“Nàng phải nghĩ cách giao Phệ Linh Thú cho Hội Thẩm Đường, nếu là sống, ba nhỏ có thể tra ra thêm nhiều thứ.”
Vân Nhược hạ quyết tâm, nhưng vẫn chưa nghĩ kỹ cách liên lạc với sứ giả Kim Y của Hội Thẩm Đường, mệnh lệnh triệu tập lần trước đã bị nàng dùng hết rồi, nếu hiện tại gửi thư tới phân bộ Hội Thẩm Đường, nàng cũng không chắc chắn đám người Lớn có ở đó không, càng không chắc chắn con Phệ Linh Thú này có thể sống đến lúc đó không.
Có chút đau đầu.
Chiếc hình ch.óp tam giác ghim trên người Phệ Linh Thú chợt tản ra một chiếc, Vân Nhược nhận ra linh lực biến mất, đột nhiên nhớ ra Phệ Linh Thú ăn linh lực!
Nàng lập tức chạy về phía thân cây ghim c.h.ặ.t Phệ Linh Thú, linh quang hình ch.óp tam giác yếu ớt, nhưng đủ Vân Nhược nhìn rõ, con Phệ Linh Thú kia vậy mà c.ắ.n đứt dây buộc, đem cổ vặn vẹo tới cực hạn, đã ăn đi một chiếc hình ch.óp tam giác, thân thể có thể cử động sau lại nhanh ch.óng đi gặm c.ắ.n hình ch.óp tam giác khác, hầu như chỉ trong chớp mắt nó liền đem bốn chiếc hình ch.óp tam giác linh lực ăn sạch sẽ, ánh đỏ đáy mắt càng nặng.
Vân Nhược đang định giơ tay đ-ánh ra hình ch.óp tam giác mới, con Phệ Linh Thú kia lại không màng sống ch-ết lao tới, đuôi bị nó tự mình sống sờ sờ giật đứt, nó lại dường như không cảm nhận được đau đớn, không tới tấn công Vân Nhược nữa, nhanh như chớp quay đầu bỏ chạy.
Ánh mắt Vân Nhược lạnh lẽo, đuổi theo.
Tuy nhiên không biết có phải ăn linh lực của nàng, động tác con Phệ Linh Thú này nhanh chưa từng có, hầu như nhanh kịp linh kỹ của Giang Bắc Sơn, Vân Nhược căn bản không tìm được khoảng trống chuẩn xác chỉ vây khốn nó mà không g-iết ch-ết.
Thực sự không được chỉ có thể g-iết ch-ết trước, tổng không thể cứ thả như vậy.
Đang nghĩ như vậy, nơi chân Vân Nhược giẫm qua chợt phát ra ánh bạc yếu ớt, nàng vẫn chưa kịp phản ứng, một đạo màn chắn vô hình đột ngột dâng lên, Vân Nhược lùi ra sau, nơi lùi về phía sau lại dâng lên một đạo màn chắn, trong nháy mắt, nàng đột nhiên nhớ ra đây là gì, mũi chân điểm đất nhảy lên, hướng về phía Phệ Linh Thú bỏ chạy b-ắn ra vài chiếc hình ch.óp tam giác, sau đó một chân đạp lên cành cây ngang dọc sinh ra, thân thể bay ngược ra ngoài, lúc hạ cánh lùi lại vài bước mới miễn cưỡng đứng vững.
Trên con đường phía trước màn chắn linh lực chớp nháy, nàng nhìn lại, cách màn chắn trong suốt nhìn thấy con Phệ Linh Thú bị xuyên thủng đầu nằm trên đất co giật.
Vân Nhược đi tới, đầu ngón tay chạm vào màn chắn trong suốt, không dừng lại nữa, nhanh ch.óng quay người rời đi.
Trước đây Bách Lý Dạ tới học viện tu sửa Ngự Linh Tháp từng nói với nàng, khu vực nguy hiểm ngoại vi học viện sẽ đặt màn chắn phòng hộ, tránh học sinh không cẩn thận đi loạn rơi vào trong khe núi, xem ra nàng vừa nãy suýt vào vùng nguy hiểm.
Pháp trận phòng hộ học viện bị khởi động, chắc chắn sẽ kinh động viện trưởng, nàng là lén trốn ra ngoài, phải nhanh ch.óng về.
Quả nhiên, Vân Nhược vừa quay lại bên đầm nước, vài vị viện trưởng liền vội vàng tới phía ngoài quảng trường ngọc thạch, lần này Vân Nhược cẩn thận hơn, không chỉ ẩn đi hơi thở, còn bảo Vô Ngân Chi Thủy bao lấy mình ẩn nấp bên rừng, đợi các viện trưởng tới hướng màn chắn bị khởi động, nàng liền nhanh ch.óng vượt qua vách núi về ký túc xá.
Về sau nàng cũng không vội vào ký túc xá, tìm một cái cây trốn trên đó chợp mắt, đợi trời mờ sáng học sinh bắt đầu ra vào, nàng mới không tiếng động trà trộn vào trong lén về ký túc xá, thay bộ quần áo đen trên người, từ trong tủ quần áo lục ra một bộ quần áo mới mặc lên, thong dong đi xuống lầu tới nhà ăn ăn bữa sáng.
Học cả ngày khóa học, trong học viện cũng không có động tĩnh gì.
Vân Nhược hoàn toàn thở phào nhẹ nhõm.
Trên pháp trận thông hành không có dấu vết người ra vào, dù các viện trưởng chạy tới phát hiện màn chắn bị khởi động, cũng sẽ không nghi ngờ có phải học sinh học viện đêm lén trốn ra ngoài, cùng lắm sẽ nghi ngờ pháp trận bị con Phệ Linh Thú ch-ết kia chạm nhầm.
Còn Phệ Linh Thú ch-ết như thế nào, liền để các viện trưởng đi đoán đi.
Chập tối sắp tan học, viện trưởng Bắc Viện viện thứ tư Lương Khâu Túc và Đoạn Tại Thanh cùng tới chỗ giảng dạy, học sinh đang rục rịch chuẩn bị tan học liền lao tới nhà ăn liền yên tĩnh lại, giáo tập dừng giảng khóa, Lương Khâu Túc đi tới trước bàn học, ánh mắt nhìn quanh một vòng trong học sinh, trầm giọng nói:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Đêm qua màn chắn phòng hộ ngoài học viện bị khởi động, viện trưởng chạy tới đó phát hiện dấu vết yêu thú, từ hôm nay trở đi các giáo tập và viện trưởng sẽ bắt đầu tuần tra ba ngày xung quanh học viện, trong ba ngày tất cả mọi người không được rời khỏi học viện.”
Lương Khâu Túc thông báo xong liền quay người rời đi, chắc còn muốn đi thông báo học sinh khác, Đoạn Tại Thanh không đi, nhìn về phía Vân Nhược:
“Vân Nhược, ra đây đi cùng ta.”
Giáo tập gật gật đầu:
“Em đi trước đi.”
Vân Nhược đứng dậy, ánh mắt thần sắc không đồng nhất rơi trên người nàng.
“Xì.”
Long Pháp hừ lạnh một tiếng, âm dương quái khí nói, “Thiên chi kiêu t.ử đúng là tốt, viện trưởng không phải muốn riêng cho pháp khí hộ thân gì chứ?”
Vân Nhược đi qua bên cạnh hắn, nhìn hắn một cái.
Long Pháp bất cần đời nhìn Vân Nhược.
Vân Nhược mỉm cười:
“Ta mới thể mạch cấp ba, không gánh nổi mấy chữ thiên chi kiêu t.ử, quá khen rồi.”
Long Pháp:
“...”
Những người khác đều nhìn Long Pháp ăn quả đắng, một vị sư tỷ hôm đó cùng hắn đi tìm Vân Nhược cũng học tiết này, nhịn không được đảo mắt.
Long Pháp người này, chỉ cần hắn là người mạnh nhất trong đám người, liền tâm thái rất tốt, cũng rất nguyện ý giúp người, chỉ cần người khác tốt hơn mình, lòng ghen tị mạnh không phải một chút, không biết tại sao cứ đặc biệt để ý tới Vân Nhược, dâng lên tới gây sự, lần nào nói chuyện cũng khó nghe vô cùng.
Hôm đó Vân Nhược nói sau này có thể tìm nàng đối luyện, Long Pháp hăm hở tới tìm người bạn kia của họ muốn cùng nhau đi hẹn Vân Nhược đối luyện, đáng tiếc không tìm được cơ hội, Vân Nhược ngày nào hạ khóa học đều như bị ch.ó đuổi ăn xong cơm nhanh ch.óng về ký túc xá rồi.
Cô nghi ngờ Vân Nhược nhìn ra ý đồ của Long Pháp, đang tránh người.
Vân Nhược đi ra ngoài lại chẳng chút để ý tới sự khiêu khích của Long Pháp, trước đây ở học viện đều cùng Lục T.ử Vân U Tiểu Thấm đối luyện, hiện tại hai người này đều không ở học viện, vài đêm gần đây nàng lại bận rộn ra ngoài dò xét, về học viện vẫn chưa từng đối luyện với bạn học, Long Pháp cứ dâng mặt lên mỉa mai, nàng không ngại tìm thời gian luyện một chút với hắn.
Lần trước từ trong trận pháp Bách Lý thế gia xông ra nàng liền cảm thấy thể mạch của mình sắp đột phá cấp bốn, vừa hay muốn tìm một người thể mạch mạnh hơn mình một chút đối luyện, nàng tốt đè linh kỹ thử xem thể mạch của mình có thể liền đó đột phá không.
Đ-ánh người khác nàng còn gánh nặng tâm lý, không biết có thể đ-ánh tới mức độ nào, đ-ánh Long Pháp vừa hay, hắn tự mình dâng mặt tới gây sự, nàng tự nhiên không cần khách khí.