“Không được."
Bách Lý Dạ nói, “Ngươi nếu hiện tại ra mặt thay cậu ấy, sau này cậu ấy càng khó phục chúng."
“Nhưng những người đó nói thực sự là..."
Phí Trường Phong vuốt râu, đau lòng nhìn Bách Lý Lãng Hành, “Tiểu Thiếu chủ mới mười ba tuổi, cậu ấy làm sao chịu nổi những lời nói g-iết tâm đó."
Bách Lý Dạ im lặng một hồi lâu, nói:
“Gốc rễ ở ta."
Phí Trường Phong kinh hãi:
“Thiếu chủ chớ nói nhảm!"
Bách Lý Dạ cười cười:
“Phí trưởng lão nghỉ ngơi đi, sau này còn phải nhờ ngài dạy bảo Lãng Hành nhiều, cậu ấy thích ngài, mong ngài ở bên cậu ấy nhiều."
Phí Trường Phong luôn cảm thấy Bách Lý Dạ lúc đó muốn nói không phải cái này.
Ngày thứ hai, Bách Lý Lãng Hành tỉnh dậy trên giường của mình, nhớ tới là ca ca cõng mình về, nước mắt ào ào lại rơi xuống, thì ra ca ca vẫn quan tâm cậu, dường như cũng không hận cậu, không giận cậu, càng không bỏ cậu.
Cậu lau nước mắt dậy, thay quần áo tinh thần phấn chấn đi tìm Bách Lý Dạ, muốn nói với anh chỉ cần có ca ca ở đây, cậu không sợ gì cả, còn đặc biệt kéo Phí Trường Phong làm chứng cho mình, ánh mắt kiên định.
Nhưng cậu không tìm được Bách Lý Dạ, chỉ cảm nhận được khí tức của ca ca trên trận pháp ra vào Thiên Sơn Đảo.
Thiếu chủ từng là của Bách Lý gia rời khỏi Thiên Sơn Đảo, tung tích không rõ.
Bách Lý Lãng Hành suýt điên rồi.
Cậu không màng sự khuyên nhủ và phản đối của mấy vị trưởng lão, ngay lập tức liền xuống lệnh truy nã thề tìm được Bách Lý Dạ, ngay cả các trưởng lão đều hoảng sợ, Bách Lý Dạ từ sau khi tu vi hết sạch liền gỡ xuống vị trí Thiếu chủ, vết thương còn chưa lành liền đẩy Bách Lý Lãng Hành kế vị, tự mình chậm rãi rút khỏi tầm mắt mọi người.
Phí Trường Phong nhớ tới tất cả chuyện này, lại nhớ tới lời Bách Lý Dạ nói với mình tối hôm trước, tức thì lòng lạnh ngắt.
Lời Bách Lý Dạ nghe thế nào cũng là đang dặn dò hậu sự làm biệt ly.
Ông không ngăn Bách Lý Lãng Hành, mặc cậu phát lệnh truy nã, nghĩ dù dùng cách gì cũng phải mau ch.óng tìm Bách Lý Dạ về, dù Tiểu Thiếu chủ giận điên phát lệnh truy nã khác xa với sự thật, gần như hình dung Bách Lý Dạ thành người phản bội bỏ trốn của Bách Lý thế gia, có lẽ trong lòng cậu, chính là cảm thấy như vậy.
Ba ngày sau Bách Lý Lãng Hành tự mình tỉnh táo lại, gấp gáp rút lệnh truy nã.
Phí Trường Phong mới hậu tri hậu giác phản ứng lại, Bách Lý Dạ đã không còn là Thiếu chủ Bách Lý có thể một kiếm phá sóng tùy ý kinh tài năm đó, tu vi khi anh rời đi căn bản không đủ để anh đối phó với sự truy sát “sống phải thấy người ch-ết phải thấy xác" trên lệnh truy nã.
Ông toát một thân mồ hôi lạnh, cuối cùng bắt đầu chính diện nhìn thiếu niên nhỏ luôn đi theo bên cạnh Bách Lý Dạ này.
Bách Lý Lãng Hành không có tu vi kinh tuyệt như ca ca, trên phương diện kiếm đạo cũng chưa từng thể hiện ra thiên phú xuất chúng, cậu bị nhấn chìm trong ánh hào quang mạnh mẽ và ch.ói lóa của Bách Lý Dạ, tới tận hiện tại Bách Lý gia mất đi người kế nhiệm ưu tú, mới khiến cậu đứng dưới tầm mắt của mọi người.
Bách Lý Dạ là thiên tài, Bách Lý Lãng Hành chính là cái bóng ảm đạm bên cạnh anh.
Chỉ khi mặt trăng biến mất, những vì sao mới bắt đầu phát sáng.
Vân Nhược dọc đường đi, dọc đường hắt xì mấy cái, chấn tới mức đầu hơi choáng, Bách Lý Dạ dứt khoát ngồi xổm xuống muốn cõng nàng, Vân Nhược chưa có động tác gì, Bách Lý Lãng Hành nhanh hơn vài bước lên trước:
“Ta cõng."
Vân Nhược đang muốn nằm trên lưng Bách Lý Dạ, bị Bách Lý Lãng Hành mao toại tự cử chặn một cái, tức thì ngại ngùng không muốn cõng.
Nàng xua xua tay:
“Ta tự đi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Bách Lý Dạ cũng không ép nàng, nắm lấy tay nàng bao trong lòng bàn tay:
“Sắp tới rồi."
Vân Nhược nhìn anh đi nhẹ xe quen đường, không nhịn được hỏi:
“Đi đâu?"
“Nơi ta ở."
Bách Lý Dạ hơi khom người nói chuyện với nàng, giọng một nửa tan trong gió, một nửa rơi bên tai Vân Nhược.
Một nhóm người đi tới một sân viện, vào trong sau là một thủy tạ đình đài được chăm sóc rất tốt, đi tiếp vào trong mới là một gian ốc điện, trên biển hiệu ba chữ thể chữ non nớt:
Lãng Tinh Điện.
“Lãng Tinh Điện?"
Vân Nhược liếc nhìn Bách Lý Lãng Hành, nói nhỏ với Bách Lý Dạ, “Cái tên này nghe nghe giống nơi em trai ngươi ở hơn, chữ này là ngươi lúc nhỏ viết sao, thật là đáng yêu."
Bách Lý Dạ ngẩng đầu liếc nhìn, không nhịn được cười lớn:
“Đoán đúng một nửa, cậu ấy nghĩ tên cho ta, đích thân đề chữ cho ta, không treo cậu ấy liền khóc, ồn ch-ết rồi."
Bách Lý Lãng Hành sắc mặt dọc đường hòa hoãn lại chút lại đông cứng:
“Này, ta nghe thấy."
Bách Lý Dạ quay đầu nhìn cậu:
“Ừm, rồi sao?"
Bách Lý Lãng Hành đối mặt với ánh mắt ca ca, hồi lâu sau mới nói:
“Huynh còn nhớ ah?"
“Đương nhiên rồi, chuyện lúc nhỏ của ngươi ta đều nhớ."
Bách Lý Dạ đẩy cửa đi vào.
Bách Lý Lãng Hành không buông tha đuổi theo:
“Vậy ngày đầu tiên trở về ta đưa huynh qua đây, huynh còn hỏi đây là đâu, là người nào ở, còn nói chữ đề bên trên xấu, ta tưởng huynh sớm quên rồi."
Bách Lý Dạ bất lực nói:
“Ngươi đưa ta qua bằng cách nào?"
Giọng Bách Lý Lãng Hành khựng lại.
Cậu đ-ánh ngất người mang về Thiên Sơn Đảo, vừa lên đảo Bách Lý Dạ liền tỉnh, cậu sợ ca ca phản kháng sẽ bị thương, càng sợ anh vận linh lực bị phản phệ, nhưng lại không nỡ phong linh mạch anh, đành phải trói người c.h.ặ.t chẽ, vì phòng ngừa vạn nhất, còn che mắt bịt miệng anh, tới cửa tẩm điện mới tháo ra.
Phí Trường Phong biết chuyện này liền tối sầm mặt, vừa về đảo chưa kịp nghỉ ngơi liền vội vàng chạy tới, Bách Lý Lãng Hành cho tẩm điện thiết lập trận, Bách Lý Dạ vừa bị nhốt vào, trước khi vào rất không khách khí cho Bách Lý Lãng Hành một cái tát trên đầu, dáng vẻ rất giận.
Tiểu Thiếu chủ lúc đó liền tự bế, càng kiên định muốn nhốt ca ca không thể để người lại chạy nữa.
Bọn họ đều cảm thấy Bách Lý Dạ không còn tu vi, lại bị nhốt trong pháp trận, chắc chắn vạn vô nhất thất, không ngờ đêm hôm đó Lãng Tinh Điện linh quang tứ ý, pháp trận khốn người bị phá, Bách Lý Lãng Hành tới rất nhanh, Bách Lý Dạ chưa kịp đi, ngồi trong thủy tạ đình đài uống trà, bị bắt quả tang.
Bách Lý Lãng Hành không nói hai lời lại nhốt người về.
Ngày thứ hai Bách Lý Dạ tháo một món pháp khí trong sân, tự tìm vật liệu làm một linh khí nhỏ có thể cử động, muốn ra ngoài gửi tin tức, lần nữa bị Bách Lý Lãng Hành đ-ánh chặn, giận tới mức đem thứ nhỏ đó trước mặt ca ca bóp thành phấn vụn, cảnh cáo anh tốt nhất ch-ết cái tâm muốn rời đi.
Hai anh em từ khi gặp mặt tới khi về nhà, nói chuyện không được mấy câu, ngược lại bắt đầu đấu pháp lẫn nhau rồi.