Sư Muội Qua Đây

Chương 316



 

“Vừa rồi em mang đồ về, sư huynh nói muốn em hung dữ một chút, em vui quá thực sự không hung dữ nổi, huynh ấy liền bảo em trốn trong nhà bếp, đợi sư phụ mắng người xong mới đi ra, đỡ phải em ở bên ngoài ảnh hưởng sư phụ phát huy."

 

Lâm Vọng xa xa chỉ vào Giang Bắc Sơn:

 

“Giang Bắc Sơn!

 

Cái này không cần nói cho huynh ấy!"

 

Giang Bắc Sơn vội vàng che miệng, nhưng rõ ràng không kịp nữa rồi, những gì cần khai cậu ta đã khai sạch rồi.

 

Lâm Vọng xắn tay áo lên định tới đ-ánh cậu ta, Giang Bắc Sơn nhảy ra khỏi cửa sổ trốn sau lưng Bách Lý Dạ, Bách Lý Dạ căn bản không quan tâm sống ch-ết của cậu ta, túm cậu ta ra giao cho Lâm Vọng, đi đến bên giàn nho nhìn Vân Nhược, Giang Bắc Sơn bị Lâm Vọng bắt được một trận chọc lét, ngay lập tức cười đến suýt khóc ra nước mắt, liều mạng xin tha.

 

Linh Tê từ bên ngoài trở về, vội vàng tiến lên cứu tiểu sư đệ của nó, vuốt to cố gắng khuyên can, bị Lâm Vọng vỗ một phát ra, thế là thành thật ngồi xổm bên cạnh, sau khi Giang Bắc Sơn được xử lý xong liền đi lên dùng đầu cọ cọ mặt cậu ta, xem như an ủi.

 

Vạn Tri Nhàn mắng khóc Vân Nhược trong lòng vẫn không nỡ, đặc biệt là nhìn bộ dạng đồ đệ nhỏ đỏ hoe hốc mắt, nhưng cơn tức trong lòng vẫn chưa tiêu, ngay lập tức đổ tất cả cơn giận chưa phát hết lên đầu Bách Lý Dạ, Bách Lý Dạ nhìn Vân Nhược một cái, để cô cùng Kỷ Nguyệt Từ vào phòng nghỉ ngơi, tự mình thong dong đội pháo hỏa của sư phụ, pha trà, mở bánh ngọt, để Vạn Tri Nhàn vừa uống trà ăn bánh ngọt vừa mắng hắn.

 

Vân Nhược vào phòng, nghe thấy ngoài cửa sổ Vạn Tri Nhàn lải nhải giáo huấn Bách Lý Dạ, Giang Bắc Sơn và Lâm Vọng vẫn đang đùa giỡn, Kỷ Nguyệt Từ từ trong tủ lật ra quần áo cho cô thay, trên tủ đầu giường cô cắm một cành Tễ Tuyết mới mẻ xanh mướt trong bình ngọc thon dài, trong phòng lan tỏa mùi hương thanh khiết.

 

Tất cả đều là những thứ cô vô cùng quen thuộc.

 

Kỷ Nguyệt Từ lấy quần áo lại đây, hỏi cô có muốn tắm trước không, Vân Nhược ôm tỷ ấy một cái:

 

“Nguyệt Từ, con về rồi, một tháng này dài quá."

 

Trên mặt Kỷ Nguyệt Từ hiện ra một tia cười:

 

“Ừm, ta cũng thấy dài quá, không biết khi nào các ngươi mới có thể về, ngày nào ta cũng đi bẻ cành Tễ Tuyết, hy vọng ngày ngươi về nó có mùi hương tươi mới nhất."

 

“Cành Tễ Tuyết là tỷ đi bẻ sao?"

 

Vân Nhược ngạc nhiên nhìn tỷ ấy.

 

Kỷ Nguyệt Từ cười gật gật đầu, trong giọng điệu giấu một chút kiêu ngạo:

 

“Ta tự đi."

 

Vân Nhược không kìm được cười rộ lên, lần nữa cúi người ôm Kỷ Nguyệt Từ:

 

“Sư tỷ, tỷ giỏi quá."

 

Kỷ Nguyệt Từ lập tức có chút ngại ngùng, cũng ôm cô một cái, lập tức thần sắc trên mặt thay đổi, hất cằm nhìn Vân Nhược:

 

“Được rồi, hàn huyên đến đây thôi, nghỉ ngơi thật tốt, đợi đến tối ăn cơm nhất định phải kể rõ chuyện trải qua trong tháng này của muội và A Dạ, bất kỳ chi tiết nào cũng không được bỏ sót.

 

Ta mặc dù không mắng muội, nhưng ta đang nhìn muội đấy, không được nói dối, tình huống nguy hiểm gì cũng không được không nói, kể tường tận ra, nghe thấy chưa?"

 

“Nghe thấy rồi ạ."

 

Vân Nhược nằm trên giường, bị Kỷ Nguyệt Từ nắm tay kéo dậy, “Xem quần áo trước đi, sư tỷ mua cho muội rất nhiều quần áo mới."

 

“Bao nhiêu?"

 

Kỷ Nguyệt Từ kéo cô đến bên tủ quần áo, mở tủ của cô ra, Vân Nhược nhìn một tủ đầy quần áo kiểu dáng màu sắc các loại:

 

“Nhiều thế?"

 

“Đều là của muội."

 

Kỷ Nguyệt Từ nói, “Muội đến tông môn luôn chỉ có mấy bộ quần áo đó, những thứ này là chủ tiệm quần áo ở thị trấn giới thiệu, tiểu sư muội của chúng ta xinh đẹp như vậy, đương nhiên phải có rất nhiều quần áo đẹp thay đổi mặc."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Chúng ta lấy đâu ra nhiều tiền thế..."

 

Vân Nhược nói được một nửa mới phản ứng lại.

 

Họ đã không còn là Nhàn Vân tông nghèo khó nữa, họ bây giờ là Nữu Hỗ Lộc·Trọc phú Nhàn Vân tông.

 

“Lăng Lăng tông đã chuyển linh thạch tới rồi, sư phụ đi Minh Nghi tông trả hết tiền, chúng ta vẫn còn dư hai ngàn vạn linh thạch, trong đó năm trăm vạn đều là thượng phẩm linh thạch."

 

Kỷ Nguyệt Từ nói, “Nhiều tiền quá, chúng ta đều không biết tiêu thế nào, đợi muội và A Dạ về bàn bạc."

 

“Đợi đã, năm trăm vạn thượng phẩm linh thạch!"

 

Vân Nhược chấn kinh rồi.

 

“Còn có một ngàn năm trăm vạn trung phẩm linh thạch."

 

Kỷ Nguyệt Từ bổ sung.

 

“Tất cả đổi thành trung phẩm linh thạch thì phải bao nhiêu cơ chứ..."

 

Vân Nhược cảm thán.

 

Hai người trọc phú chưa từng thấy thế mặt đối mặt ngồi xuống bên bàn, cố gắng đổi tất cả linh thạch thành trung phẩm linh thạch và hạ phẩm linh thạch, lại đổi thành tiền thông thường, tính đến nỗi mắt nổ đom đóm, đồng thời cảm thán:

 

“Lăng Lăng tông thực sự giàu nứt đố đổ vách nha."

 

Cơm tối vẫn là Vạn Tri Nhàn làm, mọi người cùng nhau ăn trong sân.

 

Ăn cơm một tháng ở đủ loại đình đài lầu các thủy tạ hành lang cong ở Thiên Sơn đảo, Vân Nhược vẫn thích sân nhỏ của Nhàn Vân tông nhất, Đại Hoàng nằm dưới bàn, đàn gà và ngỗng đều đã về chuồng, trời sẩm tối, ngoài sân là tiếng gió gào thét của núi rừng, trong sân là mùi thơm của cơm và tiếng nói chuyện.

 

Linh Tê nằm bò bên bàn, mấy lần cố gắng đặt đầu lên người Vân Nhược, mỗi lần đều bị Bách Lý Dạ vô tình đẩy ra, cuối cùng biến thành con gà đen nhỏ trực tiếp bay lên vai Vân Nhược sát bên cổ cô, nhân tiện cào cào tóc Vân Nhược che lại bản thân, ngăn cách tầm mắt của Bách Lý Dạ.

 

Trên bàn ăn hầu như là Vân Nhược nói chuyện, kể lại đại khái những chuyện trải qua ở Thiên Sơn đảo, nhưng cô kể đều là những chuyện thú vị nghe thấy, về việc giúp Bách Lý Dạ thanh trừ chướng khí chỉ nói vài câu là xong.

 

Chuyện thú vị nghe thấy này đương nhiên chính là thiếu chủ đương nhiệm của Bách Lý thế gia, em trai ruột của Bách Lý Dạ.

 

“Không ngờ em trai ngươi lại... lại..."

 

Lâm Vọng cố gắng tìm từ ngữ, thực sự không tìm thấy từ nào phù hợp, cuối cùng miễn cưỡng tổng kết, “Lại đáng yêu như vậy."

 

“Đáng yêu?

 

Ở đâu?"

 

Bách Lý Dạ nhìn huynh ấy một cái, vươn đũa gắp miếng thịt hạt dẻ cuối cùng.

 

Lâm Vọng mắt nhanh tay lẹ cũng đưa đũa hướng tới miếng thịt hạt dẻ:

 

“Không đáng yêu sao, vì trị bệnh cho ngươi mà tìm ngươi mười năm, mặc dù nói bắt ngươi cưỡng ép mang về, nhưng thực sự là dụng tâm lương khổ, ngươi cứ như vậy phá trận thoát khỏi Bách Lý gia về, chậc chậc, thật là một người anh trai nhẫn tâm nha."

 

Đũa của hai người đao quang kiếm ảnh trong đĩa, cuối cùng Bách Lý Dạ thành công gắp được miếng thịt hạt dẻ, Lâm Vọng vô cùng đau lòng:

 

“A Dạ, ngươi không chỉ là một người anh trai nhẫn tâm, cũng là một người sư đệ nhẫn tâm, một miếng thịt hạt dẻ ngươi cũng cướp với sư huynh, đây là lần đầu tiên sư phụ xuống bếp sau một tháng..."

 

Lời chưa nói hết, nhìn thấy đũa Bách Lý Dạ chuyển một cái, đặt miếng thịt hạt dẻ vào trong bát Vân Nhược.

 

Giọng Lâm Vọng khựng lại, ngay lập tức nói:

 

“Được rồi, ít nhất ngươi là một người sư huynh chu đáo."