Ta ngẩn ra.
“Tính nó bướng bỉnh, càng là người nó để tâm, nó càng không nói nổi lời hay.”
Lão phu nhân lại thở dài.
“Chuyện con tái giá, nó vẫn chưa biết. Hôm nay nhìn dáng vẻ nó như vậy, e rằng nó vẫn còn tưởng con đang ở trong phủ. Đứa trẻ này chắc chắn sẽ khó chấp nhận nổi… Sau này tìm cơ hội, lại từ từ nói với nó vậy.”
Lão phu nhân quả thật đã hiểu lầm quá lớn rồi.
Hoắc Thanh Yến sao có thể coi trọng ta được?
Hắn chán ghét ta còn không kịp nữa là.
Từ khi hắn dần trưởng thành, lần nào gặp ta mà chẳng lạnh mặt?
Nửa câu cũng không chịu nói thêm, giống như ta là thứ gì đó làm hắn chướng mắt.
Nếu biết ta đã dọn khỏi Hoắc phủ, ta đoán chừng hắn có khi còn muốn đốt pháo ăn mừng.
Ta cười cười, không tiếp lời ấy, chỉ khẽ nói.
“Lão phu nhân yên tâm, trong lòng con hiểu rõ.”
Lão phu nhân gật đầu, rồi lại nhớ ra điều gì, liền hỏi.
“Phải rồi, hôm nay sao con không đưa Lang Nhi tới?”
Nhắc đến khuê nữ, khóe môi ta không kìm được mà cong lên.
“Con bé ấy à, hôm qua được tặng một con ch.ó hồ ly nhỏ, nâng niu như bảo bối, cứ ôm mãi không chịu buông, ngay cả cửa cũng không muốn bước ra. Con dỗ thế nào cũng không được, đành tự mình đến đây.”
Lão phu nhân nghe vậy, đôi mắt đục ngầu cũng ánh lên chút rạng rỡ, liên tục dặn dò.
“Hôm khác nhất định phải đưa con bé tới thăm ta, bà lão này chỉ mong được nghe tiếng trẻ con cười đùa cho nhà cửa thêm ấm.”
“Vâng.”
Ta mỉm cười đáp.
Lại ngồi thêm một lát, thấy sắc mặt lão phu nhân đã lộ vẻ mệt mỏi, ta liền đứng dậy cáo từ.
Ra khỏi cổng lớn Hoắc phủ, gió đêm mang theo hương quế thanh nhã phả vào mặt.
Ta vừa ngẩng mắt, đã nhìn thấy một bóng dáng thon dài quen thuộc.
Lục Hoài Cẩn bế Lang Nhi, đang đứng cạnh xe ngựa đợi ta.
Ánh trăng rơi trên quan bào màu xanh của chàng, càng tôn lên khí chất thanh nhã ôn nhuận.
Lòng ta vui mừng, vội xách váy đi tới, vươn tay đón Lang Nhi ôm vào lòng.
“Sao hai người lại tới đây?”
Lang Nhi mới bốn tuổi, cả người mềm mại nhỏ xíu, con bé ôm cổ ta, giọng sữa non nớt cất lên.
“Phụ thân từ trong triều trở về, thấy mẫu thân không có ở nhà, nhớ mẫu thân rồi, nên đưa Lang Nhi tới đón mẫu thân về nhà.”
Một câu nói ấy khiến lòng ta mềm thành một vũng nước, nhịn không được liền hôn lên má con bé một cái.
“Đồ nhỏ không có lương tâm, mẫu thân còn tưởng con có Tiểu Ly rồi thì không cần mẫu thân nữa chứ.”
Lang Nhi cũng hôn lên má ta một cái, ngọt ngào nói.
“Cần mẫu thân, cũng cần Tiểu Ly, đều cần hết.”
Lục Hoài Cẩn bước lên trước, nhẹ nhàng khoác áo choàng lên vai ta, thấp giọng căn dặn.
“Gió lớn, cẩn thận nhiễm lạnh.”
Ngón tay thon dài của chàng thay ta buộc dây áo, động tác tự nhiên thuần thục, như đã làm ngàn vạn lần.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ta ngẩng đầu nhìn chàng, mỉm cười hỏi.
“Lệnh bổ nhiệm đã xuống rồi sao?”
Lục Hoài Cẩn buộc xong dây áo, ôn giọng đáp.
“Thánh thượng cho ta giữ chức tu soạn Hàn Lâm viện, ngày mai sẽ đến nhận chức.”
Ta gật đầu, trong lòng thật lòng mừng thay chàng.
“Phu quân mấy năm nay dùi mài kinh sử, nay đề tên bảng vàng, đỗ trạng nguyên, lại được vào Hàn Lâm viện, cuối cùng cũng xem như khổ tận cam lai.”
Lục Hoài Cẩn cười cười, rồi vươn tay đón Lang Nhi từ trong lòng ta.
Con bé này bây giờ càng ngày càng tròn trịa, ta ôm quả thật có hơi tốn sức.
Lang Nhi vào lòng phụ thân cũng không quấy, ngoan ngoãn nằm trên vai chàng, bàn tay nhỏ níu lấy cổ áo chàng.
“Mấy năm nay, nàng theo ta chịu khổ rồi.”
Chàng nhìn ta, ánh mắt dịu dàng như gió xuân tháng ba.
“Sau này, chúng ta có thể sống những ngày tốt đẹp hơn rồi.”
Ta lắc đầu, khóe môi khẽ cong lên.
Những năm tháng thủ tiết, bị người đời chỉ trỏ sau lưng kia, quả thật chẳng dễ chịu gì.
Nhưng chàng không sợ lời đồn rằng ta khắc phu, cũng không để ý ta là người tái giá, mặc cho mọi người phản đối, vẫn cố chấp cưới ta làm thê.
Sau khi ta qua cửa, chàng đối đãi với ta vô cùng tốt, hỏi han nóng lạnh, chưa từng để ta chịu nửa phần ấm ức.
Một người như ta, có thể gặp được chàng, đã là phúc khí rất lớn rồi.
“Mỗi ngày ở bên chàng, trong lòng ta đều thấy vui vẻ.”
Ta khẽ nói.
Lục Hoài Cẩn ngẩn ra, sau đó cong mắt cười, vành tai dường như cũng hơi ửng đỏ.
Chàng không nói thêm gì nữa, chỉ rảnh ra một tay, nhẹ nhàng nắm lấy tay ta.
“Đi thôi, chúng ta hồi phủ.”
Ta nói.
Chàng đáp một tiếng, một tay bế Lang Nhi, một tay hờ hững che chở bên cạnh ta, cùng ta đi về phía xe ngựa.
Vài ngày sau, trong cung mở gia yến Trung thu.
Thánh thượng hạ chỉ, lệnh văn võ đại thần trong triều đều mang theo gia quyến cùng vào cung dự yến.
Đây là lần đầu tiên ta bước vào cung môn, suốt dọc đường tim đập không yên.
Tường đỏ cao v.út, ngói vàng rực rỡ, nơi nơi đều là vẻ uy nghiêm hoàng gia mà trước kia ta chưa từng được thấy.
Ta níu lấy tay áo Lục Hoài Cẩn, lòng bàn tay đã rịn một lớp mồ hôi mỏng.
“Bên trong là tiệc của nữ quyến, ta không vào cùng nàng được nữa.”
Lục Hoài Cẩn nắm lấy tay ta, giọng nói vẫn dịu dàng như cũ.
“Đừng sợ, ta ở ngay phía đối diện. Nếu có việc gì, nàng cứ bảo nội thị đến tìm ta.”
Ta hít sâu một hơi, rồi gật đầu.
Cung nhân dẫn ta vào chỗ ngồi.
Nơi nữ quyến dự tiệc được bố trí cực kỳ tinh xảo, trên bàn bày bánh hoa quế, củ ấu, viên bột củ sen, còn có từng chén rượu cúc màu vàng óng.