Chương 4
"Ực..."
Ta run rẩy rụt tay về, nhưng lại bị hắn dùng lực bóp c.h.ặ.t lấy cổ tay. Sắc mặt hắn sa sầm xuống:
"Ngươi muốn phủi tay vô trách nhiệm, thủy loạn chung khí đấy à?"
Ta lập tức lắc đầu lia lịa: "Không có!"
"Ngươi có! Nếu không thì tại sao ngươi lại rụt tay về?"
Giằng co một hồi. Ta hỏi: "Các hạ xưng hô thế nào?"
"Chuyện đó có quan trọng không?"
"Quan trọng!"
Ta lật tay nắm ngược lại tay hắn: "Ta đã chuẩn bị sẵn tâm lý để cùng ngươi bầu bạn suốt đời rồi, cho dù ngươi có là một con lợn đi chăng nữa, ta cũng quyết không bỏ rơi ngươi đâu!"
Ánh mắt hắn dừng lại trên bàn tay ta một thoáng, rồi chậm rãi mở lời: "Việt..."
Việt Hàn Tiền?!
Bàn tay ta vô thức nới lỏng ra mấy phần.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Hắn dường như cũng nhận ra điều đó, liền tăng tốc độ nói: "Vượt ngục trốn ra ngoài làm đào phạm, danh tính còn quan trọng nữa sao?"
Không phải hắn! Ta âm thầm thở phào nhẹ nhõm một hơi.
"Quan trọng chứ, đừng có úp úp mở mở nữa, mau nói đi!"
"Tiền Đường Nguyệt." Hắn xoay người ta lại, thần sắc vô cùng nghiêm túc: "Khi nào thì thành thân?"
Ta: "Bây giờ luôn á?"
Hắn gật đầu: "Được, vậy chúng ta vào động phòng thôi."
Ta còn chưa kịp phản ứng gì thì cả người đã bị hắn vác thẳng lên trên vai.
"Này này, chúng ta còn chưa bái đường, còn chưa mở tiệc ăn mừng mà!"
"Ta không cha không mẹ, cũng chẳng có bạn bè."
Ta đưa mắt nhìn ngó dáo dác xung quanh, hoảng hốt kêu lên: "Này! Đây là chốn hoang dã ngoại ô đấy!"
"Ngày lành tháng tốt không kén chọn địa điểm."
Bạn đang đọc truyện do Lộc Phát Phát dịch hoặc sáng tác. Follow để nhận thông báo khi có truyện mới nhé! Mình sẽ lên tằng tằng tằng đó
"Thế thì kén chọn cái gì?"
"Kén người."