Phu quân ta bạc mệnh, rời cõi trần từ rất sớm.
Ta một mình giữ lấy tòa nhà lạnh vắng ấy, rồi tự tay nuôi lớn tiểu thúc t.ử khi hắn vẫn còn thơ dại.
Thuở còn nhỏ, hắn quấn quýt bên ta nhất, gần như nửa bước cũng không muốn rời, tính tình mềm mại, ngoan ngoãn đến khiến người ta thương.
Thế nhưng năm tháng dần trôi, hắn càng lớn, tính tình lại càng lạnh cứng, đối với ta cũng ngày một xa cách.
Hắn thường buông lời lạnh nhạt, ở đâu cũng như cố ý làm khó ta.
Ta thầm đoán, có lẽ hắn sợ ta chiếm lấy gia sản Hoắc gia, sợ ta ngáng đường tiền đồ của hắn.