“Bớt nói nhảm, ra tay."
Bách Lý Lãng Hành nói.
Đây là ngươi tự yêu cầu.
Vân Nhược hai lòng bàn tay lật lại, linh lực trong lòng bàn tay tích tụ, nâng bàn tay ấn về phía đất, ánh bạc dọc theo mặt đất xâm nhập bốn bức tường, pháp trận nhận ra công kích từ bên ngoài, tự động mở phòng ngự chống đỡ, phù văn xoay chuyển chấn minh, dọc theo linh lực của Vân Nhược liền muốn phản phệ trở về, Vân Nhược lại không hay không biết, căn bản không thu tay.
Bách Lý Lãng Hành ánh mắt lạnh lùng, lập tức liền muốn dừng vận hành pháp trận, lại thấy linh lực xâm nhập ngang ngược không ngừng, căn bản không chịu trở lực, đ-âm sầm vào pháp trận, dọc theo phù văn không ngừng biến hóa cắm vào, linh lực cuồn cuộn không ngừng lặng lẽ bao phủ xâm thôn, mười một đạo pháp trận trên tường phát ra tiếng kêu không chịu nổi, chỉ là trong nháy mắt, linh quang trên tất cả pháp trận bùng lên, sau đó đều ảm đạm tắt xuống, chỉ còn linh lực của Vân Nhược còn nhấp nháy lung tung.
Pháp trận đại điện bị phá, tiếng gió gào thét trên biển và hơi ẩm của sóng triều tức khắc tràn vào.
Bách Lý Lãng Hành:
“..."
Phí Trường Phong:
“..."
Đại Đại Nhị Đại ở bên cạnh nhìn, đã tê liệt rồi.
Ở t.ử lao bọn họ nghĩ đối sách làm sao xuống cứu người, đối mặt với pháp trận đài hàn ngọc phiền não lúc, đã nhìn thấy một lần Vân Nhược làm sao trong vài tức liền hủy mấy đạo pháp trận rồi.
Bách Lý Lãng Hành vài bước xuống bậc thang, có chút gấp gáp đi về phía Vân Nhược:
“Ngươi... không sao chứ?"
Mắt thấy mới là thực, cậu ta hiện tại buộc phải tin.
Nhưng vừa nãy Vân Nhược ở trên núi hủy trận pháp hàn ngọc, hiện tại lại vận linh lực, trong vài canh giờ tiêu hao linh lực nhiều như vậy, dù là tu sĩ Mãn Giai cũng phải dưỡng vài ngày, cậu ta nhất quyết buộc người động thủ, vạn nhất nàng linh lực khô kiệt có chút không hay xảy ra, chẳng phải cậu ta hại người?
Bách Lý Dạ vươn tay đỡ Vân Nhược đang quỳ một chân trên đất dậy.
Vân Nhược nhờ tay anh đứng dậy, bốn phía trong điện đều mở cửa sổ, tiếng sóng biển vô cùng ồn ào, tiếng gió gào thét vào nhà không ra được, đ-âm sầm vào nhà bốn phía xoay vòng, nàng không nghe rõ Bách Lý Lãng Hành nói gì, mắt chớp chớp, nói lớn:
“Thiếu chủ, ngươi hiện tại tin rồi chứ?"
“Ngươi không sao?"
Bách Lý Lãng Hành kinh ngạc nhìn nàng.
“Hửm?
Ngươi nói gì?
Gió to quá!"
Vân Nhược căn bản nghe không rõ, giọng Bách Lý Thiếu chủ quá nhỏ.
Không chỉ Bách Lý Lãng Hành, Phí Trường Phong cũng kinh ngạc há hốc mồm.
Linh lực của cô nương này lại cường hãn tới mức này, thật không thể tin nổi.
Gió biển dọc theo cửa sổ thổi vào, nhiệt độ vùng biển ban đêm cực thấp, trên Thiên Sơn Đảo còn có hàn ngọc nghìn năm của cả đỉnh núi, hiện tại pháp trận đài hàn ngọc bị phá, khí lạnh không bị kẹt trong hàn ngọc nữa, tán loạn trên hải đảo, lúc này pháp trận Vĩnh Tĩnh Điện cũng bị hủy rồi, tức thì nhiệt độ trong toàn bộ đại điện đột ngột lạnh xuống, một đêm này lạnh lạnh nóng nóng giao thay mấy lần, Vân Nhược nhắm mắt lại, hắt xì một cái vang dội.
Bách Lý Dạ cởi áo khoác bao lấy nàng, quay đầu nhìn về phía Bách Lý Lãng Hành:
“Đổi nơi khác."
“Hả?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ca ca nói gì?"
Bách Lý Lãng Hành nghe không rõ, hét.
Vân Nhược tưởng Bách Lý Lãng Hành đang nói với mình, mau ch.óng hét lại:
“Thiếu chủ nói gì?
Nói lớn tiếng một chút ah."
Bách Lý Dạ nhéo nhéo má nàng, bảo nàng nhìn mình, dùng khẩu hình nói:
“Đi theo ta."
Thật ra anh không cần nói, Vân Nhược gần như được anh ôm vào trong lòng mang đi ra ngoài.
Ra khỏi đại điện, tiếng gió biển bên ngoài lại giảm xuống, nhưng cũng gào thét không ngừng, mây trôi trên trời bị thổi tán loạn, khí lạnh tỏa ra từ hàn ngọc nghìn năm trên đỉnh núi phía tây dọc theo tiếng gió mà tới, quét qua từng kẽ hở trên hải đảo.
Bách Lý Dạ ôm Vân Nhược đi trước nhất, Bách Lý Lãng Hành và Phí Trường Phong theo sau, Đại Đại Nhị Đại đi cuối cùng.
Phí Trường Phong vui vẻ nói chuyện nhỏ với Bách Lý Lãng Hành:
“Tiểu Thiếu chủ, Đại công t.ử xem ra ở bên ngoài sống không tệ, người sư môn của ngài ấy nhìn cái liền biết là tâm đầu ý hợp, ngài tự trách bao nhiêu năm, hiện tại tổng coi như có thể buông bỏ chút tâm kết rồi."
Bách Lý Lãng Hành “ừm" một tiếng, không nói lời nào, chỉ nhìn bóng lưng hai người đi phía trước, hồi lâu sau đột nhiên nói:
“Lúc nhỏ mỗi lần về tẩm điện, ca ca cũng ôm ta đi bộ như vậy, sợ gió biển thổi tới ta."
Phí Trường Phong nghe ra giọng điệu chút chua lòm của Tiểu Thiếu chủ, nội tâm chỉ cảm thấy buồn cười.
Mười năm Bách Lý Dạ không ở đây, Bách Lý Lãng Hành đã trưởng thành thành một Thiếu chủ ưu tú, không ngờ ca ca vừa về liền trở nên ấu trĩ như vậy.
Ông giơ tay vỗ vỗ vai Bách Lý Lãng Hành.
Ấu trĩ một chút rất tốt, từ chuyện mười năm trước đó cậu ta liền ép buộc bản thân trưởng thành, ngoài tinh tiến tu vi chính là đi ra ngoài bình định yêu thú tác loạn trên biển, từ bị nghi ngờ tới hiện tại thống lĩnh Bách Lý thế gia, ông gần như không nhìn thấy Tiểu Thiếu chủ lộ ra chút ít thiếu niên tâm tính nào nữa.
Hiện tại như vậy rất tốt.
Có thể lại nhìn thấy Đại công t.ử, tự ông vẫn kích động không thôi không thể kìm nén, đừng nói tới Bách Lý Lãng Hành không chịu từ bỏ tìm anh ta mười năm.
Năm đó Bách Lý Dạ rời đi vừa dưỡng xong toàn thân vết thương, linh mạch đều hủy chướng khí nhập thể, y sư bó tay không sách.
Lúc đó Bách Lý Lãng Hành mới kế nhiệm Thiếu chủ không lâu, đúng là lúc gánh chịu nghi ngờ lớn nhất, lại bởi vì làm Bách Lý Dạ bị thương chính là cậu ta, cho nên cũng không dám đi gặp ca ca, ban ngày liều mạng tu tập, học cách xử lý các loại sự vụ, ban đêm liền chạy tới nơi ở của Phí Trường Phong, ôm gối ngồi ở góc tẩm thất của ông, mở đôi mắt đen láy, còn nói với ông:
“Trưởng lão ngài ngủ phần của ngài, không cần quản ta."
Phí Trường Phong sao có thể không quản cậu ta, Tiểu Thiếu chủ không ngủ, ông làm sao ngủ?
Đành phải thức đêm này qua đêm khác cùng cậu ta.
Thức bốn năm ngày, Bách Lý Dạ tổng coi như tìm được Bách Lý Lãng Hành ban đêm đi đâu rồi, tới sân của Phí Trường Phong bắt người.
Bách Lý Lãng Hành thức mấy ngày không thức nổi nữa, ôm gối đầu điểm điểm, ngủ rất không yên ổn, Phí Trường Phong lại không dám động cậu ta, một động cậu ta liền tỉnh, tiếp tục mở mắt kiên quyết không ngủ, Bách Lý Dạ đi vào liền thấy cậu ta một cục nhỏ co rúm ở góc tường, dưới mắt hai vòng xanh đen, còn lưu lại mấy đạo vết nước mắt, không khỏi thở dài một hơi.
Anh đi tới cõng Bách Lý Lãng Hành lên, thứ nhỏ bé trên lưng anh cựa quậy, ôm cổ anh tổng coi như an nhiên yên tâm ngủ say.
“Thiếu chủ..."
Phí Trường Phong khẽ mở miệng, bị Bách Lý Dạ liếc nhìn một cái, mới phản ứng lại sửa miệng, “Đại công t.ử, hôm nay Tiểu Thiếu chủ nghe chút lời ra tiếng vào, ban ngày đều nhịn, ban đêm mới trốn tới chỗ ta khóc, ta khuyên thế nào cũng không dùng, có cần ta đi cảnh cáo một chút?"