“Vô Tận Chi Thủy trông như thế nào?"
Vạn Tri Nhàn vô cùng tò mò về linh khí mới của đồ đệ nhỏ.
Vân Nhược gắp miếng thịt hạt dẻ ăn, nâng tay lên, một quả cầu nước trong suốt men theo cổ tay đến lòng bàn tay cô, Kỷ Nguyệt Từ giơ tay chạm vào, ngón tay xuyên qua quả cầu nước, nhưng không chạm vào gì cả.
“Nhìn thấy được, chạm không được, linh khí chế tạo từ thiên địa linh khí, Vô Tận Chi Thủy."
Vạn Tri Nhàn chậc chậc kinh ngạc, cũng giơ tay chạm vào, cảm nhận được khí tức mát lạnh, “Lúc ta du ngoạn bên ngoài từng nhìn thấy trong tàn quyển ghi chép ở tàng thư các của một tông môn, không ngờ thực sự tồn tại."
“Vô Tận là linh khí bí cảnh giúp người tĩnh tâm."
Tiếng Linh Tê vang lên, “Cũng là một pháp khí hộ thân, tuy nhiên nó tồn tại đến tận bây giờ, đã bị tiêu hao không ít, nghe nói lúc mới chế tạo xong, nó có thể bao phủ cả một thị trấn, che giấu nó đi."
Quả cầu nước vặn vẹo, trải thành một mảng mỏng trong lòng bàn tay Vân Nhược, men theo cổ tay cô chui vào.
“Hóa ra linh lực của Vân nha đầu là thiên địa linh tức."
Vạn Tri Nhàn buông bát đũa trầm ngâm, “Trách không được linh lực của ngươi người khác cũng có thể chạm vào, lúc giúp A Dạ trục xuất chướng khí cũng có thể vào linh mạch của hắn, linh tức giữa thiên địa vốn là vô chủ, mà ngươi——linh lực của ngươi là thiên địa linh khí đã sớm biến mất trong thế gian."
“Oa, tiểu sư tỷ lợi hại thật."
Giang Bắc Sơn kinh thán, mặc dù cậu ta nghe không hiểu, nhưng không cản trở sự sùng bái của cậu ta.
Vân Nhược nhìn bàn tay mình:
“Tại sao con lại có linh lực đặc biệt như vậy?"
“Có lẽ là thiên địa linh tức đã chọn ngươi, vậy thì tự có lý lẽ của nó, không cần đi truy tìm cái này, ngươi đã sở hữu nó, vậy thì cứ theo bản tâm mà sử dụng nó là được."
Vạn Tri Nhàn cười cầm đũa lên, Lâm Vọng và Bách Lý Dạ đồng thời nhìn trúng miếng thịt mang cá mềm nhất của cá hấp ớt đỏ, lần nữa bùng nổ tranh đoạt đao quang kiếm ảnh, Vạn Tri Nhàn nhanh như gió, gắp miếng thịt đó muốn đưa cho Vân Nhược, Vân Nhược lại nhìn Giang Bắc Sơn mắt trợn trừng.
Vạn Tri Nhàn cười rộ lên, gắp thịt đưa cho Giang Bắc Sơn, Giang Bắc Sơn vô cùng cao hứng ăn:
“Cảm ơn tiểu sư tỷ!"
Vạn Tri Nhàn tặc lưỡi, Giang Bắc Sơn lập tức nói lớn:
“Cảm ơn sư phụ!"
Bữa cơm ăn đến tận rất muộn, ăn cơm xong Giang Bắc Sơn dọn dẹp bát đũa đi rửa, Lâm Vọng lại đi pha trà tới, mấy thầy trò ngồi trong sân nói chuyện phiếm, Kỷ Nguyệt Từ đột nhiên nhớ ra một việc, hỏi Bách Lý Dạ:
“A Dạ, ngươi quen biết đồ đệ ruột của tông chủ Huyền Dương tông không?"
Bách Lý Dạ ngẩn ra một chút:
“Chỉ gặp mặt thôi, sao thế?"
Kỷ Nguyệt Từ:
“Chúng ta ngày đó buổi sáng ở khách sạn không tìm thấy Vân Nhược, biết muội ấy và Kim y sứ giả đi Bách Lý thế gia, sư phụ vốn muốn trực tiếp đi Hội Thẩm đường, nhưng vì một số chuyện trì hoãn, sau đó là hai vị Kim y sứ giả đi cùng ngươi đến Y Ngọc Kinh thành gửi thư, chúng ta mới biết các ngươi sẽ không sao."
“Cho nên các ngươi là nhận được tin tức ở Ngọc Kinh thành, lúc Kim y sứ giả rời khỏi Bách Lý thế gia các ngươi vẫn còn ở Ngọc Kinh thành."
Bách Lý Dạ hỏi, “Chuyện gì trì hoãn?"
“Ừm."
Lâm Vọng gật gật đầu, “Tạ tông chủ của Huyền Dương tông nhận ra Nguyệt Ảnh loan đao của Nguyệt Từ, nói là thượng cổ linh khí, muốn xem thử, tàng thư các của Huyền Dương tông chỉ có ghi chép không có hình vẽ, hy vọng có thể ghi chép lại lưu truyền hậu thế."
“Các ngươi đi rồi à?"
Vân Nhược buông chén trà trong tay, giọng điệu đột nhiên căng thẳng.
Bách Lý Dạ không biến sắc nhìn cô một cái.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Đi rồi."
Kỷ Nguyệt Từ gật gật đầu, “Họ đặc biệt tới mời, lễ nghi chu đáo, sư phụ liền bồi ta đi một chuyến, thực ra là muốn nhân cơ hội này lại lên Huyền Dương tông thám thính xem, Tạ tông chủ có biết cách đi Bách Lý thế gia không."
Dù sao Huyền Dương tông cũng là tông đứng đầu, vạn nhất biết phương thức liên lạc nào mà người khác không biết thì sao.
Kỷ Nguyệt Từ tiếp tục nói:
“Ta đến tàng thư các của Huyền Dương tông, Tạ tông chủ không cho người khác đứng xem, để ta một mình và đồ đệ của ông ta trong phòng, đợi sau khi vẽ xong Nguyệt Ảnh loan đao, liền tiễn chúng ta xuống núi, sư phụ không thám thính được gì cả...
May mà ngày hôm sau Kim y sứ giả liền tìm thấy chúng ta, họ vốn dĩ muốn đi Nhàn Vân tông gửi thư, không ngờ chúng ta vẫn còn ở Ngọc Kinh thành, cũng coi là sai lầm lại thành ra may mắn, mặc dù ở Huyền Dương tông trì hoãn một ngày, lại sớm biết tin tức của các ngươi."
“Tại sao hỏi ta có quen biết đồ đệ ruột của tông chủ Huyền Dương tông không?"
Bách Lý Dạ hỏi.
“Ta chỉ là có chút kỳ lạ, người vẽ tranh ghi chép cho Nguyệt Ảnh loan đao là đồ đệ thứ hai của Tạ tông chủ, là hắn hỏi về ngươi, mặc dù hắn chỉ tùy miệng nhắc tới, nói tông môn chúng ta dường như ít người, nhưng lúc đó ta nhìn mắt của hắn một cái...
Ta không đọc suy nghĩ của hắn, chỉ là trên mặt hắn mặc dù là nụ cười ôn hòa, nhắc tới ngươi thần sắc lại có chút kỳ lạ, dường như rất chán ghét ngươi."
Cho nên tỷ ấy mới vừa rồi nhớ tới, mới muốn hỏi một chút.
“Là Nam Cung Thiếu Trần sao?"
Vân Nhược bốp một tiếng buông chén trong tay, nắm lấy tay Kỷ Nguyệt Từ, “Tỷ ở riêng với hắn?"
“Là hắn."
Kỷ Nguyệt Từ bị nắm lấy tay, có chút sững sờ, “Sao thế?"
“Ta..."
Vân Nhược đứng dậy, kéo Kỷ Nguyệt Từ cũng đứng theo, cô lại đi kéo Lâm Vọng, “Nguyệt Từ, tỷ từ Huyền Dương tông ra có cảm thấy chỗ nào kỳ lạ không?
Có chỗ nào không thoải mái không?
Lâm Vọng sư huynh, huynh giúp Nguyệt Từ kiểm tra một chút."
Lâm Vọng bị kéo lảo đảo đứng lên, vẫn còn chưa phản ứng kịp:
“Kiểm tra cái gì?"
Vân Nhược buông tay kéo huynh ấy ra, nắm c.h.ặ.t lòng bàn tay.
Trong lòng đột nhiên nhớ lại trận chung kết của Bách Xuyên hội, Nam Cung Thiếu Trần rõ ràng trước đó chưa bao giờ tham gia thi đấu, lại lên sân trong trận “hữu nghị thi đấu" cuối cùng, hắn muốn làm gì?
Hắn và Nguyệt Từ ở riêng với nhau, làm gì với tỷ ấy?
Thiên tài địa bảo của Huyền Dương tông đếm không xuể, thượng cổ linh khí cũng không phải không có, tại sao lại tìm tới Kỷ Nguyệt Từ?
Chẳng lẽ giống như năm đó tìm tới cô?
Tình hình trong ngọc quan lần nữa bị nhớ lại, đầu óc Vân Nhược một thời gian chỉ có những ký ức đáng sợ không thể xua đuổi, vô thức nắm c.h.ặ.t t.a.y Kỷ Nguyệt Từ.
Kỷ Nguyệt Từ bị Vân Nhược kéo, ngón tay bị bóp đau, nhưng không hất ra, liếc mắt liền nhìn thấy mắt của Vân Nhược.
Trong nháy mắt, một mảnh tối tăm trải ra trước mắt tỷ ấy, tiếng hét t.h.ả.m thiết vang lên bên tai tỷ ấy, là giọng nữ quen thuộc, mỗi tiếng đều bi thương, như khóc như kể, lặp đi lặp lại chỉ có vài chữ:
“Đau quá, đau quá...”
Kỷ Nguyệt Từ nhìn sang chỗ khác, quay tay ấn lấy tay Vân Nhược, nắm lấy đốt ngón tay cứng đờ của cô, luống cuống nói:
“Vân Nhược, ta không sao, trong tàng thư các không xảy ra chuyện gì, hắn cũng chỉ nói với ta vài câu, ta thức mạch mãn giai muội biết mà, nếu hắn làm gì ta, ta chắc chắn có thể phát giác."