Du Nhan khựng lại một giây rồi cười đáp: “Chính tay ta làm, cô nương xem có vừa miệng không.”
Tân Tú thầm nghĩ: Tự tay làm... Không phải là nhồi bọ cạp, gián hay giòi vào đấy chứ?
Nàng đặt miếng bánh xuống, nghiêm trang nói: “Ta không thể ăn nhiều đồ ngọt, dễ béo lắm.”
Nụ cười trên mặt Du Nhan cứng đờ: “Cô nương nói đùa rồi, vóc dáng cô nương chuẩn thế này sao mà béo được.”
Tân Tú thản nhiên: “Sao lại không? Eo ngươi còn thon hơn cả eo ta kìa.”
Du Nhan nghẹn họng không đáp được lời nào, đành rót rượu mời nàng: “Vậy thì nếm thử rượu này xem, cũng là ta tự tay cất đấy.”
Tân Tú đáp: “Tuổi ta còn nhỏ, sư phụ và sư thúc không cho phép uống rượu.” Tuy nhiên, từ lúc rời núi nàng vẫn lén uống thường xuyên.
Du Nhan: “...”
Thấy hắn sắp hết kiên nhẫn, Tân Tú mới giả bộ bưng chén rượu lên: “Nhưng nể tình ân nhân cứu mạng, ta sẽ thử một chút.”
Nàng nhấp một ngụm rồi nhăn mặt lè lưỡi, đóng kịch hệt như kẻ lần đầu nếm rượu: “Vị gì lạ thế này, đây mà là rượu sao?”
Nàng lấy từ túi bách bảo ra một bình ngọc trắng, lẩm bẩm: “Thôi, ta uống cam lộ của mình cho lành, rượu chẳng ngon tí nào.”
Bình cam lộ tỏa ra linh khí thanh ngọt dịu nhẹ. Du Nhan thầm quan sát, thầm nghĩ đúng là đệ t.ử Thục Lăng có khác, cam lộ thượng hạng thế này mà mang ra uống như nước lã. Hắn mà có được bình này thì nguyên khí chắc chắn sẽ hồi phục rất nhanh.
Tân Tú lúc này mới hào phóng rót cho hắn một chén: “Ngươi muốn thử không? Cam lộ sư thúc ta tặng đấy, vị ngon lắm.”
Du Nhan không cưỡng lại được sự cám dỗ, mỉm cười: “Được cô nương mời, ta xin cung kính không bằng tuân lệnh.”
Cam lộ vào bụng, một luồng khí ấm áp lập tức lan tỏa khắp cơ thể, những vết thương cũ dường như dịu hẳn đi. Nhưng chỉ sau chốc lát, luồng khí ấm áp ấy bỗng hóa thành ngọn lửa rực cháy, thiêu đốt từ trong bụng ra ngoài.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Du Nhan ôm bụng, mặt cắt không còn giọt m.á.u: “Sao... sao lại thế này...”
Hắn bàng hoàng nhìn Tân Tú, thấy nàng đang mỉm cười nhìn mình, chẳng có vẻ gì là bị trúng độc cả. Ánh mắt nàng đầy vẻ giễu cợt: “Ngươi hạ d.ư.ợ.c ta, ta cũng hạ d.ư.ợ.c lại ngươi, để xem ai cao tay hơn. Mà này, đi ra ngoài mà không mang theo t.h.u.ố.c giải độc dự phòng sao?”
Du Nhan bấy giờ mới bừng tỉnh, nhận ra mình đã nhìn lầm người. Tân Tú căn bản không phải là một nữ t.ử ngây thơ dễ lừa.
Hắn nén đau đớn gằn giọng: “Ngươi... ngươi không hề bị ta mê hoặc sao?”
Tân Tú thản nhiên: “Nam nhân mà quá tự tin vào nhan sắc của mình thì trông rất ‘dầu mỡ’. Khuyên ngươi lần sau bớt tự luyến đi, mỹ nam kế vô dụng với ta thôi.”
Nàng cúi người định trói Du Nhan lại, nào ngờ dù đã trúng độc cam lộ, hắn vẫn còn đủ sức chống trả. Hắn đột ngột hiện nguyên hình thành một con rết khổng lồ, những cái chân tẩm độc vây c.h.ặ.t lấy nàng, cái miệng biến dị định ngoạm lấy đầu nàng. Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, Tân Tú nhấn mạnh vào bé gấu trúc Leng Keng trên người. Ngay lập tức, một lớp giáp gấu trúc bao phủ lấy nàng, biến nàng thành một con Thực Thiết Linh Thú thu nhỏ.
Trong bộ giáp gấu trúc bền bỉ ấy, Tân Tú cảm nhận rõ rệt sức mạnh và sự linh hoạt tăng vọt, linh lực cũng dạt dào hơn hẳn. Nọc độc của con rết hoàn toàn vô hại với nàng lúc này. Nàng thẳng tay x.é to.ạc con rết khổng lồ rồi ấn xuống đất mà đ.ấ.m túi bụi.
Cảnh tượng này giống hệt lần trước, khiến Du Nhan run rẩy tận tâm can, một nỗi sợ hãi thấu xương tủy.
Du Nhan chưa từng thấy loại linh khí nào như vậy. Thấy Tân Tú biến thành một con “Thực Thiết Linh Thú”, hắn lập tức hiểu sai: “Ngươi là yêu! Nhưng sao không có yêu khí? Lẽ nào... ngươi là con gái ruột của Thâm Đồ Yêu Vương?!”
Hắn càng nghĩ càng thấy đúng. Nếu không phải con ruột, tại sao một vị Yêu Vương nhiều năm không rời Thục Lăng như Thâm Đồ lại đích thân xuống núi bảo vệ nàng? Vả lại diện mạo con người của Thâm Đồ vốn kỳ quái, nếu con gái hắn cũng có hình người thì hoàn toàn hợp lý, chắc hẳn Linh Chiếu Tiên Nhân đã dùng pháp thuật gì đó để che đậy yêu khí cho cả hai cha con họ.
Tân Tú giật phắt toàn bộ đám chân rết gớm ghiếc ra, biến con yêu thành một khúc gỗ trơn tuột không thể cử động, sau đó mới dùng xích sắt trói c.h.ặ.t lại. Sợ hắn vẫn còn tu vi có thể phản kháng, nàng lấy thêm một bảo bối sư phụ tặng – Thiên Võng (Lưới Trời) – quấn thêm một lớp.
Cái lưới quấn quanh con sâu khổng lồ thì bình thường, nhưng khi Du Nhan hóa lại thành người, cảnh tượng trông có vẻ... không được đứng đắn lắm, hệt như một loại đạo cụ kích thích trong mấy trò chơi mây mưa vậy.
Xác định đã khống chế được Du Nhan, Tân Tú mới thoát khỏi trạng thái giáp gấu trúc. Cảm giác đau nhức rã rời ập tới tứ chi, nàng ngồi bệt xuống đất, dùng một cái chân rết vừa nhổ được chọc chọc vào khuôn mặt tiểu bạch kiểm của hắn.
Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé