Soi Bóng Cố Nhân

Chương 15



Hoắc Thanh Yến đứng một bên linh đường, ánh mắt rơi lên ta và Lang Nhi, dừng lại trong chốc lát, rồi lại dời đi.

 

Từ sau khi lão phu nhân mất, hắn như biến thành một người khác chỉ sau một đêm.

 

Trầm mặc lo liệu tang sự, trầm mặc đón đến tiễn đi, trầm mặc quỳ trước linh vị, mỗi lần quỳ là suốt cả đêm.

 

Ta không biết hắn đang nghĩ gì.

 

Cũng không biết hắn có hối hận hay không.

 

Ngày hạ táng, sắc trời xám xịt, như một tấm vải bông cũ đã giặt bạc màu, đè nặng đến mức khiến người ta không thở nổi.

 

Quan tài nhập thổ, nắm đất vàng cuối cùng rải xuống, mọi người dần dần tản đi.

 

Hoắc Thanh Yến đứng trước ngôi mộ mới, đứng rất lâu.

 

Ta dắt Lang Nhi đứng ở xa, không biết có nên đi hay không.

 

Gió rất lớn, thổi vạt váy ta phần phật, Lang Nhi bị gió thổi đến cứ trốn ra sau lưng ta.

 

Cuối cùng hắn xoay người, đi về phía ta.

 

Dưới mắt hắn xanh đen một mảng, môi khô nứt bong da, nhìn như đã mấy ngày không chợp mắt, cũng chưa uống nước.

 

Nhưng ánh mắt hắn lại trong sáng hơn trước rất nhiều, như một đầm nước từng bị khuấy đục, cuối cùng chậm rãi lắng xuống.

 

“Ta đưa hai người về.”

 

Hắn nói.

 

Giọng khàn đến gần như nghe không rõ, ngữ khí lại bình tĩnh lạ thường.

 

Xe ngựa đi qua phố Trường An.

 

Suốt dọc đường, không ai nói gì.

 

Lang Nhi tựa trong lòng ta ngủ thiếp đi, bàn tay nhỏ vẫn nắm c.h.ặ.t vạt áo ta.

 

Trong mơ con bé cũng không biết đang gọi gì, ê a lẩm bẩm hai câu.

 

Xe dừng trước cửa Lục phủ.

 

Hoắc Thanh Yến xuống xe trước, đứng bên cạnh xe.

 

Khi ta ôm Lang Nhi đi ngang qua hắn, hắn bỗng mở miệng.

 

“Tẩu tẩu.”

 

Bước chân ta khựng lại.

 

Hắn không nhìn ta, ánh mắt rơi về nơi xa, thấp giọng nói.

 

“Không lâu nữa, Lục Hoài Cẩn sẽ trở về. Ta bảo đảm với nàng.”

 

Ta quay đầu nhìn hắn, nửa tin nửa ngờ.

 

Công chúa ngang ngược như vậy, lại dựa vào sủng ái của Thánh thượng, dưới một người trên vạn người.

 

Dù hắn là tướng quân chiến công hiển hách, lại có thể làm gì được công chúa?

 

Nhưng thần sắc trên mặt hắn không giống đang nói dối.

 

Ta không truy hỏi, chỉ gật đầu, ôm Lang Nhi bước vào cửa Lục phủ.

 

Chỉ mấy ngày sau, trong triều liền truyền ra một tin.

 

Sau khi lão Thiền Vu của Đại Nguyệt quốc c.h.ế.t, đại vương t.ử mới kế vị phái sứ giả đến triều, lần nữa cầu cưới Chiêu Ninh công chúa.

 

Trong quốc thư sứ giả dâng lên viết rằng, Đại Nguyệt nguyện cùng Đại Càn kết tình thông gia, đời đời hòa thuận, vĩnh viễn không xâm phạm.

 

Nếu Thánh thượng đồng ý, Đại Nguyệt nguyện năm nào cũng nạp cống, năm nào cũng vào triều.

 

Tin tức vừa truyền ra, triều dã xôn xao.

 

Đầu đường cuối ngõ càng bàn tán sôi nổi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Bách tính nhắc đến việc này, ai nấy đều lắc đầu tặc lưỡi.

 

“Đại Nguyệt đúng là nước man di, cha con cùng cưới một nữ nhân, cũng không sợ tổn thọ!”

 

“Chứ còn gì nữa, lão Thiền Vu kia đã hơn sáu mươi rồi, nay đến con trai lại cưới, thế này tính là gì?”

 

“Đáng thương cho vị công chúa ấy, cành vàng lá ngọc, vậy mà phải chịu nhục nhã như vậy…”

 

Những lời này truyền đến trà quán t.ửu lâu, bị người kể chuyện thêm mắm dặm muối kể đi kể lại hết lần này đến lần khác, khiến người nghe thổn thức không thôi.

 

Trong lòng ta lại nghĩ, Thánh thượng yêu thương Chiêu Ninh công chúa như vậy, năm đó đưa nàng ta đi hòa thân là vì bất đắc dĩ.

 

Nay Đại Nguyệt chủ động đến cầu, hẳn là ngài sẽ không đồng ý chứ?

 

Huống hồ công chúa mới trở về chưa đầy một tháng.

 

Nếu lại đưa nàng ta trở về, chẳng phải là đẩy nàng ta vào hố lửa lần thứ hai hay sao?

 

Nhưng rốt cuộc ta đã nghĩ sai.

 

Thánh thượng đồng ý.

 

Ngày thánh chỉ ban xuống, văn võ cả triều không ai dám nói.

 

Có vài lão thần ngay thẳng dâng sớ khuyên can, tấu chương bị giữ lại không trả lời.

 

Lại có người quỳ ngoài đại điện xin mệnh, bị nội thị kéo ra ngoài.

 

Lời thiên t.ử đã phán, nặng như cửu đỉnh.

 

Không ai có thể thay đổi.

 

Khi ta nghe được tin này, đang ngồi trong hoa sảnh may áo cho Lang Nhi.

 

Kim đ.â.m vào tay, đầu ngón tay rỉ ra một giọt m.á.u.

 

Ta ngẩn ngơ nhìn giọt m.á.u ấy, trong lòng bỗng sinh ra một cảm giác khó nói.

 

Sủng ái của thiên t.ử, hóa ra cũng chỉ đến thế.

 

Ngoài miệng nói yêu thương, nhưng trong lòng lại luôn đặt một cuốn sổ.

 

Bên nào nặng, bên nào nhẹ, tính toán còn rõ hơn bất cứ ai.

 

Trước lợi ích quốc gia, tình cha con gì, cốt nhục thân tình gì, đều không đáng nhắc tới.

 

Chiêu Ninh công chúa ngang ngược độc đoán như vậy, ta không thích nàng ta.

 

Nhưng khoảnh khắc này, cùng là nữ t.ử, ta lại có chút thương hại nàng ta.

 

Nàng ta tưởng mình đã trở về, tức là trở về nhà, tức là có chỗ dựa, tức là có thể tùy ý làm bậy, không còn bị người ức h.i.ế.p nữa.

 

Nhưng đến cuối cùng, nàng ta chẳng qua chỉ là một quân cờ trên bàn cờ của Thánh thượng.

 

Khi cần, liền đem ra hòa thân.

 

Khi không cần, liền đón về nuôi dưỡng.

 

Khi lại cần, lại đưa đi.

 

Một lần, rồi lại một lần.

 

Số mệnh của nàng ta, từ đầu đến cuối chưa từng nằm trong tay nàng ta.

 

Không ai ngờ được, Chiêu Ninh công chúa lại đột nhiên c.h.ế.t bất đắc kỳ t.ử trong cung.

 

Tin tức đến đột ngột, truyền cũng rất nhanh, như một cơn gió, chỉ trong một đêm đã thổi khắp phố lớn ngõ nhỏ của Trường An thành.

 

Có người nói nàng ta tự vẫn mà c.h.ế.t, c.h.ế.t ngay trên đại điện, m.á.u b.ắ.n lên thềm son.

 

Cũng có người nói nàng ta mưu hại Thánh thượng không thành, bị thị vệ g.i.ế.c ngay tại chỗ.