Lời của Kì Thời vừa dứt, cả đống thú bông bỗng sững sờ, cứng đờ lại một cách rõ rệt. Suốt từ lúc đó cho đến sáng sớm ngày hôm sau, cả căn phòng ngủ chìm trong bầu không khí tĩnh lặng như tờ, chẳng hề có lấy một dấu hiệu bất thường nào.
Tình trạng này kéo dài cho đến tận lúc Kì Thời bước chân ra khỏi cửa để tới trường. Ngay khi bóng dáng cậu vừa khuất dạng, lũ búp bê vốn đã ngồi bất động suốt một đêm dài bỗng như được tháo bỏ phong ấn, chúng phát điên phát cuồng, bắt đầu chạy loạn xạ khắp cả căn phòng.
"Cậu ấy phát hiện ra rồi! Phát hiện ra chúng ta thật rồi!!"
"A a a a đáng sợ quá, đáng sợ quá đi mất!"
Bộ óc nhỏ hẹp của đám búp bê chẳng thể nào hiểu nổi tại sao Kì Thời lại có thể nhận ra sự kỳ quái ở chúng. Rõ ràng trong mắt người thường, chúng chỉ là những món đồ chơi không thể bình thường hơn, là những vật vô tri vô giác không hơn không kém.
Chẳng một ai có thể nhận ra sự hiện diện của chúng.
Trước đây chúng đã từng nhiều lần tiếp cận đứa trẻ này mà chẳng hề bị hay biết, duy chỉ có lần này là xảy ra sự cố ngoài ý muốn.
Sau một hồi chạy tới chạy lui để trút bỏ sự phấn khích lẫn bất an, đám búp bê đồng loạt đổ dồn ánh mắt về phía hai con búp bê cũ nát đang được xếp gọn gàng sang một bên, đó là hai con búp bê vốn đã biến mất tăm hơi suốt hai ngày qua.
Chúng vốn tưởng rằng vì hai con này quá đỗi cũ kỹ nên cậu chủ nhỏ đã vứt bỏ chúng đi rồi. Đó dẫu sao cũng là số phận mà bất kỳ món đồ chơi nào cũng chẳng thể trốn thoát được.
Cơn thịnh nộ luôn ám ảnh trong tâm trí chúng, đó cũng chính là lý do dẫn đến cảnh tượng rùng rợn vào nửa đêm hai ngày trước. Chúng cảm thấy bất công, giận dữ, đồng thời cũng ôm hận người chủ nhỏ tàn nhẫn. Thế nhưng, ngay tối ngày hôm qua, hai con búp bê rách nát ấy đã quay trở lại.
Không chỉ quay về, những chỗ bục rách trên người chúng còn được khâu vá tỉ mỉ, thêu thêm những đóa hoa xinh xắn, những vết lấm bẩn cũng được giặt giũ sạch tinh tươm, diện mạo hoàn toàn thay da đổi thịt.
Vô số những đôi mắt bằng thủy tinh đồng loạt nhìn qua, đám búp bê vây quanh hai người bạn "đặc biệt" nhất. Tiếng xì xào bàn tán của chúng vang vọng khắp phòng ngủ, ríu ra ríu rít như tiếng chim non.
"Bị vứt bỏ? Rồi lại quay về sao?"
Một vài con búp bê nhỏ nhích lại gần, dùng bàn tay vẫn còn sạch sẽ của mình rón rén chạm vào họa tiết thêu trên đường chỉ, rồi thì thầm với vẻ đầy ngưỡng mộ: "Hoa nhỏ... đẹp quá..."
Âm thanh hỗn tạp và ồn ào vô cùng, nhưng hai con búp bê ở giữa chẳng hề bị ảnh hưởng. Đường chỉ nơi khóe miệng chúng cong lên như đang mỉm cười, chúng hân hoan nhưng cũng có phần thẹn thùng kể lại: "Bàn tay nhỏ nhắn ấy sạch sẽ lắm, dễ chịu vô cùng."
"Thích... chủ nhân nhỏ quá!"
Đó là sự ấm áp mà đám búp bê chưa từng được nếm trải. Những vết thương được khâu lành, làn nước nóng ấm thấm đẫm khắp cơ thể, những làn gió ấm áp thổi qua, và cả vòng tay ôm ấp đầy tình thương nữa.
Lũ búp bê đều ngưỡng mộ đến ghen tị, đó vốn là những điều mà chúng chưa bao giờ dám mơ tưởng tới.
Mỗi con búp bê kể từ khi được chế tạo ra, bất luận là ở nơi đâu, kết cục cuối cùng của chúng đều là nằm lại nơi xó xỉnh lạnh lẽo, mặc cho năm tháng bào mòn đi lớp vỏ bọc mỏng manh, để rồi cuối cùng thối rữa trong những chiếc thùng rác bẩn thỉu.
Từ khi sinh ra chúng đã sớm biết rõ kết cục này.
Những con búp bê nhỏ bé vốn là người bạn đồng hành của nhân loại, thực chất chúng chẳng cầu mong gì nhiều. Giữa những đêm đông lạnh giá, chỉ cần một vòng tay ôm ấp ấm áp cũng đủ khiến chúng cảm thấy mãn nguyện vô cùng.
-
Thoắt cái, Kì Thời đã ở thế giới này được nửa tháng trong tình trạng mất trí nhớ. Trong khi nhân vật chính là cậu thích nghi cực kỳ tốt thì chỉ khổ cho hệ thống là kẻ duy nhất phải chịu đựng sự dày vò.
Kể từ khi phát hiện ra sự bất thường của thế giới này, hệ thống đã lập tức trình báo tình hình cho cấp trên. Thế nhưng chẳng rõ vì cớ gì mà mãi vẫn chưa nhận được hồi đáp. Trong tình thế bất khả kháng, nó đành để lại một luồng khí tức trên người ký chủ rồi đích thân khởi hành đi tìm hiểu ngọn ngành.
Sau vái ngày bôn ba, hệ thống cuối cùng cũng quay trở lại cùng những thông tin quan trọng. Thế nhưng vừa mới về tới bên cạnh Kì Thời, nó đã nghe thấy âm thanh máy móc thông báo vang lên bên tai.
Hệ thống máy móc tự động dò tìm được hơi thở của quái vật tại vị diện này. Dòng trạng thái hiển thị rõ ràng: Kì Thời của hiện tại đã giáp mặt với con quái vật đó. Thông tin này khiến hệ thống hoảng sợ tới mức suýt thì chập mạch.
Nó vội vàng quan sát vị ký chủ nhí của mình trong không gian hệ thống từ đầu tới chân. Sau khi chắc chắn rằng đối phương không hề bị trầy da tróc vẩy chút nào, nó mới có thể thở phào nhẹ nhõm.
Vị đại nhân cấp trên đã phán rằng: Phong ấn của vị diện này đã được hạ xuống. Nếu cố tình cưỡng ép hóa giải, e rằng sẽ làm tổn thương sâu sắc đến linh hồn của ký chủ. Lúc này đây, họ chỉ có thể kiên nhẫn chờ đợi một cơ hội thích hợp mà thôi.
Mãi cho đến khi chỉ số thù hận của con quái vật thực sự bắt đầu biến động, đó mới là lúc Kì Thời khôi phục lại ký ức.
Trong khoảng thời gian này, nhiệm vụ duy nhất của hệ thống chính là bảo vệ tuyệt đối sự an toàn của nhóc tì ký chủ, để cậu có thể thuận lợi khôn lớn một cách khỏe mạnh.
Xem ra, nhiệm vụ ở vị diện này quả thực là đường dài gánh nặng đây mà. Hệ thống thầm cảm thán trong tiếng thở dài não nề.
Chương trình học ở trường mầm non vốn vô cùng đơn giản, chỉ xoay quanh việc luyện viết bảng chữ cái cùng các phép toán sơ đẳng. Thế nhưng Kì Thời ngay từ thời thơ ấu đã bộc lộ trí thông minh thiên bẩm, chẳng những nghe qua một lần đã nắm rõ tất thảy mà còn biết suy luận sâu xa. Thậm chí khi chưa tới giờ tan trường, cậu đã hoàn thành sạch sành sanh mọi bài tập mà cô giáo giao cho.
Đám trẻ xung quanh không khỏi ngưỡng mộ cậu khôn cùng, bởi với chúng, những tiết tập viết hay làm toán luôn là nỗi ám ảnh đau đầu nhất.
Thứ sáu có lẽ là ngày hạnh phúc nhất đối với mọi đứa trẻ, bởi đây là ngày cuối cùng trước kỳ nghỉ, mà tiết học cuối lại còn là tiết thể dục nữa chứ.
Lũ nhóc tì hiếu động vốn chẳng chịu ngồi yên bao giờ, chúng thích nhất là chơi trò đại bàng bắt gà con hay trốn tìm, nhưng thiên đường thực sự trong mắt chúng lại là khu vui chơi nhỏ ngay trong khuôn viên trường.
Nào là xích đu, nhà nhún, nào là ngựa bập bênh cho tới cầu trượt, nơi đây chẳng khác gì thiên đường của con trẻ.
Tiếng chuông vào giờ vừa vang lên, Nghiêm Luật đã vội vã kéo tay Kì Thời chạy ùa tới đó. Thế nhưng khi đến nơi, cả hai mới phát hiện ra toàn bộ những trò chơi yêu thích đều đã bị một đám nhóc tì ngỗ ngược chiếm đóng. Ngay cả mấy bạn nữ muốn lại chơi xích đu cũng bị chúng thẳng tay xua đuổi.
Giáo viên vẫn chưa có mặt nên chẳng một ai đứng ra ngăn cản được lũ học sinh ngỗ ngược này. Cứ mỗi khi Nghiêm Luật định tiến lên, những món đồ chơi đó lại bị chúng nhanh tay cướp mất.
Dù là người hiền lành đến mấy cũng chẳng thể nhẫn nhịn nổi trước sự ức h**p trắng trợn này. Nghiêm Luật vốn có tính tình thẳng thắn, cậu vừa thấy chướng mắt là đã muốn nổ tung, liền lập tức xông lên tranh luận: "Các cậu dựa vào cái gì mà chiếm đóng hết nơi này, không cho bọn tớ chơi hả!"
Thằng nhóc đang chơi cầu trượt thè lưỡi ra trêu chọc, cười cợt bảo: "Có giỏi thì lại đây mà cướp, cướp được thì cho đấy!"
Trẻ con vốn chẳng chịu được khích bác, Nghiêm Luật suýt chút nữa là đã nhảy cẫng lên định lao vào tranh giành, nhưng may sao đã bị Kì Thời kịp thời kéo lại.
Đám trẻ này đã chiếm đóng hết sạch các món đồ chơi, nhìn qua là biết ngay chúng đã cấu kết với nhau từ trước. Quả nhiên, Lục Tráng chẳng biết đã lù lù tiến lại từ lúc nào. Vừa thấy hắn, đám nhóc kia liền hớn hở gọi lớn: "Đại ca!"
Ngay từ môi trường mầm non mà đã sớm xuất hiện cái thói kéo bè kết cánh, chỉ là chẳng rõ Lục Tráng đã dùng lợi lộc gì để dụ dỗ đám tay sai kia.
Lục Tráng sải bước tới, hắn đảo mắt nhìn quanh một lượt rồi cuối cùng dừng lại trên người Kì Thời. Ngay cả Kì Thời cũng chẳng hiểu nổi vì sao đối phương lại mang định kiến sâu sắc và ác ý lớn đến vậy với mình, rõ ràng giữa hai người họ chẳng hề có chút liên hệ nào.
Vừa mới tới nơi, Lục Tráng đã hách dịch ra lệnh cho đám đàn em: "Đừng có cho lũ nghèo kiết xác này chơi đồ chơi. Canh giữ cho cẩn thận, đứa nào dám đụng vào thì cứ việc đánh thẳng tay cho tao!"
Lời tuyên bố đầy vẻ ngông cuồng này khiến đám trẻ xung quanh không khỏi cất tiếng phản đối: "Sao cậu lại quá đáng như thế hả!"
"Lục Tráng xấu tính quá, sau này chúng mình đừng thèm chơi với cậu ta nữa."
Nghiêm Luật tức đến độ nhảy dựng lên. Cậu bắt chước dáng vẻ mẹ mình lúc cãi nhau với người khác, nhổ mấy tiếng khinh bỉ rồi bắt đầu công kích cá nhân: "Cái đồ béo xấu xa này, cậu càng không cho tớ chơi thì tớ lại càng cứ chơi đấy!"
Nói đoạn, cậu ta định xông lên phía trước.
Nào ngờ Lục Tráng vốn đang đắc ý bỗng sa sầm mặt lại. Hắn vung nắm đấm, định nện thẳng vào người Nghiêm Luật.
Kì Thời nhanh tay lẹ mắt kéo mạnh một cái, giúp bạn mình thoát khỏi một trận đòn đau.
Kì Thời kéo Nghiêm Luật lùi lại một bước đến khoảng cách an toàn, rồi mới bình thản cất lời: "Cậu đang đố kỵ."
Giọng sữa non nớt vô cùng mềm mại, thanh âm bình thản không chút gợn sóng, ấy thế mà lại như một mũi kim đâm thẳng vào tim, khiến đôi mắt Lục Tráng đỏ ngầu vì phẫn nộ.
Lục Tráng hung tợn huơ huơ nắm đấm.
"Có phải mày cũng muốn bị ăn đòn rồi không hả!"
Hắn gầm gừ: "Tao phải đố kỵ với chúng mày cái gì cơ chứ? Nhà tao cực kỳ giàu, ba tao đối xử với tao rất tốt. Ông ấy đưa tao đi học bằng cái xe bốn bánh hẳn hoi, còn chúng mày thì đến cái xe cũng chẳng có. Ngày nào tao cũng được ăn sô-cô-la, còn chúng mày thì chắc phải đợi đến Tết mới được nếm thử."
"Lũ nghèo kiết xác!"
"Tao chẳng thèm đố kỵ với chúng mày đâu!!"
Lục Tráng hét lớn, cả cơ thể lại bắt đầu run bần bật.
Hệ thống ở trong không gian nhìn dáng vẻ như sắp bùng nổ của thằng nhóc kia mà lo lắng khôn nguôi. Nó lập tức hóa thân thành một khối cầu nhỏ màu trắng chắn trước mặt Kì Thời, phòng khi đối phương lao vào đánh tới thì nó còn có thể đỡ thay cho cậu, tránh để ký chủ của mình bị thương.
Khối cầu trắng nhỏ bé lơ lửng giữa không trung, sau lưng còn có một đôi cánh xíu xiu, đôi mắt nhỏ như hạt đậu chớp chớp, nhìn về phía Lục Tráng ở đối diện.
Hệ thống không khỏi nảy sinh nghi hoặc. Rõ ràng nhân loại trước mắt vẫn còn là một nhóc tì, vậy mà tại sao trong lòng hắn lại chứa chấp sự căm hận mãnh liệt đến nhường này cơ chứ?
Sự căm ghét đó nhắm thẳng vào ký chủ, nhắm vào thế giới này, thậm chí còn bao hàm cả chính bản thân hắn nữa.
Tình cảm của con người quả thực phức tạp quá đi mất.
Trong khi hệ thống còn chưa kịp phát huy tác dụng của một lá chắn bảo vệ, Kì Thời đã chỉ bằng vài ba câu nói mà chặn đứng ngay hành động định đánh người của Lục Tráng.
Kì Thời vốn nhỏ thó, khi đứng trước một Lục Tráng cao to lực lưỡng thì sự chênh lệch lại càng hiện ra rõ rệt. Cậu ngẩng đầu lên, dùng đúng cái chiêu thức phổ biến nhất của trẻ con để đe dọa: "Nếu hôm nay cậu dám đánh người, tớ sẽ mách cô giáo, bảo cô gọi điện cho bố cậu, nói rằng cậu ở trường chuyên đi bắt nạt bạn bè."
Cha của Lục Tráng vốn là một kẻ không thấu tình đạt lý, lại còn khôn lỏi thái quá. Hôm Lục Tráng tông ngã Kì Thời, gã ta đã chẳng thèm suy nghĩ mà bênh chằm chặp con trai mình.
Thế nhưng hôm ấy người bị thương chỉ có một mình Kì Thời, còn nếu hôm nay mà có những đứa trẻ khác cũng bị đánh đau, thì câu chuyện sẽ chuyển sang một chiều hướng hoàn toàn khác.
Việc đó chắc chắn sẽ gây ra rắc rối cực lớn.
Hồi tưởng lại dáng vẻ gã đàn ông tối qua đỏ mặt tía tai chửi bới người khác, Lục Tráng nghiến răng ken két, đầy hậm hực dẫn theo đám đàn em rời đi.
Khi Lục Tráng đã đi rồi, không còn ai tranh giành đồ chơi nữa, đám trẻ đang ồn ào náo loạn cũng nhanh chóng lấy lại vẻ bình yên.
Kì Thời lặng nhìn theo bóng lưng đang khuất dần của Lục Tráng, gương mặt non nớt chẳng hề lộ vẻ vui mừng, cũng không rõ là đang suy tính điều gì. Trong khi Nghiêm Luật vẫn còn đang hậm hực đứng cạnh, miệng lầm bầm nói xấu Lục Tráng đủ điều, thì Kì Thời bỗng nhiên quay phắt đầu lại, nhìn chằm chằm về một hướng nào đó.
Nghiêm Luật đứng cạnh bị dọa cho giật nảy mình, cậu hỏi: "Kì Thời, cậu đang nhìn cái gì thế hả?"
Kì Thời không đáp lời, Nghiêm Luật bèn quay đầu lại, nhìn theo hướng mắt của bạn mình, chỉ thấy thấp thoáng bên bậu cửa sổ phòng học dường như có đặt một vật gì đó.
Có vẻ là bình nước, nhìn không rõ lắm, mà cũng có vẻ giống như một con búp bê vậy.
Mấy thứ đó thì có gì đẹp mà nhìn cơ chứ?
Thế nhưng, ở nơi mà tất cả mọi người đều không nhìn thấy, thậm chí ngay cả hệ thống cũng chẳng hề hay biết, bên bậu cửa sổ ấy đang có một con búp bê hình người vừa đáng yêu lại vừa cũ nát đứng đó. Nó lặng lẽ nhìn về phía này, chẳng rõ là đã đứng quan sát từ bao giờ.
Con búp bê khẽ cử động thân mình. Ngay đúng lúc ấy Kì Thời quay người lại, trong khoảnh khắc tầm mắt hai bên chạm nhau, Kì Thời đã nhìn thấy rõ mồn một con búp bê đó đang vẫy vẫy bàn tay nhỏ xíu với cậu, khóe miệng nó nhếch lên, tạo thành một nụ cười rộng hoác.