Sổ Tay Chăn Nuôi Quái Vật

Chương 138: Nhặt Về Nhà



Sự việc diễn ra quá đỗi bất ngờ, đến khi mọi người kịp hoàn hồn để lao vào tách hai đứa trẻ ra thì Lục Phi đã nằm gục dưới đất, gương mặt bê bết máu.

Tiếp đó là những tiếng hô hoán gọi điện, người thì gọi cấp cứu, kẻ thì tìm bác sĩ. Khu quảng trường nhỏ vừa mới náo nhiệt là thế, chỉ trong chớp mắt đã chẳng còn lại mấy người.

Ánh nắng ấm áp trên đỉnh đầu chiếu xuống nhưng chẳng thể xua tan đi cái lạnh lẽo đang thấm vào da thịt. Nghiêm Luật chứng kiến toàn bộ sự việc vừa rồi mà không khỏi run bắn cả người, cậu bé thốt lên: "Lục Tráng đáng sợ quá đi mất! Sao cậu ta có thể ra tay độc ác như thế với em trai mình cơ chứ?"

Bên ngoài đang hỗn loạn, Nghiêm Luật giục Kì Thời mau về nhà. Kì Thời bước lên phía trước vài bước, chợt thoáng thấy một vật đen thẫm rơi cạnh chiếc ghế dưới gốc cây đại thụ. Cậu tiến lại gần quan sát thì nhận ra đó chính là con búp bê mình từng thấy ở trường. Con búp bê vốn biết cử động kia, lúc này đây lại đang nằm im lìm trên mặt đất.

So với lần đầu bắt gặp, con búp bê trước mắt trông càng rách rưới hơn, khắp người lấm lem bẩn thỉu. Thậm chí phần bụng của nó còn rách toác một đường dài, lớp bông nhồi bên trong đã chẳng còn lại bao nhiêu.

Kì Thời trầm tư một lúc rồi cúi người nhặt con búp bê lên, ôm nó vào lòng mang về nhà.

Lâm Lan tất bật hơn một tiếng đồng hồ mới về tới nhà, trời cũng nhanh chóng sập tối. Kì Trạch kịp trở về trước khi đêm xuống để đưa Nghiêm Luật về nhà bằng chiếc xe máy mà cậu nhóc vẫn hằng ao ước.

Nhà Lục Tráng suốt cả buổi chiều không hề có động tĩnh gì, có lẽ cả gia đình đều đang ở bệnh viện, hiện tại vẫn chưa có tin tức gì truyền về.

Màn đêm dần thay thế ánh dương ban ngày, hương vị thức ăn thơm nức lan tỏa trong không gian, khiến lũ chó nơi hẻm sâu ngõ nhỏ nào đó thèm thuồng mà sủa vang không ngớt.

Ăn xong bữa tối, Kì Thời tự nhốt mình trong phòng. Cậu lấy kim chỉ ra, còn tìm được thêm ít bông trắng còn sót lại từ lần Lâm Lan sửa búp bê trước đó.

Cậu nhẹ nhàng phủi sạch lớp bụi bám trên người con búp bê, bật chiếc đèn bàn nhỏ rồi bắt đầu sửa sang lại món đồ cũ nát này một cách rất bài bản.

Cậu nhồi lớp bông trắng vào cái bụng rỗng tuếch của con búp bê, dùng kim chỉ khâu lại vết rách, từng chút từng chút một vá víu lại những phần khiếm khuyết trên cơ thể nó.

Đúng ra mà nói, một đứa trẻ mới vài tuổi đầu đến việc cầm kim cho vững còn khó, nhưng những ngày qua nhờ có Lâm Lan cùng cậu khâu vá đống thú bông nơi góc phòng, Kì Thời quan sát rồi cũng học lỏm được hòm hòm. Những đường kim mũi chỉ của cậu lúc này tinh xảo đến mức chẳng thể tìm ra nổi một kẽ hở, khả năng học hỏi quả thực xuất sắc đến kinh người.

Sau khi hoàn tất việc khâu vá, Kì Thời cắt bỏ đoạn chỉ thừa rồi lặng lẽ mang kim chỉ trả về chỗ cũ. Ngay khi cậu vừa rời đi, đám thú bông vốn đang im như thóc bỗng đồng loạt thét lên kinh hãi.

Cứ như thể chúng vừa chạm trán một thứ gì đó vô cùng khủng khiếp.

"Ken két... ken két... ken két..."

Tựa như tiếng máy móc cũ kỹ bắt đầu chuyển động, con búp bê vừa được khâu vá trên bàn khẽ nhúc nhích, rồi từ từ đứng thẳng dậy.

Đôi nhãn cầu bằng thủy tinh đen kịt, giống hệt với đám thú bông nơi góc phòng, khẽ đảo quanh một lượt để quan sát không gian bên trong căn phòng này.

Căn phòng này quả thực vô cùng ấm áp và ngập tràn ánh sáng, khác xa một trời một vực so với bóng tối mù mịt mà con búp bê từng chứng kiến. Dưới chân nó lúc này là lớp vải trải giường mềm mại, cơ thể vốn rách nát nay đã được lấp đầy bằng bông trắng, trên lớp vỏ bọc vẫn còn vương lại những dấu vết khâu vá tỉ mỉ.

Con búp bê đưa mắt nhìn về phía đống thú bông nơi góc phòng.

Lũ búp bê ở đó tuy đều đã cũ, nhưng con nào con nấy cũng mang trên mình những vết sửa sang khéo léo ở nhiều mức độ khác nhau. Tất cả những điều này như đang thầm nói với nó rằng đám búp bê ở đây đều được nâng niu và đối xử rất tốt.

Thần sắc của con búp bê đầy vẻ mơ hồ khó đoán.

Đúng lúc này, ngoài cửa vang lên tiếng bước chân, cánh cửa phòng được đẩy mở từ bên ngoài. Kì Thời vừa trả xong kim chỉ trở về, tình cờ thay lại vừa vặn chạm phải ánh mắt của con búp bê đang ngoái đầu nhìn mình.

Giống hệt như lần chạm mắt tình cờ trước đó, Kì Thời sững người lại ngay tức khắc, cậu có cảm giác như mình sắp sửa bị nhấn chìm vào vực thẳm sâu hun hút dưới đáy mắt kia, hoàn toàn bất lực chẳng thể nào vùng vẫy thoát ra được.

Kì Thời chậm rãi tiến lại gần con búp bê, rồi dừng lại ở một khoảng cách thật sát sao.

Ngay khoảnh khắc Kì Thời vừa định đưa tay ra chạm vào nó, đám búp bê nơi góc phòng không thể kìm nén thêm được nữa. Chúng đồng loạt chạy ùa ra khỏi góc tường, đứa thì ôm chân, đứa thì bám lấy bắp chân cậu rồi ríu rít kêu vang không ngớt: "Nguy hiểm! Nguy hiểm lắm..."

"Mau rời khỏi đây đi!!"

Lũ búp bê không ngừng lặp đi lặp lại những lời đó để nhắc nhở Kì Thời rằng thực thể trước mặt vô cùng đáng sợ. Luồng khí tức phát ra từ người nó khiến tất cả đám thú bông còn lại đều cảm thấy rùng mình khiếp hãi.

Phải nhờ đến những lời cảnh báo đầy nỗ lực bất chấp nỗi sợ hãi của lũ búp bê, Kì Thời mới có thể choàng tỉnh khỏi trạng thái mê muội và chìm đắm lúc nãy. Cậu bị chúng đẩy lùi về phía sau vài bước mới đứng vững lại được.

Con búp bê cứ lặng lẽ quan sát cảnh tượng trước mắt. Dù bị đồng loại bài xích và sợ hãi, nó cũng chẳng hề lộ vẻ buồn bã, nó lững thững bước tới vài bước, ngồi vắt vẻo trên mép bàn học, đôi chân buông thõng giữa không trung đung đưa qua lại.

Thế nhưng tầm mắt của nó vẫn thủy chung chưa từng dời đi chỗ khác.

"Cậu biết nói không?"

Kì Thời là người đầu tiên lên tiếng phá tan bầu không khí tĩnh lặng.

Con búp bê không đáp lời, chỉ lặng lẽ nhìn cậu. Kì Thời bèn tự mình tiếp tục: "Nếu không biết nói thì cũng chẳng sao đâu nhé. Tớ tên là Kì Thời, chữ Thời trong 'thời gian', năm nay tớ sáu tuổi, đang học ở trường mầm non Ánh Dương."

Con búp bê vẫn im hơi lặng tiếng như cũ.

Kì Thời quan sát nó một hồi, rồi bất ngờ đưa tay ra khẽ chạm vào má con búp bê nhỏ. Lớp vải bọc bên ngoài sờ vào cảm thấy vô cùng thô ráp. Cậu lại hỏi thêm: "Thế cậu có tên không?"

Đầu ngón tay ấm nóng của đứa trẻ loài người khẽ chạm lên má, để lại một xúc cảm mềm mại vô cùng đặc biệt. Phản chiếu dưới đôi mắt trong veo ấy, con búp bê cuối cùng cũng có phản ứng.

Nó ngừng đung đưa đôi chân, ngước đầu lên nở một nụ cười rạng rỡ: "Tớ không có tên."

Đồ chơi vốn dĩ chẳng bao giờ có một cái tên thực sự của riêng mình.