Hồ Tam Nương im bặt. Tân Tú chốt hạ bằng một câu xanh rờn: "Cô nương coi một gã nam nhân như cọng rơm cứu mạng để nương tựa, rốt cuộc hắn ta lại biến thành sợi thòng lọng siết cổ cô nương mà thôi."
Đạo sĩ Lừa nghe lỏm cuộc trò chuyện của hai người, nhịn không được khịt mũi: "Sao ngươi lại oán hận đàn ông đến thế hả?"
Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé
Tân Tú vỗ bốp một cái lên đầu con lừa: "Ta không oán hận đàn ông, ta chỉ oán hận những tên khốn nạn. Khốn nạn thì phân biệt gì nam hay nữ, chỉ là tỷ lệ ta đụng phải mấy gã nam nhân khốn nạn nó cao đến mức phi lý mà thôi."
Khóe mắt liếc thấy Ô Ngọc xách theo nguyên liệu nấu ăn cho bữa tối trở về, Tân Tú cố tình hắng giọng thật to: "Ngươi xem, Ô Ngọc tốt biết bao nhiêu. Ta đặc biệt thích hắn!"
Đạo sĩ Lừa bĩu môi: Ngươi mà thích hắn á? Ngươi là đang thèm thuồng cơ thể hắn thì có.
Tân Tú cắt đứt cuộc nói chuyện phiếm với vật cưỡi kiêm món đồ trang sức, lân la sáp lại gần Ô Ngọc, tìm đủ mọi cách tâng bốc hắn: "Chà chà, con gà rừng ngài bắt về hôm nay có bộ lông lộng lẫy quá, ngài đúng là có con mắt tinh đời."
Đẹp sao? Thân Đồ Úc nhìn con gà rừng trên tay, bất chợt nhớ lại hồi còn ở yêu quật, có gã Yêu Vương Trĩ Kê với bộ lông sặc sỡ lộng lẫy hơn thế này vạn phần, chắc hẳn đồ đệ sẽ thích.
Tân Tú xuýt xoa: "Nhìn đẹp mã thế này, ăn vào hương vị chắc chắn cũng tuyệt hảo lắm đây." Nàng cười tươi rói nhìn Ô Ngọc và con gà rừng trong tay hắn, ánh mắt đầy ẩn ý sâu xa.
Thân Đồ Úc hoàn toàn không nhận ra đồ đệ đang "lái xe", hắn gật gù tán thành, buông lời khen ngợi: "Tay nghề nấu nướng của cô nương rất cừ, làm món gì cũng ngon cả."
Tân Tú giờ đã dám chắc trăm phần trăm, vị đại năng này đích thị là thanh niên tu đạo lánh đời. Căn bản hắn chẳng hiểu mấy lời gợi ý bóng gió của nàng. Quả thực là một nam nhân làm bằng sắt thép, lại còn thuộc tuýp nam nhân chưa nếm mùi đời.
Sự thật so với suy đoán của nàng chẳng lệch đi là bao. Sư phụ nàng đích thị là một con gấu trúc cô đơn mấy trăm năm chuyên nghề thợ rèn, thức ăn vào mồm toàn sắt thép với trúc cứng, bụng dạ thẳng ruột ngựa, đến cả rau cỏ dâng tận miệng cũng tuốt tuồn tuột tống vào bụng chẳng biết mùi vị là gì.
Sắt thép, thẳng thắn, lại còn khờ khạo ngốc nghếch.
Nhớ lại cái đêm bị Hồ Tam Nương phá đám hụt mất chuyện tốt, Tân Tú lại rạo rực ngứa ngáy. Tối đến, hai người tá túc tại một ngôi miếu Sơn Thần nhỏ bé. Nàng cố ý đuổi cổ Đạo sĩ Lừa ra phía sau miếu, bảo hắn ra ngoài gặm cỏ cho thảnh thơi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đạo sĩ Lừa gân cổ kháng nghị: "Lão phu đâu phải lừa thật, cớ sao bắt ta đi gặm cỏ!"
Tân Tú lơ đễnh bác bỏ: "Thì hôm nay ngươi cứ thử gặm đi, biết đâu gặm xong lại yêu."
Thấy Tân Tú lon ton chạy vào miếu, Đạo sĩ Lừa thò cái đầu qua khung cửa sổ rách bươm, rình mò nhòm ngó vào trong. Hắn tò mò muốn xem đêm nay Tân Tú lại bị từ chối bẽ mặt ra sao. Tân Tú lân la đến ngồi cạnh Thân Đồ Úc, vén lọn tóc mây lòa xòa bên thái dương, mỉm cười e lệ.
Thân Đồ Úc: "..." Không hiểu sao, đồ đệ rõ ràng đang rất dịu dàng thân thiện, nhưng hắn lại thấy bồn chồn đứng ngồi không yên.
Tân Tú đặt bàn tay nhỏ nhắn lên tay Ô Ngọc. Hơi ấm từ lòng bàn tay nàng truyền qua lớp da thịt của hắn. Đáng lẽ ra khung cảnh này phải vô cùng ám muội, nhưng khi nàng ngẩng lên, lại chỉ chạm phải ánh mắt ngơ ngác đầy khó hiểu của Ô Ngọc đại nhân. Hắn thậm chí còn chẳng rụt tay lại, chỉ lặng lẽ nhìn nàng, dường như đang chờ nàng giải thích xem hành động này có ý nghĩa gì.
Tân Tú hạ giọng thì thào: "Ngài hiện tại... có cảm giác gì không?"
Thân Đồ Úc mù tịt: "Lòng bàn tay cô nương thật ấm áp, điều này chứng tỏ đêm nay cô nương không bị lạnh?" Những hôm trước, đồ đệ thi thoảng vẫn than lạnh, hôm nay tay lại ấm sực, chẳng lạnh tẹo nào.
Tân Tú câm nín mất ba giây rồi đành buông xuôi công cuộc giao tiếp. Nàng dùng một tay từ từ kéo trễ vạt áo trên cổ xuống, giọng điệu mập mờ câu nhân: "Ta cho ngài... xem cái này."
Nghe đồ đệ nói vậy, Thân Đồ Úc vẫn bất động như tượng. Tuy không biết nàng định cho xem cái gì, nhưng ánh mắt hắn vẫn thuận theo động tác kéo áo của nàng mà liếc xuống.
Tân Tú đang vận hết tâm trí để diễn tuồng, dày công hâm nóng bầu không khí. Chợt nghe giọng Ô Ngọc đại nhân lạnh lẽo vang lên: "Đây là chuyện gì?" Giọng điệu vô cùng nghiêm nghị, cứ như đi bắt quả tang tội phạm không bằng.
Tân Tú những tưởng hắn cuối cùng cũng thông suốt ý đồ của mình, hẳn là chuẩn bị xô nàng ra rồi dõng dạc tuyên bố "Ta không phải hạng nam nhân như thế!". Ai dè, hắn lại đưa tay đè c.h.ặ.t lên bờ vai nàng, lực đạo mạnh mẽ dị thường.
Thân Đồ Úc đặt tay lên "hình xăm" ác quỷ trên vai đồ đệ. Đó là "tác phẩm" Tân Tú nhờ một con quỷ xăm lên cho trong lúc tiện đường ghé qua một ngôi miếu thờ Linh Chiếu tiên nhân trước đây.