Sư Muội Qua Đây

Chương 375



 

Nguyệt Từ nói:

 

“Không kịp, chướng khí sớm nhất cũng phải ngày mai mới tiêu tan sạch.”

 

“Vậy làm sao bây giờ!”

 

Một trong các đệ t.ử tông môn đột nhiên hoảng loạn, “Chẳng lẽ bắt chúng ta lấy mạng đền sao?

 

Dựa vào cái gì, người bình thường trong thành là người, tu giả chúng ta liền không phải người sao!

 

Dựa vào cái gì chúng ta phải bỏ mạng vì bảo vệ họ.”

 

Hắn âm thanh quá lớn, Phệ Linh Thú lảng vảng bên ngoài lập tức tìm được phương hướng, tất cả đều tràn về phía trong nhà, tiếng móng vuốt răng nhọn gặm c.ắ.n khung cửa sổ và tấm cửa khiến người ta tê dại da đầu, đệ t.ử tông môn kia tới gần bên cửa sổ, đột nhiên phát ra một tiếng kêu t.h.ả.m thiết.

 

Một con Phệ Linh Thú mắt đỏ ngầu, liều mạng duỗi móng vuốt của mình vào trong khe cửa sổ hẹp, móng vuốt bị cào tróc một mảng da cào bay một miếng thịt trên vai hắn!

 

Đầu Phệ Linh Thú kẹt trên cửa sổ, vẫn đang chen vào, răng nhai nuốt miếng thịt trên móng vuốt một cách không kịp chờ đợi, da đầu bị khung cửa kéo về phía sau, hầu như ép nhãn cầu của nó ra ngoài, nó lại giống như không cảm nhận được, cứng rắn kẹt xương sọ của mình trên cửa sổ, răng rắc một tiếng, xương sọ cứng rắn bẻ gãy khung cửa.

 

Người trong phòng nhìn cảnh tượng rợn người này, Nguyệt Từ phản ứng lại đầu tiên, đao cong Nguyệt Ảnh lập tức xuất hiện, c.h.é.m bay đầu Phệ Linh Thú, nhưng đã không kịp rồi, nhiều Phệ Linh Thú hơn nhìn thấy khe hở, từng bóng đen không nhìn rõ trong chớp mắt liền chui vào.

 

Kẻ hứng chịu đầu tiên chính là đệ t.ử tông môn đang bịt vai kêu t.h.ả.m, hắn bị kẻ bào đen phong linh mạch, ngưng không ra linh kiếm, nước mắt nước mũi giàn dụa bò trên đất về phía người khác trong phòng:

 

“Cứu tôi, cứu tôi!

 

Linh mạch tôi bị phong rồi...”

 

Trên vai một sức nặng, một luồng mùi tanh hôi xông vào mũi.

 

Hắn không cần nhìn cũng biết rồi, Phệ Linh Thú ngay trên lưng hắn, hàm răng rộng mở ngay sau cổ.

 

Cảm giác trước khi ch-ết bị kéo dài vô hạn, hắn cảm thấy răng của Phệ Linh Thú chạm vào da, nước miếng nhỏ vào cổ hắn, tầm nhìn của hắn đột ngột đảo ngược, nhìn thấy Phệ Linh Thú đang nhấc chân trước.

 

Mình ch-ết rồi.

 

Hắn nghĩ.

 

Cổ bị c.ắ.n đứt đầu rơi xuống rồi...

 

Ngay sau đó hắn mới cảm thấy không đúng.

 

Hắn vẫn ổn, cổ cũng không đứt, cũng không ch-ết, chỉ là bản thân bị sợ đến mềm cả chân và tay, lúc ngã xuống lộn nhào trên đất.

 

Con Phệ Linh Thú đó mắt ch-ết trân nhìn chằm chằm hắn, m-áu đặc quánh trong miệng không ngừng nhỏ xuống, lại bất động.

 

Không chỉ có con này, Phệ Linh Thú trong phòng tất cả đều bất động, bùm bùm rơi xuống từ không trung.

 

Tất cả mọi người trợn mắt há mồm, ánh mắt cùng nhìn về phía Nguyệt Từ.

 

Nàng đứng giữa phòng, dung nhan kiều diễm có chút vặn vẹo, nghiến răng nói:

 

“G-iết chúng nó, bây giờ tôi không khống chế được đao Nguyệt Ảnh.”

 

Vưu Tiểu Cầm nằm bên tường phản ứng lại đầu tiên, đạp một cước trên người Trình Hoài:

 

“Nhanh lên!”

 

Nàng vừa lên tiếng, vài người liền phản ứng lại, Trình Hoài nhìn về phía đao cong Nguyệt Ảnh bên cạnh, đao cong dường như cũng muốn bảo vệ chủ nhân, chậm rãi xoay tròn một vòng đứng trước mặt hắn, Trình Hoài không do dự nữa vươn tay nắm lấy, chỉ thấy thân đao lạnh lẽo, lại không rạch bị thương tay hắn.

 

Đợi Phệ Linh Thú bị g-iết sạch, Nguyệt Từ một con mắt chảy ra vệt m-áu, kiệt lực ngã ngồi trên đất.

 

Tất cả mọi người kiếp sau sống lại, thở hổn hển không thể tin nổi, nửa ngày không ai nói chuyện.

 

Vưu Tiểu Cầm mỉa mai nhìn đệ t.ử tông môn kia:

 

“Hóa ra lúc ngươi gặp nguy hiểm cũng hy vọng người khác liều mình cứu ngươi à.”

 

Đệ t.ử tông môn kia nghiến răng, không mặt mũi quay mặt đi, không dám nhìn bất cứ ai.

 

“Đại khái chính là như vậy.”

 

Nguyệt Từ nói.

 

“Cô bây giờ cảm thấy thế nào?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Vân Nhược nhấc tay đi sờ khóe mắt cô.

 

Nguyệt Từ ngồi không nhúc nhích, nụ cười vẫn rất suy yếu, lại kiêu ngạo chưa từng có:

 

“Vân Nhược, tôi bảo vệ mọi người rồi.”

 

“Ừm!”

 

Vân Nhược gật gật đầu.

 

Nguyệt Từ đặt cằm trên vai cô:

 

“Linh kỹ của tôi từng mất khống chế một lần, là vì tôi không muốn ch-ết, lần này tôi khống chế được, vì tôi muốn bảo vệ mọi người, cũng muốn bảo vệ người thành Bắc Châu.”

 

“Sư tỷ thật lợi hại.”

 

Vân Nhược vỗ lưng cô.

 

“Tôi muốn ngủ, mệt quá.”

 

Nguyệt Từ nhẹ tiếng nói, cô luôn gồng mình đợi Bách Lý Dạ và Vân Nhược quay lại, phải nhìn thấy Vân Nhược không sao mới yên tâm.

 

“Cô ngủ đi, tôi canh cô.”

 

Vân Nhược lời chưa nói hết, Nguyệt Từ liền nghiêng đầu dựa vào vai nàng ngủ thiếp đi.

 

Nàng đặt Nguyệt Từ nằm yên, cho cô nằm ngủ, canh ở bên cạnh một lúc, đợi hơi thở của cô bình ổn xuống, mới đứng dậy đi ra ngoài.

 

Học sinh trải qua một hồi lăn lộn, đều đi ngủ rồi.

 

Lúc Vân Nhược quay lại Trình Hoài vẫn đang dư vị cảm giác nắm linh khí thượng phẩm, Vưu Tiểu Cầm cũng hiếu kỳ vô cùng, nghe hắn kể vài lần cũng không chán, Vân Nhược nghe đều chán rồi, mỗi người đưa họ một bát thu-ốc, nhìn họ uống xong mắt trợn trừng đi ngủ.

 

Thu-ốc của Lâm Vọng mang theo hiệu quả an thần, đắng ngất được một người là một người.

 

Bách Lý Dạ ngồi dưới cây sửa gà truyền tin.

 

Hôm nay lúc yêu thú tới tập kích Nguyệt Từ vốn muốn cho gà truyền tin đi gửi thư cho Vân Nhược gọi viện binh, kết quả gà truyền tin nhanh không bằng Phệ Linh Thú, bị c.ắ.n đứt một bên cánh, lúc Vân Nhược qua đó nó còn muốn bay tới dính lấy, vừa bay lên liền rơi xuống như máy bay rơi, cắm đầu vào trong lòng bàn tay Bách Lý Dạ không mặt mũi gặp người.

 

“Uống thu-ốc.”

 

Vân Nhược đưa bát thu-ốc cho Bách Lý Dạ, xoa xoa cái đầu nhỏ của gà truyền tin, gà con vô lực dang hai chân ngắn nhỏ ngồi, cọ cọ ngón tay Vân Nhược.

 

“Không uống.”

 

Bách Lý Dạ đầu ngón tay ngưng một lưỡi d.a.o nhỏ nhỏ, kiểm tra cánh của gà truyền tin.

 

“Phải uống.”

 

Vân Nhược không nhường một bước, “Lưỡi anh bị thương, còn vội đường quay lại.”

 

Bách Lý Dạ lúc này mới ngước mắt nhìn cô:

 

“Sư muội làm ơn đi, vốn dĩ đã bị thương rồi, uống thu-ốc này vừa đau vừa đắng, trừ phi cô biến nó ngọt một chút.”

 

Vân Nhược thở dài:

 

“Trẻ con.”

 

Bách Lý Dạ lông mày nhướng lên:

 

“Cô nên hỏi tôi làm sao biến thu-ốc thành ngọt.”

 

Vân Nhược bộ dạng “tôi còn không biết anh muốn nói gì” nhìn hắn, dùng cách của người trả lại cho người:

 

“Anh chắc chắn muốn bảo tôi đút anh đúng không, tôi mới không đút, tôi mà đút anh, chẳng phải ăn mất nửa bát thu-ốc của anh à, không tốt chút nào.”

 

Bách Lý Dạ ngạc nhiên:

 

“Tôi là nghĩ trong thành chắc chắn có bánh ngọt, tôi mà uống thu-ốc, sư muội ngày mai mua cho tôi miếng bánh ngọt...

 

Cô nghĩ đi đâu thế?”