Sống Lại Trở Thành Vợ Đại Boss

Chương 16



"Cô Triệu, trùng hợp vậy, cô cũng đến đây ăn trưa sao? Đồ ăn của nhà họ Hàn không hợp khẩu vị của cô hả?"

Vương Uyển Nhi mỉm cười ngọt giọng ngồi xuống đối diện với Triệu Hiểu Ngọc mà không chờ sự cho phép của cô.

Có lẽ hôm nay là một ngày xấu đối với cô ấy, vừa tiễn được hai ôn thần Thái Sương Nguyệt và Lâm Mộc đi, thì lại đụng phải cô nàng giả nhân giả nghĩa, thảo mai giả tạo này. Vốn muốn tìm một chỗ yên tĩnh để ăn cơm mà cũng không được yên thân.

"Tôi là khách của nhà họ Hàn, lần đầu đến Thủ Đô thì dĩ nhiên phải đi thưởng thức mỹ vị ở đây chứ? Đâu giống như cô Vương đây, ăn chán chê đồ ở nhà họ Vương rồi mới để mắt đến mấy quán ăn bình dị, để đổi khẩu vị."

Triệu Hiểu Ngọc nhai nuốt miếng thịt trong miệng, rồi mới từ tốn trả lời Vương Uyể Nhi. Đối phó với loại người hay giả vờ thanh cao này cứ vả thẳng mặt bằng lời nói là được.

"Tôi dù có là thiên kim của nhà họ Vương thì cũng là người bình thường, luôn muốn tìm hiểu về ẩm thực dân gian mà. Đâu ai quy định là cô chiêu cậu ấm thì không được vào quán bình dân."

Vương Uyển Nhi ngọt ngào đáp trả.

Cô ta cố gắng quan sát Triệu Hiểu Ngọc thật kỹ, ngoài gương mặt giống bà Vương, thì cách ăn uống cũng giống ông Vương cực kỳ. Hai năm trước cô ta biết mình và con gái ruột nhà họ Vương bị bế nhầm, lâu nay vẫn cố che giấu để không mất đi vinh hoa phú quý.

Ngay lần gặp Triệu Hiểu Ngọc ở nhà họ Hàn, cô ta đã ngờ ngợ trong lòng nên muốn tìm hiểu và xác nhận.

Nếu đó chỉ là trùng hợp ngẫu nhiên thì cô ta sẽ không làm gì quá đáng, nhưng nếu Triệu Hiểu Ngọc là con gái thất lạc kia thì...

Lucy Bạch Ngọc

Vương Uyển Nhi siết c.h.ặ.t t.a.y lại âm thầm tính toán.

"Vậy thì làm phiền cô Vương sang bàn khác ăn uống, tôi và cô chỉ gặp nhau một hai lần, nói chuyện chưa tới mười câu... Chúng ta không thân đến độ ngồi ăn chung để hàn huyên tâm sự."

Triệu Hiểu Ngọc đuổi thẳng.

Mặc kệ mục đích của Vương Uyển Nhi có là gì, thì việc cô ta ngồi đây đã khiến khẩu vị ăn uống của cô giảm đi một nửa. Cô ta còn tiếp tục ngồi đây thì e là cô sẽ phải bỏ suất cơm hải sản đặc biệt có hai con tôm hùm lớn này mất thôi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Không thân thì có thể nói chuyện để kết thân mà. Tôi cũng hay qua lại nhà họ Hàn, chuyện của anh Thần tôi biết nhiều lắm đó! Cô sắp kết hôn với anh ấy mà, tôi có thể giúp cô hiểu thêm về anh ấy!"

Vương Uyển Nhi mỉm cười hạ giọng.

Lần đầu tiên cô ta bỏ qua sỉ diện của mình, mặt dày ngồi yên không đi chỗ khác. Nêú không thể nắm bắt thông tin từ chỗ Triệu Hiểu Ngọc, e là sau này lại càng khó điều tra về cô ấy hơn.

Mạng lưới thông tin Vương Uyển Nhi âm thầm nhờ người điều tra vẫn chưa có kết quả. Nay gặp được người cần tìm hiểu, làm sao cô ta có thể bỏ qua.

"Muốn biết gì về vị hôn phu của mình, tôi có thể tự hỏi thẳng anh ấy. Không cần một người phải dựa vào đủ loại quan hệ, lấy lòng người nhà họ Hàn như cô nói cho tôi nghe đâu."

Vương Uyển Nhi cố gắng kiềm cơn giận trước lời nói không chút e dè của Triệu Hiểu Ngọc, cô ta từ nhỏ đã quen biết Hàn Thần, cũng được người nhà họ Hàn quý mền, so với người chỉ được biết đến qua hôn ước có ưu thế hơn nhiều. Dựa vào đâu mà bây giờ Triệu Hiểu Ngọc lại dám lên mặt mỉa mai, xỉa xói.

"Dù sao chúng ra cùng là phụ nữ, dễ nói chuyện hơn là hỏi thẳng anh Thần mà. Hay là cô đang hiểu lầm mối quan hệ giữa tôi và anh ấy? Thật ra chúng tôi không như cô nghĩ đâu... Tôi..."

"Xin lỗi." Triệu Hiểu Ngọc bất ngờ lên tiếng trước lời nói thao thao bất tuyệt của Vương Uyển Nhi, cô lau miệng, uống ngụm nước, rồi chăm chăm nhìn cô ta lạnh nhạt: "Tôi nghĩ mình không có hiểu lầm gì về mối quan hệ giữa cô và anh ấy hết. Từ nãy đến giờ tôi cũng chưa nói một câu nào về quan hệ của hai người. Thế mà cô dựa vào đâu lại cho rằng việc tôi không muốn nghe về vị hôn phu của mình, từ miệng cô là hiểu lầm vậy? Lẽ nào tôi phải phí thời gian ngồi đây nghe cô kể lể mới là không hiểu lầm hả? Còn nữa, có phải cô đang ảo tưởng hơi quá về mình rồi không? Ngay từ lần gặp mặt đầu tiên của chúng ta, Thần đã tỏ rõ thái độ của mình với cô, tôi đâu có mù hay thiểu năng trí tuệ đâu, mà không biết nhìn nhận hay suy nghĩ về quan hệ giữa cô và anh ấy. Hay là cô đang cố chứng minh với tôi là cô phù hợp làm vợ, làm dâu nhà họ Hàn hơn tôi? Nếu vậy thì cô nên nói với người lớn nhà đó chứ? Nói với tôi có ích gì? Chỉ mang nhục thêm thôi!"

Trước những lời này của Triệu Hiểu Ngọc, Vương Uyển Nhi hoàn toàn không còn lý lẽ nào để phản bác, cô ta trân trối nhìn cô, rồi nhìn xung quanh khi nghe vài tiếng xì xào. Gương mặt thanh tú xinh đẹp đỏ bừng, hai tay nắm c.h.ặ.t túi xách thật lâu mới lắp bắp:

"Tôi... Ý tôi không phải vậy đâu... Cô đừng hiểu lầm..."

"Rõ ràng ý cô là vậy chứ tôi có hiểu lầm gì đâu?"

"Tôi..."

Vương Uyển Nhi c.ắ.n môi, tôi tôi mấy tiếng vẫn không thốt được câu hoàn chỉnh. Xung quanh lại bàn tán nhiều hơn khiến cô ta không còn cách nào khác hơn là bỏ chạy.

Nhìn theo bóng dáng chạy trối c.h.ế.t đó, Triệu Hiểu Ngọc lắc đầu, sức chiến đấu kém như vậy, chả trách mà kiếp trước lại bị Thái Sương Nguyệt chơi đùa trong lòng bàn tay. Sau này khi cô được nhà họ Vương nhận lại, chắc chắn sẽ càng khiến cô ta trắng tay đầu hàng.

"Không ngờ vị hôn thê của tôi lại có miệng lưỡi lanh lợi như vậy đấy?