Năm năm sau ngày mạt thế, nhân loại vẫn không hề biến mất khỏi trái đất. Họ đã đánh bại được virus biến dị, những vật thí nghiệm nguy hiểm tiềm tàng cũng bặt vô âm tín. Con người nắm bắt lấy cơ hội này để nghỉ ngơi bồi dưỡng, từng bước dựng xây lại mái ấm đã hoang tàn của mình.
Trật tự xã hội bắt đầu được khôi phục, dẫu thi thoảng vẫn còn vài sinh vật biến dị xuất hiện nhưng đó không còn là vấn đề to tát nữa, chỉ cần bắt chúng đưa đến bệnh viện tiêm vài mũi rồi nhốt lại vài ngày là có thể trở về bình thường.
Cuộc sống dần đi vào quỹ đạo, vẻ đờ đẫn trên gương mặt mọi người cũng dần tan biến. Sức sống mới trỗi dậy cùng sự hiện diện của mùa xuân, báo hiệu cho vạn vật hồi sinh, khổ tận cam lai.
Mọi người đều vô cùng trân trọng cuộc sống hòa bình sau cơn đại nạn, hết lòng trân quý từng ngày trôi qua.
Trái ngược với vẻ thanh thản đó, những vị lãnh đạo căn cứ đang âm thầm giám sát các bất thường của thế giới lại lo âu đến mức rụng cả tóc. Mà hiện tượng này, phải kể từ lúc ống thuốc không rõ lai lịch kia xuất hiện.
Thứ có khả năng nuốt chửng gen biến dị ấy cuối cùng đã được các nghiên cứu viên lấy một ít để phân tích, và kết quả nghiên cứu cho thấy mọi thông tin đều trùng khớp với vật thí nghiệm đã mất tích từ lâu kia.
Con quái vật từng suýt chút nữa dùng sức mạnh của riêng mình để diệt tuyệt nhân loại nay lại tái xuất, ắt hẳn sẽ gây nên một trận phong ba bão táp. Nó hệt như một thanh gươm treo lơ lửng trên đầu loài người mà chẳng ai biết bao giờ mới chém xuống. Những người đó cứ đợi mãi, đợi mãi cho đến tận năm năm sau, khi trật tự xã hội đã được tái thiết hoàn toàn mà vẫn chẳng thấy bất kỳ sự loạn lạc nào xảy ra.
Vậy mà vị nhân vật chính đang khiến các nhà lãnh đạo nhân loại phải thấp thỏm lo âu ấy, lúc này lại đang ngoan ngoãn đứng xếp hàng để chờ mua kẹo bông gòn.
Công cuộc tái thiết thành phố diễn ra nhanh hơn tưởng tượng. Những tòa nhà cao tầng mọc lên san sát, không còn thấy bóng dáng của đống đổ nát hoang tàn thời mạt thế. Giao thông và trường học đều đã mở cửa hoạt động bình thường trở lại. Mọi người từ chỗ ban đầu chẳng dám bước chân ra khỏi cửa, nay đã tranh thủ lúc tiết trời nắng ráo để ra ngoài sưởi nắng, hệt như chẳng có gì khác biệt so với thời điểm trước khi thảm họa ập đến.
Chỉ có những vết thương chưa thể chữa lành trong một sớm một chiều là vẫn hằn sâu để nhắc nhở con người rằng những thảm họa kia không phải là ảo giác, đồng thời cũng khiến ý thức bảo vệ hành tinh đầy rẫy thương tích này trong họ trở nên mãnh liệt hơn bao giờ hết. Bởi lẽ, đây chính là mái nhà duy nhất của nhân loại.
-
Nơi Kỳ Vụ đang đứng là một quảng trường, đối diện đó là một công viên giải trí khổng lồ. Rõ ràng đây là một công trình mới xây, trang thiết bị vẫn còn mới tinh. Chiếc vòng quay mặt trời mang tính biểu tượng đang chậm rãi xoay tròn. Trước cổng công viên, rất nhiều nhân viên trong trang phục thú nhồi bông đang mải miết phát bong bóng và tờ rơi để thu hút khách tham quan.
Quảng trường trước cổng công viên giải trí đông nghịt người. Hôm nay trời quang đãng, nắng ấm rạng rỡ, những đóa hoa đào bên lề đường đang chậm rãi bung nở trên cành, tỏa ra mùi hương tươi đẹp của những ngày đầu xuân.
Tiếng cười nói rộn rã vang lên không ngớt.
Kì Thời đứng ở một bên, ánh mắt không dời khỏi Kỳ Vụ đang đứng giữa đám đông.
Khác hẳn với sào huyệt do quái vật tạo dựng, nơi mà mọi thứ đều chỉ là lớp vỏ ngụy trang. Khi đó Kì Thời chẳng thể cảm nhận được điều gì, cậu không thấy được nhịp đập của sự sống, cũng chẳng nghe thấy hơi thở của gió lướt qua, dẫu rằng mọi thứ đều được che đậy dưới lớp ngụy trang chân thực đến đáng sợ. Thế nhưng, giả dối thì mãi vẫn chỉ là giả dối mà thôi.
Nắng vàng trải dài trên mặt đất, không gian đượm mùi hương hoa ngan ngát, bóng cây lưa thưa đung đưa tỏa xuống những đốm sáng lung linh. Trong phút thẫn thờ, cảnh tượng trước mắt cậu bỗng trùng khớp với một thước phim nào đó trong ký ức. Từ công viên giải trí cách đó không xa vang lên bản nhạc nhẹ nhàng, một chú gấu trong bộ trang phục thú nhồi bông đang phát bong bóng dần tiến lại gần đây với những động tác vụng về.
Ngỡ như mọi thứ đã quay trở về thời điểm khởi đầu, bên tai cậu dường như vẫn còn vang lên tiếng thông báo "tít tít" của hệ thống. Nhưng rồi khi Kì Thời khẽ dời tầm mắt nhìn về phía Kỳ Vụ đang cầm kẹo bông gòn tiến lại gần mình, cảm giác ảo tưởng ấy bỗng chốc tan biến, kéo cậu trở về với thực tại.
Nỗi lo sợ cuối cùng của Hệ thống đã không xảy ra. Người thanh niên đơn độc bước chân vào bóng tối ấy đã chẳng hề bị vực thẳm nuốt chửng, mà trái lại, cậu đã ôm chầm lấy vực thẳm để kéo nó quay trở về với nhân gian.
Con quái vật sinh ra từ bóng tối nay đang sải bước dưới ánh mặt trời, tay cầm cây kẹo bông gòn chẳng hề ăn nhập với dáng vẻ của hắn. Dưới sự giao thoa của ánh sáng và bóng đổ, cây kẹo bông xốp mịn tựa như một áng mây mềm mại giữa tầng không, khiến cả người thanh niên đối diện trông cũng dịu dàng đi đôi phần.
Kì Thời đứng dưới nắng mai, trong đôi mắt nhạt màu ấy là ý cười dịu dàng vĩnh viễn không bao giờ phai nhạt. Mọi cảnh sắc xung quanh trong mắt cậu bỗng chốc mờ dần đi rồi biến mất, chỉ còn sót lại duy nhất bóng hình của một mình Kỳ Vụ.
Từ nay về sau, tháng rộng năm dài, chẳng thể đổi dời.
##### END GÒI, HAPPY ENDING### CÓ IF VÀ PHIÊN NGOẠI NHƯNG TÁC GIẢ RA RẤT LẮC NHẮC KIỂU TÙY HỨNG NÊN MỚI CÓ MẤY CHƯƠNG THÔI, NẾU CÓ FULL SẼ DỊCH TIẾP ###
CẢM NHẬN CỦA NHI:
"Tình yêu không cần phải quá mãnh liệt, khởi đầu không cần quá nồng cháy. Kì Thời không chọn làm Đấng cứu thế, không chọn thay đổi cả thế giới, cậu ôm trọn và bao dung lấy vực thẳm, và vực thẳm đã đáp lại bằng cách đối xử dịu dàng với thế giới này hơn một chút. "