“Hôm nay nàng thăm dò hướng khác biệt, tiếp tục đi về phía trước là vùng nguy hiểm ngoại vi học viện, địa thế phức tạp địa hình khó lường, nghe nói từng xảy ra địa chấn, trong khe núi đều mọc t.h.ả.m thực vật rậm rạp, phòng không phòng nổi, một không cẩn thận liền sẽ rơi vào trong khe núi, có khe núi sâu không lường được, có lẽ còn có yêu thú sinh sống ở phía dưới.”
Vân Nhược không đi sâu lắm, đứng ở rìa nhìn xem.
Rẽ ra một khóm bụi gai rậm rạp và mang gai, nàng không kịp đề phòng đối diện với hai điểm ánh đỏ.
Hơi thở Vân Nhược nghẹn lại.
Ánh đỏ ở ngay nơi không xa nàng, treo trên không trung, yên tĩnh lại quỷ dị, Vân Nhược rẽ ra đám cỏ cũng không thấy nó chớp nháy, nàng dừng động tác, hình ch.óp tam giác nhỏ chậm rãi di chuyển qua, ánh sáng yếu ớt chiếu trên ánh đỏ.
Vân Nhược bịt miệng lại.
Đó căn bản không phải ánh đỏ gì, mà là một con hươu.
Nó lặng lẽ đổ gục giữa đám cỏ, cổ ở tư thế vặn vẹo quỷ dị, đã gãy rồi, mặt bị thứ gì đó gặm mất một khối, đầu hướng lên chống lên một tảng đ-á núi, ánh sáng màu đỏ là do mắt nó phát ra, theo ánh sáng hình ch.óp tam giác chiếu qua, cái đầu rách nát của nó nhẹ nhàng cử động một chút, một con mắt đỏ rầu chảy ra một dòng m-áu.
Ánh sáng hình ch.óp tam giác tiếp tục xuống dưới, trong bụng con hươu đột nhiên cử động một chút, vồng lên một khối lại xẹp xuống.
Vân Nhược nín thở, chậm rãi tiến lên một bước.
Toàn thân con hươu đều cử động, đầu từ trên đ-á núi chát một tiếng rơi xuống, hai điểm ánh đỏ trong chớp mắt liền biến mất, nhưng Vân Nhược đã nhìn rõ cảnh tượng trước mắt——một con Phệ Linh Thú m-áu me khắp người từ trong bụng con hươu chui ra, mắt cũng giống hệt lóe lên ánh đỏ, chống bụng con hươu ngẩng đầu nhìn về phía hình ch.óp tam giác, cái miệng m-áu me be bét c.ắ.n một đoạn ruột đứt lìa, hung hăng ngửa đầu giật đứt, mấy cái nhai nuốt xuống bụng, một trận tiếng nhai nuốt khiến người ta không thoải mái vang lên theo.
Sao lại như vậy?
Trong lòng Vân Nhược kinh hãi.
Phệ Linh Thú không phải không ăn động vật sao?
Chúng chỉ ăn thứ có linh lực, bất luận là vật hay người, bị Phệ Linh Thú nhắm tới chỉ có thể có một khả năng, đó là trên người mang linh lực.
Nhưng trên người một con hươu sao có thể có linh lực?
Phệ Linh Thú rõ ràng cảm nhận được linh lực lại gần, đứng dậy run rẩy m-áu trên người, chậm rãi quay đầu nhìn về phía Vân Nhược, trong miệng phát ra tiếng “hò hò” phấn khích, mắt lóe ánh đỏ càng thêm u ám, toàn thân đều tỏa ra hơi thở hưng phấn nhắm tới con mồi.
Vân Nhược không tránh không né, thân xung quanh sáng lên vài cái hình ch.óp tam giác sắc bén vô cùng xoay tròn.
Đêm nay còn chưa tính là không có thu hoạch.
Trong rừng sâu tối đen như mực chỉ có hình ch.óp tam giác của Vân Nhược sáng lên linh quang, chiếu sáng Phệ Linh Thú m-áu me khắp người cách nàng vài thước, cũng như ánh đỏ u u đáy mắt Phệ Linh Thú, ngoài ra vạn vật tĩnh mịch, lại càng làm nổi bật nơi không được ánh sáng chiếu tới đen tối vô biên.
Phệ Linh Thú rũ rũ, m-áu trên lông toàn thân ngưng thành giọt m-áu bị rũ rơi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nói thì chậm lúc thì nhanh, mắt Vân Nhược chớp nhẹ, trên th-i th-ể con hươu ch-ết vồng lên một cụm sương m-áu, vị trí Phệ Linh Thú ban đầu đã không còn vật gì, xung quanh yên tĩnh, Vân Nhược chỉ nghe thấy hơi thở của chính mình, nàng đem hình ch.óp tam giác chậm rãi tản ra, toàn tâm toàn ý lắng nghe động tĩnh trong bóng tối.
Cành lá trên cây nhẹ vang, trong chớp mắt cảm giác nguy hiểm ập tới, Vân Nhược bất động, một chiếc gai hình ch.óp tam giác nhọn hoắt trong chớp mắt lóe hiện trong tay, ngay khắc sắp đ-âm xuống đó, nàng chợt thay đổi chủ ý, lăn tại chỗ né tránh tấn công, Phệ Linh Thú đ-ánh trượt một đòn, thân hình ẩn nấp vào trong bóng tối.
Suýt quên, phải bắt sống.
Thử trước, thực sự không được lại g-iết, nhưng quyết không thể để thứ này vào học viện.
Còn các loại pháp trận học viện, đặc biệt là ngoại vi, đợi Bách Lý Dạ tới phải bảo huynh ấy kiểm tra kỹ một chút, xem có bị Phệ Linh Thú phá hoại không.
Trong não Vân Nhược suy tư, chú ý lại không chút giảm bớt, bên tai gió động, nàng hung hăng nghiêng đầu, trước mắt mọi thứ chậm lại, Phệ Linh Thú mồm m-áu me be bét lướt qua cổ nàng, mùi tanh xộc mũi, ngón tay Vân Nhược khẽ động, năm chiếc hình ch.óp tam giác phá không tới, chuẩn xác ghim vào tứ chi và gốc đuôi Phệ Linh Thú, một tiếng gào t.h.ả.m quái dị vang lên, Phệ Linh Thú xoạt một tiếng bị lật bụng ghim c.h.ặ.t trên thân cây.
Xương Phệ Linh Thú nhẹ, bị ghim c.h.ặ.t sau đó hoàn toàn không thể cử động, Vân Nhược lúc này mới đi tới.
Phệ Linh Thú há miệng, trong miệng chảy ra từng giọt từng giọt m-áu tanh dính nhớp, vặn vẹo thân thể như phát điên.
Con Phệ Linh Thú Vân Nhược nhìn thấy ở thành Bắc Châu mắt là màu xanh lục thẫm, nàng rút dây buộc tay trên cổ tay ra vài cái buộc miệng Phệ Linh Thú lại, kỹ càng quan sát mắt nó, dưới ánh bạc hình ch.óp tam giác, đồng t.ử nó ánh lên màu xanh lục, đáy mắt lại lan tràn từng sợi từng sợi tơ m-áu đỏ, Vân Nhược tắt hình ch.óp tam giác, phát hiện ánh đỏ đáy mắt Phệ Linh Thú là tơ m-áu đỏ phát ra, giống như vô số sợi linh mạch nhỏ bé mọc ra từ trong c-ơ th-ể nó lan tràn lên nhãn cầu.
Nàng quay lại nhìn con hươu ch-ết kia, cái bụng bị xé ra của nó còn bốc chút hơi nóng, mùi m-áu tanh vô cùng nồng nặc, cái đầu rơi trên mặt đất t.ử khí trầm trầm, một đôi mắt ánh lên màu xám ch-ết, Vân Nhược nhịn không thoải mái ghé vào xem, đáy mắt con hươu giống hệt Phệ Linh Thú, lan lên vô số tơ m-áu đỏ, chỉ là lúc này tơ m-áu đỏ trên nhãn châu con hươu không phát sáng, ch-ết trạng xem thế nào cũng chỉ là bị Phệ Linh Thú xé c.ắ.n mà ch-ết.
Nhưng Vân Nhược nhớ rất rõ, ánh đỏ nàng nhìn thấy lúc đầu là từ mắt con hươu phát ra.
Nàng đặt tay trên đầu con hươu, không cảm nhận được bất kỳ hơi thở linh lực nào.
Là con hươu này có vấn đề, hay là con Phệ Linh Thú kia có vấn đề?
Vân Nhược chỉ cảm thấy quỷ dị vô cùng, không lẽ con hươu này đột nhiên có thể tu hành, còn thức tỉnh thần linh mạch, mới bị Phệ Linh Thú coi là món ngon trong đĩa?
Bằng không liền là con Phệ Linh Thú kia dị biến, không chỉ ăn linh lực, cũng ăn vật sống khác rồi.
Hiện tại Phệ Linh Thú là bắt được sống rồi, nhưng xử lý thế nào?
Giao cho học viện?
Vân Nhược nhớ tới hôm đó trước vách núi nghe được cuộc trò chuyện của Đoạn Tại Thanh và tông chủ Ly Uyên Tông, họ cũng đang truy tra c-ái ch-ết của Lý Khương, giao cho Đoạn viện trưởng dường như là lựa chọn tốt, nhưng không biết tại sao, trực giác nói cho Vân Nhược nàng phải tìm người đáng tin cậy hơn, Đoạn Tại Thanh tuy là cố hữu của sư phụ, nhưng nàng và Đoạn viện trưởng thực sự không có giao tình gì.
Hơn nữa cuộc đối thoại hôm đó, kỹ càng nghĩ lại dường như cũng có chỗ nói không thông.
Cẩn thận vẫn hơn.