Sư Phụ Ta Là Một Con Gấu Trúc

Chương 153



 

Tân Tú cũng đáp lại bằng giọng điệu không kém phần chân thành: “Ồ, hóa ra là vậy. Là ta đã hiểu lầm, đa tạ ngươi đã cứu mạng. Ta tên là Tân Tú.”

 

Nàng thầm nghĩ: Cái thế giới này ngoài quỷ ra thì ai cũng biết nói dối như cuội vậy. Đám yêu quái này thật chẳng tinh tế chút nào, tên thật chính là nguyên hình, sợ người ta không nhận ra mình chắc?

 

Nhắc tới Du Nhan (âm gần giống với cuốn chiếu), nàng chợt nhớ tới con rết khổng lồ ở quỷ thành lần trước. Lẽ nào đây là sự trùng hợp?

 

Du Nhan nhìn nữ t.ử đang cúi đầu như thể vẫn còn sợ hãi vì cảnh tượng lúc nãy, thầm đắc ý: Thâm Đồ Yêu Vương không hiểu sao lại để đồ đệ đi một mình. Hắn đã quan sát từ lâu, trận hỗn chiến nổ ra mà Thâm Đồ vẫn không xuất hiện, chứng tỏ hai người đang tách nhau ra.

 

Dấu vết hơi thở hắn để lại là trên người Tân Tú, vì hắn không dám động tay chân với Thân Đồ Úc. Thấy nàng lẻ loi một mình, Du Nhan tuy có chút tiếc nuối nhưng lập tức nảy ra một kế hoạch tuyệt diệu.

 

Hắn muốn quyến rũ con nhóc này, khiến nàng mê mẩn hắn. Thân Đồ Úc đã hủy hoại trăm năm đạo hạnh của hắn, nếu không trả thù một vố thật đau, làm sao hắn cam lòng? Nếu có thể khiến đồ đệ tâm đầu ý hợp của Thân Đồ phục tùng dưới chân mình, không biết vẻ mặt của vị Yêu Vương kia sẽ ra sao khi hay tin.

 

Nghĩ đoạn, nụ cười của Du Nhan càng thêm phần rạng rỡ, hắn dịu dàng nói: “Nơi này quá gần chiến trường, vẫn còn nguy hiểm. Hay là theo ta về chỗ ở ẩn nấp, đợi an toàn rồi ta sẽ đưa cô nương đi?” Cứ trách ngươi là đồ đệ của Thâm Đồ đi!

 

Tân Tú vui vẻ đồng ý: “Được thôi.” Đối phó với một con yêu quái dù sao cũng dễ hơn cả một bầy. Nàng muốn xem con yêu này định giở trò gì trong số 36 kế đây.

 

Khi ra khỏi giếng, Tân Tú hoàn toàn có thể tự mình nhảy lên, nhưng Du Nhan vẫn nhẹ nhàng đỡ lấy eo nàng: “Cẩn thận, để ta đưa cô nương lên.”

 

Tân Tú: “...” Nhìn cái ánh mắt thâm tình kia, ai không biết chắc tưởng hắn đã yêu thầm nàng mấy chục năm không bằng.

 

Du Nhan dẫn nàng tới một tiểu viện bí mật, sân vườn u tĩnh, hoa nở rộ, vô cùng thanh nhã. Tân Tú nhìn quanh, thầm đoán: Không biết đây có phải thuật che mắt không? Những xà cột chạm trổ kia thực chất là gỗ mục đầy mạng nhện, còn đám hoa tươi kia là cành khô lá héo chăng? Thường thì những dinh thự yêu ma xuất hiện giữa rừng sâu đều là dạng này sau khi hiện nguyên hình.

 

Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé

“Mời cô nương vào nghỉ ngơi.” Du Nhan cố ý nắm lấy tay nàng, ghé sát vào tai thì thầm đầy ám muội, cử chỉ vô cùng ân cần săn sóc: “Cô nương muốn dùng chút gì không, để ta đi chuẩn bị?”

 

Tân Tú im lặng. Nàng nhớ lại hồi trước mình cũng từng định quyến rũ Ô Ngọc như thế này.

 

Lịch sử quả nhiên luôn lặp lại. Lúc trước nàng đi quyến rũ người ta, giờ lại có kẻ định quyến rũ nàng. Đúng là không tự mình trải nghiệm thì không biết cái kiểu quyến rũ quê mùa này lại mang đến cảm giác tệ đến vậy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Mọi chuyện đã rõ mười mươi: Du Nhan đang dùng mỹ nam kế.

 

Tân Tú thấy hơi khó xử. Nàng là người rất kén chọn, phải thuận mắt, dáng đẹp, tính tình hợp ý thì nàng mới chịu, chứ không phải cứ có chút nhan sắc là nàng sẽ tạm bợ. Vị Du Nhan này trông cũng được, nhưng nhìn hắn nàng chỉ thấy hợp làm “tỷ muội” hơn là làm người tình.

 

Nếu là Ô Ngọc dùng mỹ nam kế với nàng thì nàng còn cân nhắc, chứ Du Nhan thì... miễn đi. Thẩm mỹ không hợp, tốn công vô ích.

 

Bị từ chối phũ phàng trong tâm tưởng, Du Nhan vẫn không hay biết gì, tiếp tục dốc sức “công lược”. Hắn cố tình mặc một bộ y phục khoe khéo vòng eo và để lộ phần n.g.ự.c, lúc thì đ.á.n.h đàn, lúc lại ngâm thơ phô trương tài hoa, thi thoảng lại nhìn hoa thở ngắn than dài để lộ vẻ u sầu của kẻ mang nhiều tâm sự.

 

Tân Tú quan sát rất nghiêm túc: Cái tư thế tạo dáng này đáng để học hỏi đây.

 

Hắn ta thuần thục đến mức này, chắc phải lừa được hàng trăm tiểu thư khuê các rồi. Mà hắn là rết thật sao, hay là hồ ly tinh giả dạng?

 

Du Nhan nói: “Ta đã chuẩn bị bữa tối, hoa trong viện đang độ rực rỡ, chi bằng chúng ta cùng dùng bữa dưới gốc hoa này để không phụ cảnh xuân?”

 

Tân Tú gật đầu: “Được thôi.”

 

Du Nhan nhìn theo bóng lưng nàng, khẽ nhíu mày đầy vẻ nôn nóng. Con nhóc này tuổi đời còn nhỏ, trông có vẻ ngây thơ, không chút cảnh giác, chắc được bảo vệ quá kỹ nên dễ tin người. Nhưng nàng ta dường như chẳng hiểu chút gì về chuyện nam nữ, mọi lời gợi ý của hắn đều như nước đổ đầu vịt. Không thẹn thùng, cũng chẳng rung động, cứ trơ ra như đá vậy.

 

Xem ra, hắn phải dùng đến biện pháp mạnh hơn rồi.

 

“Nào, cô nương nếm thử món này đi, đây là bánh hoa do ta tự tay làm, thơm ngọt lắm.”

 

Tân Tú dùng đũa chọc chọc vào miếng bánh, hỏi: “Viện này chỉ có mình ngươi, vậy bánh này là ai làm?”