Sống Lại Ở Thời Đại Mới

Chương 14



Tôi không có yêu cầu quá cao về đời sống vật chất. Công việc hiện tại đã đủ để thỏa mãn mọi mong muốn của tôi đối với cuộc sống.

 

Chỉ là các vị lãnh đạo lúc nào cũng cẩn thận quá mức, hễ tôi ra ngoài là nhất quyết sắp xếp lực lượng cảnh vệ đi theo.

 

Về sau, người nhà họ Tần cũng dần hiểu ra rằng, chỉ cần tôi không muốn gặp, họ sẽ chẳng bao giờ có cơ hội xuất hiện trước mặt tôi.

 

Thậm chí, họ còn không biết tôi đang ở đâu.

 

Cái gọi là trách nhiệm liên hôn để gánh vác gia tộc…

 

Suốt đời này cũng sẽ không bao giờ rơi xuống đầu tôi.

 

Những năm sau đó, tôi vẫn sống một mình.

 

Thỉnh thoảng, tôi mới nghe được vài tin tức về nhà họ Tần qua lời kể của người khác.

 

Tần Diệp dần lui về phía sau.

 

Tần Hoài Thước tiếp quản tập đoàn Tần thị.

 

Thế nhưng, thời đại luôn thay đổi từng ngày. Các đối thủ cạnh tranh của Tần thị mọc lên như nấm sau mưa.

 

Cho dù Tần Hoài Thước có là một thiên tài kinh doanh đi nữa, anh ta cũng khó lòng chống lại quy luật đào thải của thời đại.

 

Tần thị từng bước suy thoái.

 

Chỉ là…

 

Quá trình ấy diễn ra khá chậm.

 

Về phần Tần Tư Vũ…

 

Cô ta đã sinh một đứa con.

 

Nhưng tôi nghe nói Hạ Phạn chưa bao giờ là một người chồng tốt.

 

Có những người đàn ông giống như một vò rượu được ủ quá lâu.

 

Thoạt nhìn tưởng là rượu tốt.

 

Chỉ đến khi ghé sát mới phát hiện, bên trong từ lâu đã mục ruỗng.

 

Họ từng yêu nhau say đắm.

 

Để rồi sau cùng lại giày vò và làm tổn thương nhau trong những tháng năm dài đằng đẵng.

 

Dĩ nhiên, đó chỉ là góc nhìn của riêng tôi.

 

Bởi điều mà tôi và Tần Tư Vũ theo đuổi vốn chưa từng giống nhau.

 

Cuộc sống hiện tại của cô ta…

 

Thực ra cũng chẳng khác những gì cô ta từng đứng dưới bậc thềm nói với tôi năm mười mấy tuổi.

 

Cuộc sống vật chất của cô ta vẫn là đích đến mà biết bao người dành cả đời cũng không thể chạm tới.

 

Về sau, một trong những thành quả nghiên cứu của tôi được chính thức công bố.

 

Nhân cơ hội ấy, Tần Diệp công khai thân phận của tôi trước công chúng.

 

Khoảng thời gian đó, người nhà họ Tần liên tục gọi điện, nhắn tin, mong tôi trở về dự thọ yến của ông ta.

 

Hiển nhiên…

 

Trong vở hài kịch ấy, Tần Tư Vũ đã trở thành quân cờ đầu tiên bị bỏ rơi.

 

Có lẽ sau khi cân nhắc được mất, hoặc sau cú khủng hoảng trước đây của Tần thị, Tần Diệp cuối cùng cũng nhận ra…

 

Nếu muốn mở rộng quan hệ sang giới chính trị, thì một cô con gái làm nghiên cứu khoa học mới chính là tấm vé gõ cửa quý giá nhất.

 

Không lâu sau, tôi nhận được một tin nhắn muộn từ Tần Tư Vũ.

 

Chỉ vỏn vẹn ba chữ.

 

[Cô thắng rồi.]

 

Chỉ tiếc…

 

Tần Diệp không hề biết rằng, những thành quả nghiên cứu không thể công khai của tôi đã định sẵn một điều.

 

Rằng suốt đời này, tôi tuyệt đối không phải là người mà một ông bố trên danh nghĩa như ông ta có thể thao túng.

 

Tôi lập tức kéo ông ta vào danh sách đen.

 

Nhìn thêm chỉ thấy chướng mắt.

 

Sau đó, Tần Hoài Thước cũng định gọi điện khuyên nhủ.

 

Thế nhưng anh ta vừa mở miệng đã nói toàn những điều tôi không muốn nghe.

 

Vậy là…

 

Tôi tiện tay đưa luôn cả hai cha con họ vào danh sách đen.

 

Tôi tiếp tục vùi mình trong công việc.

 

Cho đến khi các vị lãnh đạo và đồng nghiệp bắt đầu lo lắng cho đời sống tình cảm của tôi.

 

“…”

 

Tôi chỉ biết cười, rồi nói với họ rằng…

 

Trong lòng tôi chỉ có nghiên cứu khoa học.

 

Tôi đã quyết định dành trọn cuộc đời mình cho sự nghiệp ấy.

 

Những năm qua, bên cạnh tôi chưa bao giờ thiếu những người đàn ông ưu tú.

 

Họ đều rất tốt.

 

Chỉ là…

 

Trong cuộc đời này, tôi e rằng sẽ rất khó để trái tim mình rung động thêm một lần nữa.

 

Vị đạo trưởng năm xưa từng nói với tôi…

 

Kiếp này của tôi…

 

Chính là kiếp sau của tôi.

 

Vì thế, tôi mới có thể dung hòa hoàn toàn ký ức của “Tần Diệu Đồng”, cảm nhận được tất cả những gì cô ấy từng trải qua.

 

Cũng vì thế…

 

Ký ức của kiếp trước và kiếp này mới hòa làm một.

 

Tôi đã mất rất nhiều năm mới thật sự tìm lại được cảm giác thuộc về thời đại này.

 

Những lúc rảnh rỗi, tôi thường mua vài chậu hoa về trồng trong nhà.

 

Tôi cũng từng muốn nuôi một con thú cưng.

 

Chỉ tiếc công việc quá bận, tôi sợ mình không đủ thời gian chăm sóc nó.

 

Sau này, tôi cũng bắt đầu hướng dẫn và đào tạo học trò.

 

Mỗi lần nhìn những gương mặt trẻ tuổi, non nớt, chưa từng nếm trải sự khắc nghiệt của cuộc đời…

 

Tôi lại bất giác nhớ đến chính mình năm xưa.

 

Tôi không phải một người thầy quá nghiêm khắc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Nhưng lại là người vô cùng cẩn trọng và tỉ mỉ.

 

Đám học trò dưới tay tôi vì thế cũng phải nếm không ít “đau khổ”.

 

Thế nhưng…

 

Tất cả chúng đều là những người trẻ vô cùng xuất sắc.

 

Tôi đứng trên bục giảng, chậm rãi truyền đạt từng kiến thức lý thuyết.

 

Ngay phía sau lưng tôi.

 

Trên đỉnh đầu tôi.

 

Lá cờ đỏ sao vàng tung bay trong gió.

 

Rực rỡ.

 

Hiên ngang.

 

Và tất cả chúng ta…

 

Đều đang viết tiếp câu chuyện của thế hệ hôm nay.

 

Phiên ngoại Chu Tự.

 

Tôi và Diệu Đồng quen biết nhau từ thuở nhỏ.

 

Bố của em từng dạy tôi học chữ.

 

Từ bé, Diệu Đồng đã là một cô gái rất có chính kiến.

 

Em vốn sinh ra đã xinh đẹp.

 

Nhưng vẻ đẹp ấy chưa bao giờ chỉ nằm ở gương mặt.

 

Tôi và em cùng nhau lớn lên.

 

Cùng chứng kiến đất nước chìm trong binh đao.

 

Chứng kiến lê dân bá tánh lầm than.

 

Trong lòng ngập tràn phẫn uất…

 

Nhưng lại bất lực đến cùng cực.

 

Cha của em đã bán đi rất nhiều gia sản để quyên góp cho đất nước.

 

Thế nhưng…

 

Vẫn chẳng thấm vào đâu.

 

Sau này, cha mẹ tôi lên phương Bắc làm ăn, chuyên thu mua lương thực để cung cấp cho quân đội.

 

Diệu Đồng nói…

 

Em muốn ra nước ngoài du học.

 

Muốn tận mắt nhìn xem các quốc gia khác đang sống như thế nào.

 

Thời cuộc rối ren.

 

Đi đâu cũng đầy rẫy hiểm nguy.

 

Cha mẹ tôi bèn đứng ra thu xếp, đưa cả tôi và em cùng xuất ngoại.

Hế luuu các bà. Tui là Hạt Dẻ Rang Đường đây. Đừng bê truyện đi web khác nhóoooo. Tui cảm ơnnnn

 

Đó cũng là quãng thời gian tình đầu lặng lẽ nảy nở.

 

Chúng tôi từng học theo những đôi tình nhân khác.

 

Lén trao nhau một nụ hôn trong đêm hè dịu mát.

 

Diệu Đồng giống như một tia sáng.

 

Lặng lẽ chiếu rọi cả cuộc đời tôi.

 

Khiến tôi không thể kìm lòng mà muốn đến gần em.

 

Muốn yêu thương em.

 

Một cô gái rực rỡ đến nhường ấy…

 

Ai có thể không động lòng?

 

Sau biết bao gian nan, cuối cùng chúng tôi cũng trở về quê hương.

 

Chúng tôi từng hứa với nhau…

 

Sẽ ở bên nhau trọn đời.

 

Thế nhưng…

 

Chiến tranh bùng nổ.

 

Khói lửa lan khắp nơi.

 

Dẫu cùng đứng trên một chiến tuyến…

 

Chúng tôi vẫn phải chấp nhận chia xa.

 

Trong một lần yểm trợ người dân rút lui, thân phận của tôi bị bại lộ.

 

Cái c.h.ế.t…

 

Đã ở ngay trước mắt.

 

Trước khi ý thức hoàn toàn chìm vào bóng tối…

 

Tôi chỉ còn một nguyện vọng.

 

Tôi hy vọng…

 

Diệu Đồng của tôi.

 

Một ngày nào đó…

 

Sẽ được tận mắt nhìn thấy một đất nước yên bình.

 

Không còn chiến tranh.

 

Không còn khói lửa.

 

Một cô gái tuyệt vời như em…

 

Nhất định sẽ có rất nhiều người yêu thương.

 

Rồi em sẽ gặp được một người tốt hơn tôi.

 

Nếu hỏi tôi còn điều gì tiếc nuối…

 

Thì có lẽ…

 

Là vì đã quá lâu rồi…

 

Tôi chưa được gặp lại em.

 

Tôi chỉ mong…

 

Có thể nhìn thấy em thêm một lần nữa.

 

__Hết__