Sư Huynh, Đón Nhận Một Chiêu Tình Ý Miên Miên Kiếm Của Ta!

Chương 6



Chương 6

Ở trong tông môn, ta thực sự là một kẻ vô hình đúng nghĩa. 

Chỉ có vài lần thiên lôi yếu ớt giáng xuống khi ta độ kiếp, mới có thể khiến người ta sực nhớ đến sự tồn tại của ta.

"À, hóa ra trong tông môn của chúng ta còn có một con gà yếu nhớt như thế này cơ đấy."

Nhưng mà không sao cả. 

Ta tự biết bản thân không có thiên phú, nên chỉ có thể lấy cần cù bù thông minh, thức khuya dậy sớm để tu luyện. 

Mục đích duy nhất là vào cái ngày đột phá tu vi, có thể khiến mọi người kinh ngạc một chút xíu. 

Để rồi sau đó, thứ nhận lại vẫn là những lời nhạo báng của bọn họ. Cứ thế lặp đi lặp lại thành một cái vòng tuần hoàn.

Cho nên các vị sư huynh đều cười nhạo ta, bảo ta chi bằng dứt khoát tìm đại một ai đó mà gả đi cho rồi. 

Lúc đó ta còn tưởng bọn họ có ý ác độc châm chọc ta. 

Hóa ra... bọn họ đã sớm chỉ cho ta một con đường sáng! 

Không ngờ sức hút quyến rũ, có thể câu dẫn được những vị phu quân cực phẩm của ta lại lớn đến nhường này!

Chỉ mới rời khỏi sư môn có ngắn ngủi vài ngày, vậy mà đã có tới hai nam nhân vì ta mà đại đả xuất thủ, lao vào đ.á.n.h nhau vỡ đầu chảy m.á.u!

Chân mày và ánh mắt của Tiền Đường Nguyệt vô cùng sắc lẹm, kiếm phong vung ra cực kỳ tàn nhẫn, hung hãn. 

Sức gió mạnh đến mức khiến mắt ta gần như không mở ra nổi. Ta chỉ còn biết run rẩy cất giọng hét lớn:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Bạn đang đọc truyện do Lộc Phát Phát dịch hoặc sáng tác. Follow để nhận thông báo khi có truyện mới nhé! Mình sẽ lên tằng tằng tằng đó

"Nguyệt Nguyệt, ngươi đi đi! Ta không nhẫn tâm nhìn thấy cảnh ngươi vì ta mà phải khúm núm, hạ mình chịu lép vế như thế này, nhưng mà ——"

Khi mũi kiếm chỉ còn cách khoảng một thước, Tiền Đường Nguyệt quả nhiên đã dừng lại. 

Lúc này ta mới nhìn rõ hai bên má đang phồng lên vì giận dữ của hắn. Trông cũng khá là đáng yêu đấy chứ.

"Nhưng mà cái gì?" Hắn thu kiếm lại, nhích người ghé sát về phía ta.

Hắn tiến lên một bước, Minh Hoắc liền ôm ta lùi lại một bước. 

Cứ thế một tiến một lùi, nửa ngày trời trôi qua mà Tiền Đường Nguyệt vẫn chẳng thể chạm nổi vào một góc chéo vạt áo của ta.

Chân mày hắn co giật liên hồi, giận dữ quát lên: "Đủ rồi đấy!"

Minh Hoắc ở bên cạnh vẫn không quên châm dầu vào lửa: "Phu nhân, hắn bảo thôi bỏ đi kìa."

Ta cạn lời, dứt khoát ngoạm một phát vào cổ tay hắn: "Tai ta không có điếc, nghe thấy hắn nói cái gì rồi!"

Ta c.ắ.n cũng không tính là quá mạnh. 

Thế nhưng Minh Hoắc lại ghé sát tai ta mà hít hà một hơi thật sâu, rên rỉ: "Đây là phần thưởng phu nhân ban cho ta đó sao?" 

Hắn lại càng siết c.h.ặ.t vòng tay ôm lấy ta hơn một chút: "Ta thích lắm, phu nhân có thể thưởng cho ta thêm một lần nữa được không?"

Ta: "..."

Tiền Đường Nguyệt: "..."

Ngay vào khoảnh khắc này, bầu không khí rơi vào im lặng đến đáng sợ, đúng nghĩa vô thanh thắng hữu thanh.