Sống Lại Trở Thành Vợ Đại Boss

Chương 15



Không khí ở Thủ Đô lúc nào cũng nhộn nhịp, trên con đường đông đúc, hiếm khi Triệu Hiểu Ngọc cảm thấy nhẹ lòng, không phải nghĩ nhiều về quá khứ và lên kế hoạch cho hiện tại và tương lai. Cô đi dọc trên vỉa hè thành phố để ngắm nhìn phố xá.

Kiếp trước chỉ biết sống vì người khác, cô đã bỏ lỡ biết bao cảnh sắc xinh tươi đẹp đẽ. Mỗi ngày thức dậy là lo toang mọi thứ cho tên bạn trai khốn nạn kia, sau đó lại chạy vạy tìm kiếm nguồn tài nguyên cho Thái Sương Nguyệt, đồng thời còn phải chứng minh sự tồn tại với nhà họ Triệu... Bao nhiêu chuyện vụn vặt cô ôm hết vào người. Thế mà cuối cùng thứ cô nhận được lại là sự lạnh, vô tình của họ.

Càng nghĩ về quá khứ, Triệu Hiểu Ngọc càng muốn tát vào mặt mình mấy cái. Đã dứt khoát kiếp này mạnh ai nấy sống, sau này mọi thứ cô làm chỉ vì bản thân cô.

Tối qua trêu đùa với Hàn Thần, Triệu Hiểu Ngọc nhận thấy người đàn ông này không như vẻ ngoài, muốn nhờ vào hắn để thực hiện kế hoạch trả thù và nhận lại nhà Vương, thì cũng cần tốn thêm chút công sức.

"Hiểu Ngọc, Hiểu Ngọc, đúng là cậu rồi, vừa rồi mình còn tưởng đã nhìn lầm nữa đó."

Giọng của Thái Sương Nguyệt vang lên khiến Triệu Hiểu Ngọc dừng bước, cảm giác chán ghét lại trào dâng như cơn sóng ngầm cuồn cuộn. Cứ nghĩ rằng đến Thủ Đô mấy ngày là có thể cắt đuôi được cô ra. Không ngờ Thái Sương Nguyệt lại mặt dày đến độ kiên quyết bám lấy.

"Hiểu Ngọc, chờ chút, cậu đi đâu vậy? Cậu không nghe mình gọi hả?"

Thái Sương Nguyệt hấp tấp chặn đường Triệu Hiểu Ngọc, khó khăn lắm mới lần ra hành tung của cô để đeo bám, làm sao ả có thể để cô dễ dàng đi như vậy được. Đó là chưa kể ả ta còn đang lên kế hoạch phá hoại hôn sự của hai nhà Hàn - Triệu.

"Hình như tôi nhớ mình đã nói rất rõ ràng với cô rồi mà? Chúng ta không thân, đừng suốt ngày tỏ ra cô và tôi thân lắm vậy. Hôm nay tâm trạng tôi đang tốt, rác rưởi thì nên cút về nơi để rác đi."

Triệu Hiểu Ngọc ghét ra mặt đáp.

Thái Sương Nguyệt đột nhiên xuất hiện chắc chắn sẽ không có gì tốt, cô nên cảnh giác, đề phòng thì hơn.

"Cậu... Sao lại nói mình như vậy... Chúng ta từng là chị em tốt mà... Cậu xem, mình biết khi gặp người nhà họ Hàn sẽ bị ức h.i.ế.p, bắt nạt, nên mới cố tình dẫn Lâm Mộc đến để giải vây cho cậu nè. Anh ấy là người mình từng giới thiệu cho cậu đó, có nhớ không?"

Thái Sương Nguyệt cố tỏ ra tủi thân, ấm ức khi làm việc tốt lại bị từ chối. Cô ta đẩy Lâm Mộc lên phía trước, cố gắng để hắn đối diện với Triệu Hiểu Ngọc, nhằm mục đích gây ấn tượng.

"Con mắt nào của cô thấy tôi bị ức h.i.ế.p? Lỗ tai nào của cô nghe thấy tôi cần người đến giải vây? Nếu cô có bệnh về mắt và lỗ tai thì nên đi khám đi, đừng suốt ngày nghe không hiểu tiếng người rồi mù có chọn lọc."

Triệu Hiểu Ngọc không chưa mặt mũi mắng thẳng. Nhìn người đàn ông từng lừa gạt mình, cô chỉ hận không thể tát hắn hai cái.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Đời trước của cô vì người đàn ông này mà chịu không biết bao nhiêu nhục nhã, đời này còn lâu cô mới lại dây đến hắn.

Lâm Mộc là một kẻ bám váy phụ nữ chính hiệu, miệng lúc nào cũng bô bô chủ nghĩa công bằng, nhưng đi ăn, mua sắm đều viện cớ để cô thanh toán. Sau khi rút hết tiền bạc lại bắt đầu tính đến tài sản đứng tên cô. Lúc Triệu Hiểu Ngọc lâm vào cảnh khốn cùng, hắn không ngần ngại đạp cô rơi xuống vực sâu thêm lần nữa.

"Cậu nói gì lạ vậy. Mình chỉ lo cho cậu thôi mà... Cậu xem, Lâm Mộc mình cũng dẫn đến gặp cậu nè, lúc trước cậu từng khen anh ấy nhìn vừa mắt đó nhớ không?"

Thái Sương Nguyệt cố gắng lay chuyển, ả còn ra hiệu cho Lâm Mộc thể hiện khả năng tán tỉnh của mình, nhất quyết phải chinh phục Triệu Hiểu Ngọc cho bằng được.

Lầm Mộc ngay lặp tức hiểu ý liền chìa tay vui vẻ chào hỏi:

"Xin chào em, anh là Lâm Mộc, anh nghe Sương Nguyệt nói rất nhiều về em đó."

Nhìn cái tay đang giơ ra trước mặt, Triệu Hiểu Ngọc gạt phắt đi, khinh khỉnh hỏi:

"Nghe nhiều về tôi à? Vậy anh nói xem anh nghe gì về tôi từ cái miệng thảo mai, giả tạo của cô ta vậy? Có thể kể sơ sơ cho tôi nghe chơi không?"

Không nghĩ đến cô ấy lại hỏi một câu thẳng thắng như vậy, cả Lâm Mộc lần Thái Sương Nguyệt đều ngẩn người mấy giây, sau đó hắn ta hắng giọng, gượng gạo đáp:

"Cô ấy khen em xinh đẹp tốt bụng, luôn giúp đỡ cô ấy trong lúc khó khăn. Trong công việc thì lúc nào cũng nhường tài nguyên tốt nhất. Nếu kết hôn sẽ là một người bạn đời đáng tin cậy."

"Ồ cô ta nói thế về tôi à? Chứ không phải cô ta xem tôi là một con ngốc dễ lợi dụng, thao túng hả?"

Triệu Hiểu Ngọc cười hỏi.

Lucy Bạch Ngọc

"Làm... làm gì có chuyện đó... Sương Nguyệt hiền lành làm gì biết dè bĩu ai. Em đừng hiểu lầm cô ấy..."

Lâm Mộc cười gượng đáp.

"Ồ, cô ta mà hiền lành thì chắc tôi sắp được độ kiếp thành tiên rồi đó. Anh và cô ta dừng màn kịch vụng về này lại đi, đừng nghĩ tôi không biết hai người đang tính toán chuyện gì. Triệu Hiểu Ngọc tôi sẽ không dễ dàng bị hai người gài bẫy hay lợi dung."

Nói đoạn, cô lạnh lùng quay sang Thái Sương Nguyệt đang rưng rưng nước mắt cảnh cáo: "Tôi nói lần cuối, người tôi lấy là Hàn Thần, chuyện này sẽ không bao giờ thay đổi, cho nên cô dẹp hết tâm tư độc địa của mình lại đi, kẻo có ngày bị chính cái tâm ác đó g.i.ế.c c.h.ế.t đó!"