Cũng giống như tôi không thể chạm vào anh…
Anh cũng chẳng thể chạm tới tôi.
Tôi nhìn thật sâu vào gương mặt ấy.
Anh vẫn giống hệt A Tự trong ký ức của tôi.
Hàng mày thanh tú.
Ánh mắt ôn hòa.
Vẫn là dáng vẻ nho nhã và dịu dàng của năm xưa.
Chỉ có tôi…
Đã chẳng thể giấu nổi nỗi đau chất đầy trong lòng.
“A Tự.”
Tôi nghẹn ngào.
“Kể cho em nghe đi…”
“Những năm qua, anh đã trải qua chuyện gì?”
“Vì sao anh lại bị giam cầm ở nơi này?”
“Và… vì sao em lại tỉnh dậy ở thời đại hôm nay?”
Đáy mắt A Tự thoáng hiện một nỗi buồn nhàn nhạt.
Anh khẽ lắc đầu.
“Diệu Đồng…”
“Anh không nhớ nữa.”
Anh nói, suốt bao nhiêu năm qua, mình vẫn luôn bị trói buộc trong căn nhà này.
Cho đến mấy ngày trước, khi tập đoàn Tần thị bắt đầu thi công khu đất này…
Anh mới dần tỉnh lại.
Anh chỉ nhớ…
Mình vẫn luôn chờ một người.
Đến khi nhìn thấy tôi…
Anh mới nhớ ra.
Người mà anh chờ đợi suốt bao năm qua…
Chính là tôi.
Anh chỉ muốn…
Được gặp tôi thêm một lần nữa.
Tôi nhìn anh không chớp mắt.
Sợ rằng chỉ cần khẽ nhắm mắt một giây thôi…
Anh sẽ biến mất khỏi thế gian này.
Trước đây, tôi chưa từng dám nghĩ…
Rằng đời này mình còn có thể gặp lại người cũ.
Cũng chưa từng dám tưởng tượng…
A Tự vẫn còn tồn tại.
Tôi vẫn luôn cho rằng…
Sau khi tôi qua đời, chiến tranh rồi sẽ kết thúc.
Anh sẽ gặp được một người thật tốt.
Sẽ lập gia đình.
Sinh con, đẻ cái.
Để con cháu của anh được sống yên bình trên mảnh đất này.
Giống như tôi hôm nay.
Nhưng hóa ra…
Anh cũng giống tôi.
Đã ngã xuống…
Và mãi mãi bị giữ lại trong thời đại ấy.
Một mình.
Lặng lẽ.
Cô độc chờ đợi biết bao năm tháng.
“Diệu Đồng…”
Đột nhiên, anh khẽ cất tiếng.
“Anh phải đi rồi.”
Tôi ngước nhìn anh.
Nước mắt lại không thể kìm được mà trào ra.
Anh mỉm cười.
Nụ cười dịu dàng như thuở ban đầu.
“Diệu Đồng.”
“Em nhất định phải sống thật hạnh phúc.”
Tôi nhìn thấy thân hình anh dần trở nên nhạt nhòa.
Như sương khói.
Như ánh trăng tan vào màn đêm.
Tôi cuống quýt đưa tay giữ lấy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Nhưng trong lòng bàn tay…
Không còn gì cả.
Anh giống như cát mịn trôi qua kẽ tay.
Lặng lẽ rời đi.
Không để lại chút dấu vết nào.
Căn phòng vẫn tối tăm.
Vẫn lạnh lẽo.
Vẫn không nhìn thấy ánh mặt trời.
Chỉ là…
A Tự của tôi.
Đã không còn ở đó nữa.
Trong lòng bàn tay tôi, chỉ còn lại chiếc mặt dây chuyền hình hồ lô đã nhuốm đầy dấu vết của năm tháng.
Tựa như tất cả những gì vừa xảy ra…
Chỉ là một giấc mộng.
Một giấc mộng được dệt nên từ những hồi ức và ảo ảnh sâu nhất trong lòng tôi.
Vị đạo trưởng mặc đạo bào nói với tôi rằng, khi còn sống, A Tự mang trong lòng một chấp niệm quá sâu. Trước lúc nhắm mắt, anh đã ước nguyện một điều mà cả đời khát khao.
Bản thân anh vốn mang đại công đức.
Chính chấp niệm ấy đã đưa tôi đến thời đại này.
Cũng chính chấp niệm ấy đã giúp anh lặng lẽ thủ hộ nơi đây suốt biết bao năm tháng.
Điều anh mong mỏi…
Chỉ là được gặp lại tôi thêm một lần nữa.
Đó cũng là nguyên nhân khiến từ khi công trình khởi công, nơi này liên tiếp xảy ra những hiện tượng kỳ lạ.
Nếu tôi không xuất hiện, A Tự rất có thể sẽ gây tổn thương cho nhiều người hơn nữa. Đó mới là lý do thực sự khiến công trình bị đình chỉ và được cơ quan chức năng tiếp quản.
Có lẽ, khu đất này sẽ mãi mãi không thể tiếp tục xây dựng.
Vị đạo trưởng mỉm cười nói với tôi rằng, trên người A Tự có ánh vàng công đức bao phủ. Theo quy định, họ không được phép ra tay với những linh hồn mang đại công đức như vậy.
Ông còn cười hiền rồi nói thêm:
“Trên người cô cũng có ánh vàng ấy. Đó là công đức tích tụ từ cả kiếp trước lẫn kiếp này.”
Thế nhưng…
Tôi chẳng còn tâm trí để bận lòng đến những điều đó.
“A Tự… đi đâu rồi ạ?”
Tôi khẽ hỏi.
Vị đạo trưởng nhìn tôi, chậm rãi đáp:
“Con người sau khi c.h.ế.t sẽ bước vào vòng luân hồi. Cứ mãi lưu luyến nhân gian chẳng khác nào tự trói buộc chính mình. Nay chấp niệm của cậu ấy đã được hóa giải, cậu ấy cũng sẽ bắt đầu một cuộc đời mới.”
Tôi không biết “cuộc đời mới” trong lời ông có ý nghĩa ra sao.
Nhưng tôi vẫn thành tâm cầu nguyện…
Mong kiếp sau của A Tự sẽ bình an, thuận lợi và không còn phải chịu bất kỳ khổ đau nào nữa.
Sau đó, lệnh phong tỏa đối với khu đất cũng được gỡ bỏ.
Công trình chính thức tiếp tục thi công.
Cuộc khủng hoảng của nhà họ Tần cuối cùng cũng được giải quyết.
Tần Hoài Thước tuy không hiểu rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, nhưng ngày hôm ấy anh ta vẫn luôn ở bên cạnh tôi.
Anh tận mắt nhìn tôi bước lên tầng hai.
Rồi lại tận mắt nhìn tôi thất thần bước xuống.
Tôi biết anh có rất nhiều điều muốn hỏi.
Nhưng anh cũng hiểu…
Tôi sẽ không trả lời.
Ngày hôm ấy, thứ duy nhất tôi mang rời khỏi căn nhà cổ là chiếc mặt dây chuyền hình hồ lô.
Nơi đây từng là ngôi nhà của A Tự.
Thế nhưng, trải qua biết bao năm tháng đổi thay, qua không biết bao nhiêu đời chủ, thứ duy nhất còn thật sự thuộc về anh…
Chỉ còn lại chiếc mặt dây chuyền mà năm ấy tôi đã tự tay trao tặng.
Hế luuu các bà. Tui là Hạt Dẻ Rang Đường đây. Đừng bê truyện đi web khác nhóoooo. Tui cảm ơnnnn
Từ rất lâu rồi, tôi đã hiểu…
Duyên phận giữa chúng tôi vốn đã kết thúc.
Thế nhưng, khi tận mắt nhìn anh xuất hiện trước mặt mình, rồi lại lặng lẽ tan biến…
Tôi vẫn không thể ngăn được cảm giác trống trải và mất mát dâng lên trong lòng.
Chiếc mặt dây chuyền hình hồ lô nằm lặng trong lòng bàn tay.
Nó như đang nhắc nhở tôi rằng…
Sợi dây cuối cùng nối liền tôi với thời đại khói lửa năm xưa…
Rốt cuộc cũng đã hoàn toàn đứt đoạn.
Kể từ hôm nay…
Tần Diệu Đồng của hiện tại…
Chỉ còn là Tần Diệu Đồng mà thôi.
Năm hai mươi tám tuổi, tôi tốt nghiệp tiến sĩ và chính thức bước chân vào một viện nghiên cứu khoa học.
Cuộc sống của tôi rất ít những buổi xã giao. Quanh năm suốt tháng, bạn đồng hành duy nhất dường như chỉ có phòng thí nghiệm.
Ban đầu, người nhà họ Tần vẫn không ngừng tìm cách liên lạc với tôi. Họ nói rằng trên đời này làm gì có bậc cha mẹ nào không mắc sai lầm.
Nhưng suy cho cùng, tôi chưa bao giờ là đứa con gái mà họ mong muốn.
Và họ… cũng chưa từng là những người cha, người mẹ mà tôi cần.