe miệng nó từ từ nhếch lên. Đôi nhãn cầu bằng thủy tinh đen đặc không hề phản chiếu lấy một tia sáng, tối tăm đến rợn người.
Nhợt nhạt, chết chóc, và đầy quỷ mị...
Thanh âm nhỏ bé của con búp bê vang vọng trong không gian tĩnh mịch, tựa như loài ác quỷ chuyên nuốt chửng lòng người trong đêm tối, cất lời mê hoặc: "Người bạn yêu dấu nhất của tôi ơi, cậu có điều ước nào không?"
"Tôi có thể giúp cậu thực hiện bất kỳ tâm nguyện nào đấy..."