Ta tò mò quay lại, liền thấy Tống Uyển mím môi, đôi mắt nước long lanh sắp tràn ra.
“Chẳng phải đã nhắc ngươi rồi sao, đừng có tách đoàn.”
Ta bất đắc dĩ buông tay, nhận khăn lụa từ tay Phiên Nhi rồi giúp nàng lau khô nước mắt trên mặt.
Vừa lau xong, nàng như chợt phản ứng lại, lập tức òa lên rồi nhào vào lòng ta.
“Huhu… Giao Giao…”
“Huhu huhu, ta tưởng bọn họ nổi điên thật rồi…”
“Ê ê ê, được rồi đó, áo ta bị ngươi dụi bẩn cả rồi!”
Ta vừa kêu vừa đẩy nàng ra khỏi lòng, vừa cầm khăn chấm chấm rồi ấn lên mũi nàng cho nàng xì một cái.
“Ngươi còn là tình địch của ta nữa đấy. Với cái bộ dạng không tiền đồ thế này, còn muốn gả cho Bạc Thiên Quyết cái nỗi gì?”
Haiz, ta dễ dàng lắm chắc?
Tình địch bị bắt nạt ta phải chống lưng; tình địch khóc ta phải lau nước mắt xì mũi cho nàng!
Tống Uyển xì xong một cái, lại ngẩng đôi mắt đỏ hoe lên nhìn ta, nghiêm túc cam đoan:
“Giao Giao, ngươi yên tâm. Sau khi về ta sẽ lập tức đi cầu xin tổ phụ hủy hôn. Lần này nếu ông còn không đồng ý, ta sẽ quỳ ngoài thư phòng cầu đến khi ông chịu thì thôi.”
“Tuyệt đối không để một con ch.ó đực ảnh hưởng đến tình cảm tỷ muội của chúng ta!”
Ta: …
Xin lỗi làm phiền vị tiểu thư một chút, “con ch.ó đực” trong lời ngươi nói… hình như chính là người ta thương đấy.
6
Mãi đến khi buổi yến tối sắp bắt đầu, ta mới dẫn theo Tống Uyển đã chỉnh trang lại gọn gàng đến đại sảnh.
Vừa ngồi xuống, Ngự Hành đã nháy mắt liên tục về phía ta, ánh mắt hắn rõ ràng đang nói: ngươi và Tống tiểu thư làm hòa rồi à?
Ta trừng lại hắn một cái, ánh mắt đáp trả kiểu “liên quan rắm gì đến ngươi, lo chuyện của mình đi”, rồi ta đi đến chỗ ngồi của mình và ngồi xuống.
Vừa ngẩng đầu lên, ta đã đối mặt với ánh mắt ôn hòa pha ý cười của Bạc Thiên Quyết.
Cái kiểu ánh mắt như thể đang nhìn bọn trẻ con cãi nhau ấy.
Xin tha đi! Ta với Ngự Hành đều chỉ nhỏ hơn ngươi có mấy tuổi thôi đấy, được không!
Rốt cuộc đến bao giờ người này mới chịu coi ta là người lớn?
Rõ ràng ta còn lớn hơn Tống Uyển một tuổi cơ mà, dựa vào cái gì mà ngươi bên kia có thể định thân với người ta, còn ta bên này thì vẫn bị ngươi xem như trẻ con?
Ta thật sự không hiểu nổi.
Nghĩ tới đó, ta bực mình né tránh ánh mắt hắn, bưng ly rượu trước mặt lên nốc một hơi…
Sau đó thì suýt nữa cay đến mức khóc tại chỗ.
Là ai! Là ai dám rót thứ rượu mạnh thế này vào ly của bản cung vậy hả!
Không biết bản cung bình thường một giọt rượu cũng không uống à!
Cố nhịn vì trong yến tiệc người đông, ta đành nuốt ngụm rượu muốn phun ra ấy xuống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Chưa bao lâu sau, trước mắt đã bắt đầu choáng váng.
Nhưng ta không có thời gian để tỉnh rượu, vì sắp đến phần biểu diễn tài nghệ rồi.
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
Khi đứng trên đài múa, ta chỉ cảm thấy cả người nhẹ bẫng.
Mấy động tác thường ngày vốn hơi khó như uốn lưng hay xoay người, lúc này lại dễ dàng vô cùng.
Vừa múa ta vừa nghĩ: hình như đây là lần đầu tiên Bạc Thiên Quyết xem ta múa thì phải?
Bình thường hắn chỉ phụ trách dạy ta cầm kỳ thư họa, chứ vũ đạo thì không phải thứ một công chúa nhất định phải biết, nên hắn cũng chẳng khắt khe mấy với ta.
Ta thấy ánh mắt mọi người nhìn ta đều mang theo vẻ kinh diễm, chắc họ không ngờ một vị trường công chúa như ta lại cũng giỏi múa đến vậy.
Dù sao trước đây, để giữ hình tượng thanh nhã, ta luôn chọn những tài nghệ tao nhã như đ.á.n.h đàn hay vẽ tranh.
Ta còn thấy ánh mắt đắc ý nho nhỏ của Ngự Hành, ánh mắt tán thưởng của Tống Uyển, sự trêu chọc trong mắt Yến Thăng, và cả vẻ khinh bỉ trong mắt Tề Vương.
Đến khi xoay người, hất tay áo một vòng cuối cùng, ta đối diện ánh mắt hơi kinh ngạc của Bạc Thiên Quyết, ta khẽ mỉm cười mê hoặc hắn một cái…
Rồi ta đổ sụp xuống ngay tại chỗ, bất tỉnh nhân sự.
Theo lời miêu tả của Phiên Nhi sau đó, vị Thái phó luôn bình tĩnh tự giữ kia, khi thấy ta ngã xuống đất đã hoảng loạn ngay lập tức, lao thẳng đến bế ta lên.
Đến mức tiểu hoàng đế còn chưa phản ứng kịp đã bị hắn bỏ lại, còn hắn thì vội vã ôm ta chạy thẳng đến Thái y viện.
Tiếp đó, đến lúc mọi người trong điện phản ứng lại, họ còn tưởng trong rượu có độc, thế là ai nấy đều nối đuôi Thái phó chạy về phía Thái y viện.
Vội vàng hấp tấp đến mức có người còn chạy rớt cả giày.
Cảnh tượng khi ấy náo nhiệt đến lạ, ngay cả Ngự Hành là hoàng đế cũng bị mọi người bỏ quên luôn.
Cuối cùng phải đến lúc cấm vệ quân trong cung ra mặt mới ngăn được màn hỗn loạn ấy.
Còn ta, nguyên nhân khiến cả chuỗi chuyện đó xảy ra, nửa canh giờ sau khi tỉnh lại trong Thái y viện chỉ cảm thấy đầu đau như muốn nứt.
Vừa mở mắt ra, đập vào mắt ta đầu tiên lại là ánh nhìn có hơi giận của Bạc Thiên Quyết, khiến ta hoảng hồn tỉnh hơn nửa.
“Ờ… bản cung làm sao vậy? Mà Thái phó sao lại ở đây?”
Ta vừa hỏi vừa liếc ánh mắt cầu cứu về phía Tống Uyển đang đứng sau lưng hắn.
Tống Uyển thì len lén liếc sắc mặt của Bạc Thiên Quyết một cái, không dám lên tiếng, chỉ ném cho ta ánh mắt kiểu “tự lo cho bản thân đi”.
Ta: …
Ta nói cho ngươi biết, dáng vẻ này của ngươi, sau này nếu thật sự gả qua đó thì chẳng có chút địa vị nào đâu!
“Công chúa sao không nói cho thần biết, vì sao người lại uống rượu?”
Đúng là Bạc Thiên Quyết, chỉ một câu đơn giản đã khiến ta lập tức nhớ lại nỗi ám ảnh bị hắn quản trên lớp năm nào.
“Ha, ha ha… cái đó, Thái phó, bản cung không cố ý, bản cung cũng không biết là ai lại rót thứ rượu mạnh như thế vào ly của bản cung…”
Ta cố gắng giải thích sự vô tội của ta.
Vậy mà hắn chỉ dùng một câu đã đóng đinh ta tại chỗ.