Cách cả điện đèn lửa và bóng người, ta thấy Lục Hoài Cẩn đang ngồi cách đó không xa.
Dường như chàng cũng đang nhìn về phía ta.
Khoảnh khắc ánh mắt chạm nhau, chàng khẽ cong khóe môi, lặng lẽ đưa tới cho ta một ánh mắt trấn an.
Lòng ta ấm lên, cũng mỉm cười với chàng.
Ngay lúc ấy, một ánh mắt lạnh buốt bỗng b.ắ.n tới.
Là Hoắc Thanh Yến.
Nay hắn là hồng nhân được thiên t.ử coi trọng nhất, đương nhiên ngồi ở vị trí đầu tiên dưới thánh giá.
Lúc này, hắn đang lạnh lùng nhìn chằm chằm ta, giữa mày mắt toàn là vẻ bất thiện.
Ta thu hồi ánh mắt, chuyên tâm xem ca vũ trong điện.
Các vũ cơ tay áo dài tung bay, thân hình nhẹ tựa chim én, tiếng đàn sáo lượn lờ không dứt.
Đang xem đến nhập thần, một nội thị chẳng biết từ khi nào đã đi tới bên cạnh ta, cúi người, hạ giọng nói.
“Lục phu nhân, có người mời người ra ngoài một chuyến.”
Ta ngẩn ra, ngẩng mắt nhìn hắn.
Nội thị kia hơi lạ mặt, cúi đầu, thái độ lại rất cung kính.
“Ai sai ngươi tới?”
Ta nhỏ giọng hỏi.
Nội thị không ngẩng đầu, chỉ nói.
“Phu nhân đi rồi sẽ biết.”
Lòng ta khẽ động.
Trong cung này ta chẳng quen biết ai, người có thể sai người tới gọi ta, ngoài Lục Hoài Cẩn ra còn có thể là ai?
Có lẽ chàng có việc gì muốn dặn dò ta.
“Phiền dẫn đường.”
Ta đứng dậy, chỉnh lại váy áo, rồi lặng lẽ lui khỏi điện.
Nội thị đi phía trước, bước chân không nhanh không chậm.
Ta theo sau hắn, dọc theo hành lang đi một đoạn, lại vòng qua một nguyệt môn, liền đến góc rẽ của ngự hoa viên.
Hoa cỏ nơi ấy um tùm, ánh trăng bị cành lá cắt vụn, rơi xuống đất thành một nền bóng loang lổ.
“Ở ngay nơi này, phu nhân xin chờ.”
Nội thị nói xong liền nhanh ch.óng lui đi, bóng dáng rất nhanh biến mất nơi cuối hành lang.
Ta đứng tại chỗ, kéo lại cổ áo, nhìn quanh bốn phía.
Xung quanh yên tĩnh vắng lặng, ngay cả một bóng người cũng chẳng thấy.
Ta đang định xoay người trở về.
Một bàn tay bỗng vươn ra từ trong bóng tối, mạnh mẽ giữ c.h.ặ.t cổ tay ta.
“Sao ngươi lại tới đây?”
Giọng nói ấy trầm thấp lạnh lẽo, như được tôi qua tầng băng dày.
Lòng ta giật thót, đột ngột ngẩng đầu.
Dưới ánh trăng, gương mặt lạnh cứng của Hoắc Thanh Yến đã ở gần ngay trước mắt.
Hắn chẳng biết đã rời khỏi tiệc từ khi nào, áo bào màu mực gần như hòa làm một với màn đêm, chỉ có đôi mắt kia sáng đến rợn người, đang chăm chăm nhìn ta.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Năm ngón tay hắn siết c.h.ặ.t, lực mạnh như vòng sắt, khiến cổ tay ta truyền đến một cơn đau âm ỉ.
“Ngươi buông ra.”
Ta đau đến nhíu mày, vặn cổ tay muốn giãy khỏi tay hắn.
“Ngươi làm ta đau rồi!”
Hắn cúi đầu, ánh mắt rơi xuống cổ tay ta.
Dưới ánh trăng, trên làn da trắng nõn đã hiện lên mấy vệt đỏ, nhìn qua mà kinh hãi.
Hắn hơi khựng lại, ngón tay thả lỏng mấy phần, nhưng vẫn chưa hoàn toàn buông ra.
“Tuy Thánh thượng hạ chỉ lệnh gia quyến quan lại vào cung dự tiệc, nhưng ta không hề nói với ngươi, vậy ngươi vào đây bằng cách nào?”
Hắn đ.á.n.h giá ta từ trên xuống dưới, ánh mắt từ b.úi tóc chuyển xuống váy áo, giọng càng thêm lạnh.
“Còn ăn mặc thành bộ dạng này? Ngươi muốn cho ai xem?”
Ta bị câu hỏi ấy làm cho ngẩn ra.
Cúi đầu nhìn bản thân, ta chẳng qua chỉ ăn mặc theo đúng khuôn phép của một mệnh phụ vào cung dự yến, đoan chính thanh nhã, không thể chỉnh tề hơn.
“Có chỗ nào không thỏa đáng sao?”
Ta nhíu mày hỏi lại.
Ánh mắt Hoắc Thanh Yến dừng trên mặt ta trong chốc lát, sau đó dời đi, giọng như bị ép ra từ kẽ răng.
“Trong cung là nơi nào? Động một chút là mất mạng, há lại là nơi một quả phụ như ngươi có thể tùy tiện đặt chân tới?”
Ngọn lửa trong n.g.ự.c ta lập tức bốc lên.
Quả phụ, quả phụ, lại là quả phụ.
Mấy năm nay, hai chữ ta nghe nhiều nhất chính là hai chữ ấy.
Từ miệng hắn thốt ra, lại càng ch.ói tai hơn bất cứ lời nào.
Từ khi hắn dần lớn lên, chẳng biết bắt đầu từ lúc nào, hắn luôn treo hai chữ “quả phụ” bên miệng, lặp đi lặp lại mãi không thôi.
Ta mặc một chiếc áo màu tươi sáng, hắn nói quả phụ không nên phô trương như thế.
Ta ra ngoài nói vài câu với người khác, hắn nói quả phụ phải giữ đúng bổn phận.
Ta chỉ cười một cái, hắn cũng nói quả phụ nên mang lòng thương nhớ người đã khuất.
Quả phụ thì nhất định phải tiều tụy héo hon, suốt ngày mặc áo trắng, không bước chân ra khỏi cửa, ngày ngày đối diện bài vị phu quân quá cố mà lấy nước mắt rửa mặt hay sao?
Quả phụ thì không được mặc xiêm y đẹp, không được ra ngoài giải sầu, không được nói chuyện với người khác ư?
Quả phụ thì không còn là người nữa sao?
Ta hít sâu một hơi, cố nén lời đã dâng đến miệng, nhưng cuối cùng vẫn không nén được.
“Quả phụ thì sao?”
Ta ngẩng đầu, nhìn thẳng vào hắn.
“Đại ca ngươi đã mất bao nhiêu năm rồi? Ta lại chưa từng lập trinh tiết cho mình, dựa vào đâu mà cái này cũng không được, cái kia cũng không cho?”
Sắc mặt Hoắc Thanh Yến hơi thay đổi, môi mấp máy.
“Huống hồ, hôm nay ta cũng không phải đi theo ngươi tới, liên quan gì đến ngươi? Ngươi đúng là lo chuyện không đâu.”
Lời vừa ra khỏi miệng, chính ta cũng hơi ngẩn ra.
Trước kia, ta nghĩ hắn còn nhỏ đã mất chỗ dựa, huynh trưởng mất sớm, bên cạnh chỉ còn một vị tổ mẫu già yếu, trong lòng luôn thương hắn, nơi nơi đều nhường nhịn hắn.
Dù hắn nói lời khó nghe thế nào, ta cũng nhịn, cũng nghe, chưa từng cãi lại nửa câu.