Buổi chiều, Lâm Lan đột nhiên có việc phải quay lại nơi làm việc gấp theo yêu cầu đột xuất từ phía cơ quan.
Bà đành gửi gắm hai đứa trẻ cho những người hàng xóm quen thuộc trông nom hộ, cộng thêm việc an ninh trong khu tập thể này vốn rất tốt, người lạ chẳng dễ gì vào được, nên Lâm Lan cũng phần nào yên tâm, bà hứa với hai đứa nhỏ là mình sẽ về sớm.
Hai đứa nhóc chạy tót xuống dưới nhà chơi.
Khu quảng trường nhỏ vào ngày cuối tuần vô cùng náo nhiệt, thời tiết lại đang lúc nắng ấm, mặt trời treo cao trên đỉnh đầu khiến các cụ già cũng nô nức rủ nhau ra ngoài hóng gió.
Lũ trẻ tụ tập thành từng nhóm nô đùa ầm ĩ. Kì Thời mới chơi một lúc đã thấm mệt nên lùi ra một bên nghỉ ngơi, cậu ngồi trên băng ghế dưới tán cây đại thụ, lặng lẽ ngắm nhìn Nghiêm Luật đang cùng những đứa trẻ khác đuổi bắt nhau tinh nghịch.
Những người trung niên trẻ tuổi hơn một chút thì vây quanh quán mạt chược gần đó để sát phạt, tiếng xóc bài lạch cạch từ đằng xa cũng có thể nghe thấy rõ mồn một.
Xung quanh băng ghế Kì Thời ngồi đều là các cụ già đang sưởi nắng. Những bà cụ với gương mặt hiền từ lại quây quần bên nhau, chẳng rõ đang bàn tán chuyện phiếm của nhà nào nữa.
Ngồi ngay cạnh Kì Thời là một ông cụ đeo kính, cách ăn mặc vô cùng chỉn chu, chỉnh tề, trên tay đang cầm một cuốn sách chăm chú đọc.
Ông cụ này là chủ tiệm thuốc trong khu tập thể, các bà cụ và hàng xóm xung quanh đều rất tin tưởng ghé tiệm của ông để mua thuốc. Con trai ông trông cũng rất khôi ngô tuấn tú, lại được thừa hưởng y thuật của cha mình, vốn rất mát tay trong việc chữa trị những căn bệnh lạ khó chữa.
Ông khẽ liếc nhìn Kì Thời, cậu nhóc lúc này đang đỏ bừng mặt vì vừa nô đùa xong, rồi thong thả cất lời: "Trẻ con mà sức vóc yếu ớt quá, con nên chăm chỉ vận động, rèn luyện thân thể nhiều vào."
Kì Thời quay sang, chớp chớp đôi mắt tròn xoe nhìn ông cụ.
Ông cụ thu hồi tầm mắt, dường như bị cậu nhóc nhìn đến mức có chút ngượng ngùng. Ông khựng lại một nhịp, rồi chậm rãi móc từ trong túi áo ra hai quả óc chó đưa cho Kì Thời. Đối diện với đôi mắt long lanh nước của đứa trẻ, ông chỉ biết khô khốc buông một câu: "Cầm lấy mà bồi bổ."
Kì Thời ngắm nhìn ông cụ một hồi rồi đôi môi khẽ cong lên mỉm cười, lễ phép đáp: "Con cảm ơn ông Lý ạ."
Trong lúc cậu đang ngồi hóng mát dưới gốc cây lớn, đúng vào thời điểm đám trẻ đang nô đùa hăng say nhất, thì từ phía cửa hàng tiện lợi bỗng có một nhóm nhóc tì đi tới. Chúng ôm đầy một bụng đồ ăn vặt, rầm rộ tiến về phía quảng trường.
Kì Thời trông thấy Lục Tráng, đi cùng hắn còn có một cậu bé lạ mặt khác, còn lại thảy đều là đám trẻ trong khu tập thể mà cậu vốn đã nhẵn mặt.
Cậu bé lạ mặt kia ôm đống đồ ăn vặt trên tay, liên tục phân phát cho đám bạn xung quanh. Gương mặt trắng trẻo sạch sẽ của nó luôn nở nụ cười tươi rói, trông vô cùng chiếm được cảm tình của người khác.
Trái lại, Lục Tráng chỉ đứng lầm lũi một bên với gương mặt âm u đến đáng sợ. Hành động của hắn cũng vô cùng kỳ quặc, đôi chân cứ dậm liên hồi tại chỗ, Kì Thời còn nhìn thấy hắn đang không ngừng cậy móng tay mình.
Gần như chỉ cần liếc qua một cái, Kì Thời đã nhận ra ngay Lục Tráng chẳng hề ưa gì cậu bé bên cạnh mình.
Chuyện thích hay ghét vốn chẳng liên quan gì đến cậu, huống hồ Lục Tráng từ trước đến nay vẫn luôn tìm cách nhắm vào cậu.
Có điều, ngay từ lần chạm mặt đầu tiên này, sau lần gặp không mấy rõ ràng vào hôm qua, chỉ mới một hai ngày không thấy mà luồng khí tức khiến Kì Thời cảm thấy khó chịu vô cùng phát ra từ người hắn dường như lại càng trở nên đậm đặc hơn.
Ông cụ Lý ngồi cạnh Kì Thời tình cờ ngẩng đầu lên. Ông đưa mắt nhìn về phía đám trẻ đang nhốn nháo đùa nghịch, chỉ sau một cái liếc mắt, đôi lông mày ông bỗng cau chặt lại.
"Thằng bé kia trông có vẻ không ổn chút nào."
Kì Thời vểnh tai nghe ngóng, ông cụ bên cạnh đã bắt đầu chỉ ra những điểm bất thường mà ông vừa nhìn thấu.
"Đứa trẻ béo tròn ở giữa là con nhà ai thế nhỉ? Trông như thể bên trong cơ thể đang gặp vấn đề, sắc mặt bồn chồn, cử động cũng rất bất thường. Rõ mồn một thế kia mà phụ huynh lại chẳng nhận ra điều gì lạ sao?"
Nghe vậy, Kì Thời ngước nhìn về phía Lục Tráng, lúc này cậu mới hiểu rõ cảm giác là lạ mà bấy lâu nay mình luôn lờ mờ nhận thấy rốt cuộc là từ đâu mà ra.
Ông Lý đúng là không hổ danh bậc thầy thuốc lâu năm, chỉ cần nhìn qua sắc mặt và cử động là đã biết ngay có điều chẳng lành. Nhưng cũng phải nói thêm rằng, các triệu chứng của Lục Tráng đã bắt đầu biểu hiện quá rõ rệt.
Ngẫm kỹ lại qua những lần tiếp xúc gần đây, có thể thấy rõ ràng Lục Tráng là kẻ có tính khí cực kỳ nóng nảy, chỉ cần một lời không vừa ý là sẵn sàng gây gổ, thậm chí là đánh người, đám trẻ trong lớp ai nấy đều sợ hắn khiếp vía.
Nghe những lời ông Lý nói, đám bà cụ ông cụ đang ngồi buôn chuyện gần đó bỗng chốc im bặt. Có người lên tiếng đáp: "Hình như đây là hộ mới chuyển đến tòa Tĩnh Hinh hôm qua đấy, ở tầng năm. Cặp vợ chồng kia trông còn trẻ lắm, nếu tôi nhớ không lầm thì đúng là con nhà họ rồi, họ Lục thì phải."
Ông Lý lại hỏi thêm: "Có ai có số điện thoại của hai người lớn nhà đó không?"
Đến lúc này thì chẳng còn ai trả lời được nữa.
Người ta vừa mới dọn đến hôm qua, mặt còn chưa kịp quen thì lấy đâu ra số điện thoại cơ chứ.
Sắc mặt ông Lý tối sầm lại, ông ngẫm nghĩ một hồi rồi sải bước về phía cổng khu tập thể, xem chừng là định đi hỏi mấy anh bảo vệ xem họ có nắm được thông tin gì không.
Chuyện này không phải chuyện đùa, nhất định phải thông báo cho cha mẹ đứa trẻ mới được.
Chẳng bao lâu sau khi ông Lý rời đi, cậu bé lạ mặt đang phát đồ ăn vặt cùng Lục Tráng bắt đầu rảo bước về phía Kì Thời.
Kì Thời phóng tầm mắt nhìn quanh, khắp quảng trường nhỏ, đứa trẻ nào tay cũng đầy ắp đồ ăn vặt, ngay cả Nghiêm Luật cũng không ngoại lệ. Cái tên ngốc nghếch đang lơ ngơ ấy vừa cầm gói đồ ăn trên tay vừa gãi đầu, nhưng hễ cứ liếc nhìn sang Lục Tráng là lại hậm hực.
Cậu bé trắng trẻo trông vô cùng đáng yêu, giọng nói cũng nhỏ nhẹ thanh tao. Cậu ta mím môi cười rồi đưa gói đồ ăn vặt cho Kì Thời với thái độ cực kỳ thân thiện: "Cái này cho cậu này!"
Cậu ta chìa gói đồ ăn về phía Kì Thời đang ngồi trên ghế.
Những đứa trẻ khác vốn đã sớm bị mua chuộc chỉ trong tích tắc liền lên tiếng thúc giục: "Này Kì Thời, Lục Phi cho cậu đồ ăn kìa, mau nhận lấy đi chứ!"
"Đồ ăn bạn Phi mua ngon lắm luôn, mà lại còn đắt nữa chứ, tớ chưa bao giờ được ăn thứ gì đắt tiền thế này đâu!"
"Ăn xong đồ ăn này là chúng mình cùng chơi chung nha."
Trẻ con vốn lời nói không kiêng kỵ, kết hợp cùng nụ cười ngây ngô không chút tà niệm và hành động hào phóng phát quà cho tất cả mọi người, trông cậu bé như thể thực lòng muốn kết giao bạn mới vậy.
Cậu bé lạ mặt bắt đầu tự giới thiệu về mình: "Tớ tên là Lục Phi, tớ là em trai của Lục Tráng."
Rõ ràng là một câu nói hết sức bình thường, ấy vậy mà lại khiến Lục Tráng không kìm chế nổi mà gầm lên đầy giận dữ: "Mày không phải em trai tao!!"
Lục Phi nghe xong câu đó liền tỏ vẻ vô cùng đau lòng. Cậu ta thấp hơn Lục Tráng nửa cái đầu, vóc dáng cũng nhỏ nhắn, trông gầy yếu mỏng manh vô cùng. Lúc này, từng cử động của cậu ta đều lộ rõ vẻ tủi thân tột độ, cậu cúi đầu thất vọng thút thít: "Em biết là anh lúc nào cũng chẳng ưa gì em, em có chỗ nào không tốt thì anh cứ nói, em sẽ sửa bằng sạch mà."
Một cảm giác khó tả bỗng dưng ập đến xộc thẳng vào giác quan của Kì Thời.
Đám trẻ vây quanh Lục Phi lúc này bắt đầu cảm thấy bất bình thay cho cậu. Dù vẫn còn đôi chút sợ hãi trước sự hung hãn của Lục Tráng, nhưng tất cả vẫn dũng cảm đứng ra lên tiếng tố cáo: "Lục Tráng, cậu quá đáng vừa thôi chứ! Sao cậu lại có thể chối bỏ em trai mình như thế cơ chứ?!"
"Cậu bắt nạt em mình, tớ sẽ về mách mẹ cậu cho xem!"
"Lục Tráng là đồ tồi, bọn tớ không thèm chơi với cậu nữa. Tớ thích Lục Phi hơn, em trai tốt hơn anh trai nhiều, lại còn hào phóng mời bọn tớ ăn quà vặt nữa chứ!"
Chứng kiến cuộc tranh cãi bắt đầu nổ ra, Kì Thời dứt khoát từ chối túi đồ ăn vặt của Lục Phi rồi đứng dậy bỏ đi hướng khác.
Cậu chẳng mảy may hứng thú với việc can dự vào mấy vụ cãi vã vô bổ này.
Thế nhưng Kì Thời vừa mới bước tới bên cạnh Nghiêm Luật, nhóm trẻ đứng trước băng ghế bỗng xảy ra một sự cố ngoài ý muốn.
Chỉ thấy Lục Tráng như kẻ phát điên, ỷ vào sức vóc to khỏe, trong cơn thịnh nộ đã thô bạo đẩy ngã tất cả mọi người xuống đất.
Chẳng rõ Lục Phi đã nói lời gì khích bác đối phương, Lục Tráng vớ lấy bất cứ thứ gì trong tầm tay, điên cuồng ném thẳng vào người Lục Phi đang đau đớn co rúm trên mặt đất.
Hiện trường trở nên hỗn loạn vô cùng.