Sư Huynh, Đón Nhận Một Chiêu Tình Ý Miên Miên Kiếm Của Ta!

Chương 7



Chương 7

Thu nhận một người thì cũng là thu nhận, mà thu nhận hai người thì cũng là thu nhận. 

Một phần hạnh phúc làm sao sánh bằng hai phần hạnh phúc nhân đôi cơ chứ!

Ta nghiến răng một cái, dứt khoát đẩy Minh Hoắc ra xa, dõng dạc tuyên bố:

"Ngươi, và cả ngươi nữa, ta thầu hết!"

Tiền Đường Nguyệt khinh bỉnh liếc xéo Minh Hoắc một cái, hừ lạnh: 

"Cái loại người thô bỉ, cục mịch thế này mà nàng cũng nuốt cho trôi được." 

Hắn siết c.h.ặ.t lấy bàn tay ta, khẽ chớp chớp đôi mắt: "Nhưng ta thì khác nha."

Ta tỏ vẻ hoang mang: "Ngươi có gì khác biệt cơ?"

Tiền Đường Nguyệt cúi đầu cười một cách đầy ẩn ý: "Chờ đến khi chúng ta động phòng hoa chúc rồi, phu nhân tự khắc sẽ thấu hiểu sự khác biệt của ta thôi." 

Hắn vừa nói vừa chỉ chỉ vào chính mình, sau đó lại chỉ sang phía Minh Hoắc: 

"Ta cam đoan tuyệt đối sẽ khiến nàng mãn nguyện hơn hẳn cái tên này."

Ta quay đầu nhìn sang Minh Hoắc. 

Sắc mặt hắn lúc này âm trầm như muốn rỉ ra nước, bàn tay đang nắm cây roi dài có vẻ đang rục rịch, ngoe nguẩy muốn ra chiêu. 

Đặc biệt là cái động tác vê vê, mân mê chuôi roi của hắn, nhìn kiểu gì cũng thấy giống hệt vị sư huynh kia của ta.

Chuông cảnh báo trong đầu ta lập tức reo vang inh ỏi. 

Ta vội vã lôi kéo Tiền Đường Nguyệt lùi lại phía sau một bước, một tay âm thầm đặt lên chuôi kiếm, ngoài mặt cố giữ vẻ trấn tĩnh hét lớn:

"Ngươi bớt giả vờ giả vịt đi, ta đã biết tỏng ngươi là ai rồi!"

Nghe vậy, Minh Hoắc khựng lại một nhịp, dừng hẳn động tác trên tay, cau mày nhìn ta: "Làm sao ngươi biết được?"

Quả nhiên là không sai vào đâu được mà! 

Ta chỉ tay vào cây roi trong tay hắn, đắc ý vênh mặt lên: "Khắp cả tiên tông này, chỉ có mỗi Hoắc sư huynh là giỏi dùng roi nhất! Ngươi nhất định là đồ đệ được Hoắc Vu Minh truyền dạy chứ gì!"

Lời vừa dứt, bầu không khí xung quanh bỗng chốc rơi vào tĩnh lặng một cách kỳ quặc.

"Đồ ngu."

Hai cái tên này vậy mà lại đồng thanh tập thể, đồng lòng mắng ta. 

Minh Hoắc nhìn ta bằng ánh mắt cứ như đang nhìn một đứa thiểu năng trí tuệ.

Còn Tiền Đường Nguyệt thì âm thầm trợn trắng mắt một cái rõ dài.

Ta bất mãn đưa tay nhéo mạnh vào hông Tiền Đường Nguyệt một phát: "Ta rõ ràng là đang thiên vị, đứng về phía ngươi, thế mà ngươi còn dám mắng ta." 

Ta đẩy hắn ra, tự giác đứng cách xa hai cái tên này vài thước.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

"Nào, nếu hai người các ngươi đã chê ta ngu ngốc, khờ khạo, vậy thì ta không thèm lấy ai trong số hai người nữa hết!" 

Ta chỉ tay thẳng vào mặt Tiền Đường Nguyệt: "Nói cho ngươi biết, thực ra lúc đầu ta là vì nhìn trúng cái nét hơi giống Việt sư huynh của ta trên mặt ngươi, nên ta mới bằng lòng chấp nhận ngươi đấy nhé!"

Ta cố tình bày ra cái bộ dạng "coi hắn là kẻ thế thân" để chọc tức hắn. 

Cứ ngỡ hắn sẽ nổi trận lôi đình, nào ngờ Tiền Đường Nguyệt lại bật cười thành tiếng. 

Hắn quay sang dùng ánh mắt đầy khiêu khích nhìn Minh Hoắc: "Ngươi thấy chưa, ngươi kiểu gì cũng không bằng được ta, đây là do chính nàng lựa chọn nhé."

Minh Hoắc tức đến mức mặt mũi xanh mét như tàu lá chuối, chỉ tay vào mặt ta quát lớn: "Câm miệng!"

Hai cái tên này lại bày ra tư thế chuẩn bị lao vào đại chiến ba trăm hiệp. Ta ngơ ngác xen vào: "Ta đã nói xong đâu cơ chứ."

Tiền Đường Nguyệt lúc này tâm trạng đang cực kỳ thăng hoa, vui vẻ gật đầu ra hiệu cho ta cứ tiếp tục nói.

Bạn đang đọc truyện do Lộc Phát Phát dịch hoặc sáng tác. Follow để nhận thông báo khi có truyện mới nhé! Mình sẽ lên tằng tằng tằng đó

"Cái tính khí của hai người các ngươi đều quá tệ hại, hoàn toàn không thể nào sánh bằng vị sư huynh giống như vầng trăng sáng trên bầu trời cao kia của ta được."

Câu nói vừa thốt ra, cả hai tên đều đồng loạt sững sờ, trố mắt ra nhìn ta: "Hắn là ai?"

Đầu óc ta bắt đầu quay cuồng, cố gắng lục lọi trong mớ ký ức vụn vỡ để tìm ra một chút điểm tốt của cái tên đó. 

Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, trong đầu chỉ toàn hiện lên những lời lẽ khắc nghiệt, độc địa cùng ánh mắt chán ghét, khinh bỉ mà hắn dành cho ta.

Thôi thì ta đành nén cục tức trong lòng xuống, mở miệng nói dối không chớp mắt: "Chính là đệ nhất tuyệt sắc của tiên tông – Thượng Đường Tự!"

Bỗng nhiên, một tiếng sáo thanh tao, trong trẻo vang lên, vang vọng khắp không gian. 

Một cơn gió mát thổi qua, làm dấy lên những gợn sóng lăn tăn bên bờ sông.

"Tốt lắm."

Ta quay đầu nhìn lại. 

Dưới ánh trăng lung linh, một bóng người nhẹ nhàng đáp xuống, đứng vững vàng trên một ngọn trúc non. 

Hắn liếc nhìn hai cái tên đang đứng dưới đất một cái, rồi chậm rãi dời tầm mắt, khóa c.h.ặ.t lên người ta: "Nàng thích hắn sao?"

Ta nghệch mặt ra, vô thức gật gật đầu. Hắn khẽ mím môi nở một nụ cười mê hồn, rồi từ trên ngọn trúc nhún người nhảy phóc xuống đất.

"Vừa vặn quá, chi bằng hãy cùng ta kết thành đạo lữ đi."

Hai cái tên đứng bên cạnh đồng loạt bĩu môi, khinh bỉ thốt lên: "Cái đồ làm màu."

"Ta thích hắn thì có liên quan gì đến ngươi chứ?" 

Ta ghé sát mắt quan sát kỹ khuôn mặt của tên vừa tới, đúng là có vài phần tương đồng với Thượng Đường Tự, liền cố tình kiếm chuyện bới lông tìm vết: 

"Ta không thích những kẻ lai lịch bất minh, không rõ nguồn gốc."

"Ta là đệ đệ ruột của huynh ấy, tên là Hạ Tự Ám."

Ta: "?"