Vân Nhược thẹn quá hóa giận:
“...
Đừng nói chuyện nữa Đại Hiệp Đầu!”
Bách Lý Dạ:
“?”
Đại Hiệp Đầu rốt cuộc là cái gì?
Chướng khí bên ngoài thành Bắc Châu tới tối hôm sau cuối cùng tất cả đều tan hết, màn chắn kết giới ngọc hóa thành một đạo lưu quang rút đi, trấn nhỏ khôi phục dáng vẻ ngày thường, dân chúng chỉ biết người trạm quân canh tuần tra thường xuyên hơn trước, nhưng chướng khí vây thành cũng không phải lần đầu gặp phải, lần này vẫn hiểm nguy vượt qua.
Thật là may mà có các tiên sư của tiên môn.
Thành chủ đang đàm luận với Bách Lý Dạ muốn đổi kết giới ngọc của trấn thành thành của học viện, trước kia chỉ biết kết giới ngọc của Huyền Dương Tông tốt, nhưng lúc mấu chốt tới canh thành lại là học sinh học viện, thành chủ đột nhiên cảm thấy cái nhìn của mình đối với tu giới đều là ghi chép và văn bản do tiền nhiệm để lại, họ đối với tu sĩ bây giờ đã biết quá ít rồi.
Bách Lý Dạ đối với khái niệm tiền bạc không rõ ràng lắm, trước kia đi theo Lâm Vọng bán kết giới ngọc, đều là giá cao, đối với kết giới ngọc của một thành ngược lại không biết nên ra giá bao nhiêu.
Dù sao kết giới ngọc Bách Lý thế gia đưa cho các làng chài ven biển gần đó cũng không lấy tiền.
Hắn nhìn Vân Nhược, Vân Nhược đang dắt A Hằng nói chuyện với quân canh, nhận ra tầm mắt của hắn, nhìn về phía hắn khẩu hình nói:
“Không sao, anh cứ đàm phán đi.”
Bách Lý Dạ:
“...”
Không chút ăn ý.
Đàm không ra giá, Bách Lý Dạ dứt khoát không đàm nữa, cùng thành chủ biểu thị dùng là được, lúc hắn và Vân Nhược đi sẽ nạp đầy linh lực.
Thành chủ lập tức biểu thị muốn dán bố cáo lớn thông báo toàn thành, để toàn thành người biết phong thái cao thượng nghĩa cử cao quý của họ!
“Kẻ nào!”
Cửa trạm quân canh truyền đến tiếng quát mắng.
Một giọng già nua vang lên:
“Ấy, tôi không phải người khả nghi, tôi tới tìm một quân canh của các anh, cao, dáng vẻ có chút hung dữ đó, còn dắt theo một đứa nhỏ.”
Mô tả này, nghe là biết tìm Hồ Dũng.
Giọng quân canh lập tức nhỏ xuống:
“Bà tìm ông ta làm gì?”
Vân Nhược dắt A Hằng đi ra, dưới bậc thềm ngoài cửa một cụ già tóc bạc trắng ôm một bộ quần áo xếp ngay ngắn chỉnh tề, đang cong lưng nói chuyện với quân canh:
“Lúc chướng khí vây thành may mà có ông ấy, biết chúng tôi sống ở ven ngoại thành, trong nhà lại là cụ già nhỏ dại, đặc biệt tới đồng hành với chúng tôi, trong nhà không có gì có thể cảm ơn, liền may cho ông ấy bộ quần áo, tuy là vải thô, nhưng cũng là một tấm lòng.”
“Chuyện này...”
Quân canh có chút khó xử nhìn bà, “Quân canh đó ông ta...”
“Cụ già.”
Vân Nhược đi tới, ngắt lời quân canh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Cụ già nhìn thấy A Hằng, lập tức nhận ra, nhưng nhìn Vân Nhược y phục tung bay, không dám tới gần, chỉ vẫy vẫy tay với A Hằng:
“A Hằng, đây là quần áo may cho sư phụ cháu, cháu cũng có một bộ, cháu nhỏ của bà còn nhắc cháu đấy.”
A Hằng đi qua nhận lấy, những thứ khác đều không nói, chỉ cúi người một cái:
“Cháu thay sư phụ cảm ơn A Bà.”
“Ấy, được, được.”
Cụ già xoa xoa đầu A Hằng, run rẩy đi xa.
A Hằng nhìn bóng lưng cụ già chậm rãi đi xa, rất lâu không nói chuyện.
Hồ Dũng ở thành Bắc Châu là người cô độc một mình, tiểu đồ đệ duy nhất cũng là nhặt về, quân canh trạm quân canh vốn định góp tiền đóng quan tài chôn cất ông, A Hằng lại từ chối, nó nói sư phụ từng nói, nếu sau này người ch-ết, không muốn bị đóng đinh vào quan tài chôn xuống đất, chi bằng thiêu thành tro, được thanh tịnh tự tại.
Thế là chiều hôm đó Vân Nhược và Bách Lý Dạ đều thay áo trắng, người trạm quân canh đều tới, đen nghịt một mảng, tiến hành hỏa táng bên ngoài thành.
Chướng khí và yêu thú thành Bắc Châu đều đã giải quyết, nhưng chuyện yêu thú dị động khắp nơi vẫn thường xuyên xảy ra, khắp nơi đều là cảm giác binh hoảng mã loạn sơn vũ d.ụ.c lai bồng bềnh, Vân Nhược gấp gáp quay về điều tra chuyện Diệp Cảnh, còn có Kiều Lạc ngụy trang thành người bị hại, Nguyệt Từ từng dùng linh kỹ đối với hắn, kẻ này lại tâm tư thâm trầm, hầu như không tiết lộ bất kỳ suy nghĩ nào, chỉ ở cuối cùng trước khi phát nạn, Nguyệt Từ hỏi mục đích của hắn, suy nghĩ lóe qua trong lòng hắn.
Huyền Dương Tông.
Canh Tang thế gia.
Càng nhiều manh mối đều chỉ về phía Huyền Dương Tông.
Chẳng lẽ Diệp Cảnh thật ra là đệ t.ử Huyền Dương Tông?
Mục đích của cô ta là muốn luyện chế linh d.ư.ợ.c, mục tiêu nhất trí với các viện trưởng học viện, chỉ là Đoạn Tại Thanh bọn họ tạm thời vẫn giữ được giới hạn cuối cùng, Diệp Cảnh lại đã bắt đầu không chút gánh nặng dùng người thử thu-ốc rồi.
Họ bắt đầu từ bao lâu trước rồi?
Lục T.ử Vân trước đó từng nói với Vân Nhược, Quan Thuật lúc đầu cảm xúc cũng không nóng nảy như vậy, là từ một thời điểm nào đó bắt đầu, lúc đó họ chỉ là phỏng đoán, bây giờ nghĩ lại, thời điểm đó có thể tương ứng với sau khi Diệp Cảnh vào học viện.
Cô ta là vì ghét Quan Thuật, mới bắt đầu cho hắn uống thu-ốc, hay bản ý chính là muốn tìm người thử thu-ốc, chỉ là Quan Thuật vừa hay đ-âm đầu vào họng s-úng?
Vân Nhược nghiêng về loại thứ nhất.
Dù là viện trưởng học viện hay Diệp Cảnh, họ lúc đầu chắc hẳn đều chỉ muốn dùng yêu thú luyện thu-ốc.
Nếu Diệp Cảnh thực sự là đệ t.ử Huyền Dương Tông, vậy Huyền Dương Tông chắc chắn biết chuyện luyện thu-ốc.
Học viện bị yêu thú xâm nhập, là ước định của Đoạn Tại Thanh và kẻ bào đen, Đoạn Tại Thanh vì tìm ra người biết bí mật trong khe núi, cùng người diễn một màn dẫn rắn ra khỏi hang, kết quả kẻ bào đen căn bản không theo ước định, ngược lại là phá hủy pháp trận học viện, dẫn yêu thú vào học viện, mục đích của hắn lại là gì?
Muốn nhân lúc hỗn loạn dùng người bắt học sinh học viện thử thu-ốc sao?
Lần này cũng vậy, cách làm giống hệt, hai lần đều nhằm vào học viện....
Cũng không đúng, Diệp Cảnh không biết Vân Nhược sẽ tới thành Bắc Châu cứu viện, nhìn thấy nàng cũng rất ngạc nhiên, nên mục đích của họ chắc không phải học viện, cũng không phải người tới cứu viện, Kiều Lạc vốn cũng không định lộ diện bản thân, mà là muốn tiềm phục với tư cách người bị hại...
Mục tiêu của hắn rõ ràng khác với Diệp Cảnh.
Hắn muốn vào tông môn nào đó?
Nếu Kiều Lạc chính là người đứng sau chuyện yêu thú xâm nhập học viện, phỏng đoán này càng hợp lý hơn.
Hắn chắc chắn cũng lẻn vào học viện.
Trong học viện có thứ gì hắn muốn, các tông môn khác thì sao?
Vân Nhược căn bản không ngủ được, nửa đêm thức dậy, trạm trú địa tạm thời không còn kết giới ngọc, pháp trận xung quanh lại bị Bách Lý Dạ sửa tốt rồi, chặn một số gió trong núi, một vũng nước suối dẫn ra từ trong núi chảy qua trong viện, tiếng chảy róc rách nghe càng thêm yên tĩnh trong đêm yên tĩnh.