“Trong chén của công chúa, trước khi uống chẳng lẽ không biết ngửi sao?”
“…”
Xin lỗi, ta thực sự không ngửi.
“Thần đã dặn người bao nhiêu lần rồi, đồ gì đưa vào miệng nhất định phải thận trọng, cho dù đã qua thử ngân châm cũng không được sơ ý.”
“…”
Xin lỗi, ta quên mất.
“Công chúa, xin người sau này nhất định phải tự chăm sóc tốt cho bản thân, đừng để thần và mọi người phải lo lắng nữa, được không?”
“… Được.”
Ta vừa ngoan ngoãn gật đầu như gà mổ thóc, vừa nhìn Tống Uyển đang len lén xem náo nhiệt sau lưng hắn, lại chỉ có thể thở dài trong lòng.
Ngươi nói xem, một người quản việc chu đáo thế này, sao sắp trở thành của người khác rồi chứ?
Còn cười cái gì, Tống Uyển? Người tiếp theo bị hắn dạy dỗ như thế chưa biết chừng sẽ là ngươi đó!
Có lẽ đoán được suy nghĩ trong lòng ta, Bạc Thiên Quyết liếc Tống Uyển một cái, sắc mặt dịu hẳn xuống.
“Nếu không còn việc gì, Tống tiểu thư cứ về trước. Thần còn vài lời muốn nói riêng với điện hạ.”
“Vâng, vậy điện hạ, thần nữ cáo lui.”
Tống Uyển đáp rất nhanh, trong mắt thậm chí còn hiện lên một tia vui mừng như được giải thoát.
Còn ta nhìn sắc mặt hắn khi đối với ta và khi đối với Tống Uyển thay đổi nhanh như trở bàn tay, lập tức không dám nói với Tống Uyển câu “ngươi có thể ở lại với ta một lúc không”.
Sau khi Tống Uyển đi rồi, Bạc Thiên Quyết nhìn ta, thở dài một tiếng.
“Điện hạ.”
“Sau này vẫn là đừng múa nữa thì hơn.”
Rõ ràng trong lời nói hắn chẳng có cảm xúc gì đặc biệt, vậy mà chẳng hiểu sao ta lại thấy ấm ức một cách kỳ lạ.
“Tại sao?”
Ta cố ý nở nụ cười, giống như khi ở trên sân khấu vừa rồi.
“Thái phó cảm thấy bản cung múa không đủ đẹp sao?”
Tống Uyển năm ngoái cũng múa mà, dựa vào đâu mà với nàng thì ngươi hòa nhã, còn ta thì chẳng bao giờ có sắc mặt tốt?
Chỉ vì nàng là vị hôn thê của ngươi, còn ta là học trò của ngươi à?
“Công chúa đương nhiên là đẹp.”
Hắn nghiêm túc trả lời trước, rồi lại nhíu mày.
“Nhưng đẹp thì đẹp, lại không phù hợp với hình tượng trưởng công chúa.”
Lại nữa, vẫn là câu này.
“Thái phó, bản cung không thể mãi mãi là vị trưởng công chúa hoàn mỹ không tì vết ấy được.”
Ta cúi đầu, không muốn để hắn thấy đôi mắt ta đang cố nén lệ.
“Bản cung cũng sẽ thích một người, cũng sẽ muốn múa cho người đó xem, cũng sẽ mong được người đó khen…”
“Nhưng… loại tâm tình này, Thái phó chắc là sẽ không hiểu được.”
“Dù sao, người lạnh lùng như Thái phó, thì sẽ yêu ai được chứ…”
Đáp lại ta chỉ là sự im lặng rất lâu của Bạc Thiên Quyết.
7
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Sau chuyện ngày hôm đó, chưa tới nửa tháng, tin tức trưởng công chúa trong yến hội Trung Thu say rượu ngất xỉu, bị Thái phó hiểu lầm là trúng độc, khiến toàn bộ triều thần một phen hoảng loạn, đến mức ngay cả tiểu đồng giữ cửa của Thái y viện cũng suýt bị đám người dẫm bay đã lan khắp kinh thành.
Vì chuyện này, suốt một tháng ta không dám bước chân ra khỏi cổng cung.
Đừng hỏi, hỏi tức là quê muốn c.h.ế.t!
“Ngươi đúng là có bản lĩnh thật đấy, Ngự Giao Giao.”
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
Ngồi trên xe ngựa đi đến biệt viện trong hoàng cung, Ngự Hành nhìn cách ta ăn mặc mà chỉ biết lắc đầu.
“Ta nói chứ, nếu tỷ đã quyết định không ra khỏi cung thì thôi, đằng này đã bước ra rồi mà còn đeo mạng che mặt làm gì? Đã ngồi chung một xe ngựa với ta rồi mà còn sợ người ta nhận ra tỷ là trưởng công chúa à?”
“Câm miệng! Để ta tự lừa mình một chút không được sao!”
Ta vừa nói vừa kéo mạng che mặt lên cao thêm, đổi lại là ánh mắt càng thêm bất lực của Ngự Hành.
“Được rồi, miễn là tỷ vui.”
Vui cái b.úa! Ta chẳng vui nổi tí nào!
Ta tức đến mức giơ tay nhéo hắn một cái, nhìn bộ dạng hắn cố nhịn không dám kêu vì sợ người bên ngoài nghe thấy, trông đến là tội nghiệp, trong lòng ta mới hơi dễ chịu hơn được chút ít.
Khi đến biệt viện, ta mới phát hiện lần thu săn này người tham gia thật không ít, ngay cả người của phủ Tề Vương cũng tới.
Nhìn tên công t.ử bộ dạng phong lưu đang bắt chuyện với một tiểu thư nào đó phía trước, ta chỉ cảm thấy nhức đầu.
Phủ Tề Vương lại thả cái tên thế t.ử háo sắc kia ra ngoài làm gì?
Không sợ mất mặt phủ Tề Vương sao?
Những dịp thế này khách nữ vốn đã đông, thả mặc hắn ta như thế thì còn ra thể thống gì nữa? Phủ Tề Vương họ không cần thể diện thì hoàng gia ta vẫn cần thể diện đó!
“Phiên nhi, phái người đi trông chừng thế t.ử Tề Vương. Tuyệt đối đừng để hắn làm phiền vị tiểu thư nào.”
“Vâng, điện hạ.”
Đợi mọi người an ổn xong, cuộc thu săn cũng chính thức bắt đầu.
Nếu là trước đây, ta chắc chắn sẽ xông lên hàng đầu.
Nhưng năm nay… thôi, ta cứ ngồi đây ngoan ngoãn đợi họ trở về vậy.
“Nhìn cái bộ dạng nhát như thỏ của ngươi kìa.”
Yến Thăng mặc bộ kỵ trang màu xanh đậm, oai phong lẫm liệt cưỡi trên lưng ngựa, nhìn thì cũng bảnh bao đấy, nhưng vừa mở miệng đã chẳng được câu nào t.ử tế:
“Chẳng phải chỉ mất mặt một lần sao? Dù gì ngươi cũng là công chúa, người ta đâu dám nói gì trước mặt ngươi.”
???
Thế sau lưng ta thì được nói hả?!
“Bớt lảm nhảm đi, ngươi phải bảo vệ bệ hạ cho tốt, nghe chưa?”
Ta thật sự là vì đông người và vì Bạc Thiên Quyết đang ở đó, nên mới cố nhịn không trợn trắng mắt với hắn, chỉ c.ắ.n răng dặn dò.
“Có cần ngươi nói sao? Ta tự biết rồi.”
Yến Thăng liếc ta một cái, rồi quay sang Ngự Hành, lúc này đang cười sung sướng xem trò vui, mà nói:
“Đi thôi bệ hạ, thần nhất định sẽ bảo vệ ngài thật tốt.”
“Vậy trẫm đi đây, hoàng tỷ.”
Ngự Hành ngồi trên ngựa, cười nháy mắt với ta:
“Lần này trẫm nhất định sẽ săn được một con hồ ly trắng lông đẹp về làm áo khoác cho tỷ.”
“Được được, trước hết ngươi nhớ đừng tự ngã khỏi ngựa là được rồi. Cái áo khoác chồn tím năm ngoái ta còn chưa mặc đủ đâu.”