Ngồi chễm chệ trước mặt nàng là Hồ Tam Nương. Sau khi tóm gọn nàng ta, Tân Tú thả ra định xử lý, nhưng nhìn cái l.ồ.ng n.g.ự.c toang hoác m.á.u me kia chướng mắt quá, nàng bèn lôi linh khí của mình ra bện thành sợi chỉ, hí hoáy khâu vá lại l.ồ.ng n.g.ự.c cho nữ quỷ.
Lúc trước Đạo sĩ Lừa còn mỉa mai nàng viển vông, oan quỷ lúc c.h.ế.t hình hài ra sao thì oán khí tụ lại hình dáng y chang vậy, làm sao mà thay đổi được. Ai dè vừa dứt lời đã trơ mắt nhìn Tân Tú thực sự dùng "kim chỉ" khâu lại l.ồ.ng n.g.ự.c người ta một cách điêu luyện, thô thiển hệt như vá một con b.úp bê giẻ rách vậy.
Hồ Tam Nương vẫn tỏ ra ngơ ngác đờ đẫn, chẳng rõ rốt cuộc có phải là oan quỷ có thần trí hay không. Nhưng Tân Tú chẳng buồn đoái hoài nhiều, nàng lôi người ta từ trong lá bùa vàng ra, vá víu nhăng cuội một chập rồi lớn tiếng thông báo: "Từ nay trở đi, cô nương đi theo ta."
Tiếp đó, nàng nhét nàng ta vào một bức tượng gỗ nhỏ. Bức tượng này vốn là món quà chia tay của lão ngũ. Trước kia nàng từng lôi ra một pho tượng giả làm tiên nhân, nay lại lôi ra một pho tượng bé gái ngây thơ chất phác cho Hồ Tam Nương làm chốn nương thân. Loại gỗ dùng làm tượng này vốn là linh mộc từ núi rừng Thục Lăng, Hồ Tam Nương ở trong đó cũng coi như được bồi bổ thêm.
Tân Tú ngẫm nghĩ: Ta thực sự không ngờ món quà khắc gỗ của lão ngũ lại hữu dụng đến thế này.
Bức tượng gỗ nhỏ xíu bị Tân Tú treo tòng teng trên tai Đạo sĩ Lừa, theo nhịp bước của hắn mà đong đưa qua lại. Đạo sĩ Lừa vội vàng lên tiếng phản đối kịch liệt, nhưng bị Tân Tú bơ đi coi như không có mặt. Y như cái hồi bé gái sơ sinh túm tai hắn, chung quy vẫn là bị phớt lờ vô điều kiện.
Bọn họ rời khỏi thành trấn nọ, sau đó rong ruổi trên đường vắng suốt nhiều ngày liền chẳng tạt vào thành trấn nào nữa, cứ đi mãi trên những nẻo đường hoang vu, nửa ngày trời chẳng bóng người qua lại —— âu cũng là để chiếu cố vị cao nhân Ô Ngọc, người dường như đã sống ẩn dật nơi thâm sơn cùng cốc mấy trăm năm chưa từng nếm mùi đời kia.
Tân Tú đặt lên bàn cân so sánh giữa chốn phồn hoa đô hội và nhan sắc của Ô Ngọc, nàng dứt khoát chọn mỹ mạo. Chỉ cần làm Ô Ngọc vui vẻ, không vào thành thì đã sao? Chốn hoang vu hẻo lánh lại tiện bề cho cô nam quả nữ kết nối tâm giao, há chẳng phải là quá mỹ mãn sao?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ngặt một nỗi, Ô Ngọc dường như không mấy mặn mà chuyện phím trò. Tân Tú chỉ đành hết đấu võ mồm với Đạo sĩ Lừa, rồi lại lân la chuyện vãn với tượng gỗ Hồ Tam Nương im lìm chẳng hé răng.
Nàng rủ rỉ với Hồ Tam Nương: "Cô nương c.h.ế.t cũng đã bao năm rồi, cứ lẩn quẩn ở cái chốn bé bằng lỗ mũi ấy mãi, thật sự chẳng đáng. Xem ra lúc sinh thời cô nương nhút nhát không dám ló mặt ra đường, đến lúc c.h.ế.t biến thành quỷ cũng chẳng dám. Giờ ta dẫn cô nương ra ngoài mở mang tầm mắt, cô nương đừng có tự kỷ nữa. Cứ nhìn nhiều, nghe nhiều, nói nhiều vào. Đâu phải ai c.h.ế.t đi cũng được hóa quỷ, giống loài thay đổi rồi, cứ coi như được sống thêm một kiếp đi, cứ tận hưởng lạc thú của kiếp làm quỷ xem sao."
Thường thì con người ta hay tự bó buộc mình trong một góc nhỏ hẹp, là do nhãn quan về thế giới của họ quá thiển cận. Nếu trong mắt, trong lòng ôm trọn cả thế giới bao la, thì làm sao một tòa thành nhỏ bé có thể giam cầm được họ?
Rót xong mớ canh gà quá đát, thỉnh thoảng nhân lúc Ô Ngọc vắng mặt, Tân Tú lại lắc lắc bức tượng gỗ Hồ Tam Nương, dốc bầu tâm sự mỏng: "Làm người mà nhu nhược, thì làm cái gì cũng hèn nhát. Ta bảo cô nương nghe này, lúc đó cô nương phải bám dính lấy thằng trượng phu kia, ngày đêm ám nó không tha, ngủ thì ngồi chồm hỗm trên đầu giường nó, ăn thì thò mặt ra bàn ăn của nó. Xem con mẹ nó còn dám rước nữ nhân về đẻ con nữa không, đảm bảo nó ăn không ngon ngủ không yên cho coi!"
Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé
"Còn cái lũ mồm mép tép nhảy, suốt ngày đơm đặt tin đồn nhảm về cô nương nữa. Cô nương làm quỷ thì có lợi thế xuyên tường mà. Cô nương thừa biết trượng phu nhà nào thậm thụt với nương t.ử nhà nào, em rể nhà nào lằng nhằng với chị dâu nhà nào đúng không? Cứ xông thẳng vào nhà kẻ đó mà gào thét vào mặt chúng, gào to hết cỡ vào, phát thanh đi khắp thành cho ta. Haha, quậy cho nhà chúng nó gà bay ch.ó sủa, chẳng cần cô nương phải động thủ, tự chúng nó sẽ lao vào cấu xé nhau. Đứng xem kịch vui chẳng phải là khoái lạc lắm sao?"
Hồ Tam Nương bị nàng lải nhải rót mật vào tai suốt mấy hôm ròng, cuối cùng cũng chịu lên tiếng đáp lại. Lắp bắp thốt ra câu đầu tiên: "Vậy... vậy bây giờ... ta đi..."
Tân Tú gạt phắt: "Bây giờ đi cái nỗi gì? Sự tình đều kết thúc cô nương đi. Chẳng khác nào lúc cãi lộn bị thua nhục nhã, làm gì có cơ hội phục thù lần hai. Cho dù sau này cô nương có nghĩ ra câu c.h.ử.i móc lại cực kỳ thâm thúy thì cũng đã muộn rồi. Chỉ có thể tự rút kinh nghiệm xương m.á.u cho lần c.h.ử.i lộn sau thôi."