Sư Huynh, Đón Nhận Một Chiêu Tình Ý Miên Miên Kiếm Của Ta!

Chương 5



Chương 5

Chuyện nhân duyên kiểu này quả thực không thể quá vội vàng được.

Ta vặn vẹo thân mình, tiện chân đá đá gã nam nhân đang nằm dưới đất. Tốt lắm, hôn mê bất tỉnh nhân sự rồi.

Bên trong căn phòng, ánh nến lung linh mờ ảo. 

Diện mạo hắn thanh tú, trong vẻ điềm nhiên lại vô tình toát ra một luồng khí chất thanh lãnh, cô độc. 

Ta nhìn đến mức có chút ngẩn ngơ, ký ức bất giác ùa về, gợi nhớ đến vị sư huynh không một chút tình người kia của ta.

Việt Hàn Tiền.

"Sư muội, đạo tâm của muội không vững, không phải là chất liệu để tu luyện Vô Tình đạo, chi bằng hãy từ bỏ sớm một chút."

Việt Hàn Tiền đứng chắp tay trên cao đài, cao cao tại thượng mà cúi xuống đ.á.n.h giá ta. 

Ta siết c.h.ặ.t thanh kiếm trong tay, quệt đi vệt m.á.u nơi khóe miệng: "Vậy còn đạo tâm của sư huynh thì sao? Ta thấy huynh căn bản là không có trái tim thì có!"

Gương mặt vốn luôn bình thản, tự tại không chút gợn sóng của hắn vậy mà lại thoáng qua một tia động dung. 

Nhưng đó cũng chỉ là trong chớp mắt, ngay sau đó liền trở lại vẻ lạnh lùng, tịch mịch như cũ. 

Hắn lặng lẽ nhìn ta. 

Cái nhìn nhẹ nhàng ấy tựa như một cơn gió thanh mát lướt qua, nhưng thanh kiếm trong tay ta lập tức vỡ vụn, rơi rụng đầy đất.

Hắn đứng chắn trước mặt ta, vạt áo bào tung bay theo gió đập thẳng vào mặt ta: "Muội không xứng tu Vô Tình đạo."

Vào cái ngày hôm đó, thứ vỡ vụn không chỉ có thanh kiếm của ta. 

Bạn đang đọc truyện do Lộc Phát Phát dịch hoặc sáng tác. Follow để nhận thông báo khi có truyện mới nhé! Mình sẽ lên tằng tằng tằng đó

Mà còn có cả chút ngạo khí cuối cùng mà ta hì hục chống đỡ bấy lâu nay, tất cả đều bị Việt Hàn Tiền nghiền nát một cách dễ dàng như vậy.

"Đi c.h.ế.t đi! Đạo tâm rốt cuộc là cái thá gì chứ hả?!"

Nhìn vào gương mặt cực kỳ giống với Việt Hàn Tiền này, cơn giận của ta đột ngột bốc lên, thẳng chân đá thêm cho hắn một cú rõ đau. 

Thế nhưng ngoài dự liệu, hắn lại nhẹ nhàng lách người, né được cú đá một cách vô cùng chuẩn xác.

Ơ kìa? 

Hắn không ngất à?

Ta cúi thấp người, ghé sát mặt lại gần hắn. 

Đôi môi mỏng của hắn khẽ mấp máy, thốt ra vài lời: "Phu nhân bạo lực như thế này, chuỗi ngày sau này e là ta không có quả ngọt để ăn rồi."

"Được lắm cái tên này!" 

Ta xắn tay áo lên, nhéo mạnh vào má hắn, "Hóa ra là giả vờ ngủ để lừa ta đấy à?"

Tiền Đường Nguyệt mở mắt, nhướng mày nhìn ta: "Phu nhân đã muốn ta ngất, ta làm sao dám không ngất."

Vừa nói, hắn vừa chống tay ngồi thẳng dậy, cổ áo lỏng lẻo trượt xuống để lộ ra một mảng da thịt lớn trước n.g.ự.c. 

Trông quyến rũ đến mức khiến lòng người có chút ngứa ngáy. Ta chớp chớp mắt, vội vàng đảo ánh mắt sang hướng khác.

Hắn lại tiếp tục nói: "Một khi đã đi theo nàng, sau này ta nhất định sẽ duy duy nặc nặc, bảo sao nghe nấy. Nàng bảo ta đi hướng Đông, ta tuyệt đối không đi hướng Tây."

Ta lập tức vặn lại: "Vậy nếu ta bảo ngươi cởi..."

Tiền Đường Nguyệt khẽ nở nụ cười mê người, ghé sát lại gần ta, nắm lấy tay ta kéo thẳng vào bên trong lớp y phục của hắn: "Phu nhân cứ tự nhiên."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Ta như bị điện giật, nhanh ch.óng rụt tay về, quay đầu sang chỗ khác. 

Đối diện với gương mặt này mà làm ra mấy chuyện mặt đỏ tim đập thế này, cảm giác thật kỳ quặc quá đi. 

Nhưng mà Tiền Đường Nguyệt thực sự quá đẹp trai, thu nạp hắn vào dưới trướng chắc chắn là một thương vụ chỉ lời chứ không lỗ!

Ta khẽ khum ngón tay, đặt lên môi ho một tiếng: "Vậy thì ta đành miễn cưỡng thu nhận ngươi vậy."

Trong mắt Tiền Đường Nguyệt lóe lên một tia cười, hắn khẽ rướn người dậy. 

Rõ ràng lúc mới gặp mặt lần đầu trông vô cùng đoan chính, thuộc phái chính đạo, sao bây giờ nhìn lại có chút dáng vẻ lả lướt của nam nhân chốn lầu xanh thế này? 

Không được, phu quân của ta không thể như thế này được, phải giống như ta, đường đường chính chính mới phải.

Đang tính mở miệng giáo huấn hắn một trận, thì bỗng nhiên một sợi dây thừng dài x.é to.ạc khung cửa sổ lao v.út vào bên trong, quấn c.h.ặ.t lấy ngang eo của ta. 

Xung quanh lập tức dấy lên một trận cuồng phong vũ bão.

Tên nam nhân vừa mới xuất hiện này có mái tóc tung bay hỗn loạn trong gió, trên mặt treo một nụ cười cực kỳ tà mị, ngông cuồng: "Nàng sinh ra có dung mạo đẹp đẽ thế này, làm phu nhân của ta có được không?"

Mục đích vô cùng thẳng thắn, động tác lại nhanh, chuẩn, hiểm. 

Hắn khẽ móc ngón tay một cái, sợi dây thừng lập tức kéo cả người ta lao thẳng vào l.ồ.ng n.g.ự.c của hắn. 

Kẻ này tính tình kiêu căng, ngạo mạn, nhìn cận cảnh một chút tuy mang khí chất anh dũng của thiếu niên nhưng lại ẩn chứa vài phần mê hoặc, quyến rũ.

Nhưng mà... sao nhìn cái mặt này cũng thấy có chút quen mắt là thế nào nhỉ?

Ta nhìn đến mức ngơ ngác cả người, nuốt nước bọt một cái ực. 

Nhưng tinh thần trách nhiệm đã nhanh ch.óng chiếm lấy thế thượng phong, ta lý luận: 

"Ta vừa mới nạp hắn làm phu quân của mình xong, ngươi không thể bất chấp lý lẽ như thế được! 

Phàm là chuyện gì trên đời thì cũng phải có tôn ti trật tự, tính chuyện đến trước đến sau chứ!"

"Được thôi."

Ta: "?"

"Vậy thì ta sẽ làm chính thất phu quân của nàng, trong nhà có thêm một tên tiểu thiếp thì cũng chẳng phải là chuyện gì to tát cho cam."

Ta: "..."

Hắn quay đầu nhìn về phía Tiền Đường Nguyệt, dõng dạc nói lớn: 

"Minh Hoắc, là đại danh của ta, nhớ cho kỹ vào. 

Sau này hãy hầu hạ phu nhân cho thật tốt đấy."

Cái mạch não thần kỳ này, ta cạn lời toàn tập, không còn gì để nói nữa rồi.

Ta quay đầu lại nhìn Tiền Đường Nguyệt. 

Hắn đang dùng ngón tay nhẹ nhàng lướt qua lưỡi kiếm, ánh mắt lạnh lùng, vô cảm nhìn về phía ta. 

Đây rõ ràng là điềm báo trước của việc chuẩn bị nổi trận lôi đình mà, chuyện tốt nha!

"Có mới nới cũ, thủy loạn chung khí." Tiền Đường Nguyệt lạnh lùng thốt ra vài chữ.

"Ta biết ngay mà." Minh Hoắc phụ họa theo.

Này hai cái tên kia, đừng có có tự diễn dịch, bổ não ra những chuyện ta chưa từng làm có được không hả?!