Hồng Giao hoang mang tột độ, ánh mắt đảo qua đảo lại giữa hai người.
Bản thể Thân Đồ Úc xuất hiện đầy uy dũng cùng đội quân yêu quái trung thành, trông như chuẩn bị cho một cuộc đại chiến sinh t.ử. Đám yêu quái ở Yêu Quật bắt đầu thấy chùn bước. Giữa đám đông đang hoảng loạn, khuôn mặt rạng rỡ của Tân Tú hiện lên rõ rệt.
Nàng gào lên: “Sư phụ! Đồ nhi sắp bị người ta đ.á.n.h c.h.ế.t rồi nè!”
Thân Đồ Úc nhìn thấy cánh tay gãy của đồ đệ qua cả hai lăng kính hóa thân và bản thể, cơn thịnh nộ bốc cao ngùn ngụt. Hắn bước xuống từ vai cự vượn, tiến thẳng tới trước mặt Hồng Giao Yêu Vương: “Bắt đồ đệ của ta, ngươi định cùng ta quyết t.ử một trận sao?”
Hồng Giao nhìn bản thể Thân Đồ Úc vẫn cường đại hệt như năm xưa, thầm rủa Du Nhan đã hại hắn. Hắn thừa biết Thâm Đồ khi nổi điên đáng sợ đến mức nào, bèn gầm lên: “Báo Bạo! Người tới rồi kìa, sao ngươi còn chưa xuất hiện, định chờ nhặt xác ta hay sao!”
Chỉ trong một thời gian ngắn, tâm trạng của Hồng Giao đã trải qua muôn vàn cung bậc cảm xúc.
Ban đầu là mừng thầm vì nghĩ Thâm Đồ suy yếu trong hình hài con người nên dễ dàng bị hắn đả thương. Chưa kịp hưởng trọn niềm vui chiến thắng, hắn đã phát hiện cái gọi là “Thâm Đồ” kia có vẻ là giả, và đã chọc giận một Thâm Đồ thật sự với khí thế còn mạnh mẽ hơn xưa.
Vậy là bao công sức bấy lâu đổ sông đổ bể hết sao? Tự đắc vì tưởng bắt được cá lớn, hóa ra lại tự đào hố chôn mình?
Tuy Hồng Giao muốn báo thù cho lão Hổ nhưng hắn không muốn nộp mạng mình vào đó. Lúc này, ngoài việc gọi đồng minh đến cùng chia sẻ gánh nặng, hắn thực sự chẳng biết làm cách nào để ngăn cản con Thực Thiết Linh Thú đang bừng bừng sát khí trước mặt.
Trong tiềm thức, hắn rùng mình nhớ lại những trận đòn nhừ t.ử của Thâm Đồ năm xưa, cảm giác đau đớn như từ ký ức truyền về khiến hắn co rút cả người.
Tân Tú nhận ra tình hình hiện tại có chút kỳ quặc. Ngoài sư phụ và Hồng Giao đã lao vào chiến đấu – thực ra là sư phụ nàng đơn phương áp đảo – thì đám thuộc hạ hai bên đều đứng im như phỗng, nhìn hai đại lão giao tranh hệt như đàn chuột túi trên thảo nguyên đang ngơ ngác nhìn trời.
Thấy sư phụ không cần mình lo lắng, nàng mới cúi xuống nhìn Ô Ngọc. Chỉ có mình hắn là không quan tâm đến cuộc chiến trên cao, đang lặng lẽ và dứt khoát xử lý vết thương cho mình.
Nhìn cảnh đó, Tân Tú bỗng thấy xót xa và áy náy. Ô Ngọc tội nghiệp quá, lặn lội tới cứu nàng, bị thương rồi mà còn phải lủi thủi tự băng bó, trong khi nàng chẳng hề quan tâm đến hắn. Nàng tự thấy mình theo đuổi người ta chẳng có chút thành ý nào, bảo sao hắn chẳng màng đáp lại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Mà khoan, hình như lúc đầu nàng cũng đâu có ý định theo đuổi nghiêm túc, chỉ là muốn có chút “giao lưu hữu hảo” thôi mà. Nhưng giờ đây, nhìn dáng vẻ ấy, nàng thực sự muốn nghiêm túc ở bên người đàn ông này.
Nàng chủ động giành lấy băng gạc, giúp Ô Ngọc xử lý vết thương. Vì một cánh tay vẫn còn gãy, nàng chỉ dùng một tay nên động tác có phần vụng về, lúng túng.
Bàn tay nàng mềm và hơi lạnh, khi chạm vào vùng da quanh vết thương khiến Ô Ngọc rùng mình nổi da gà. Tân Tú tinh ý nhận ra, bèn cẩn thận tránh đụng chạm trực tiếp, rồi ném cho hắn một cái nhìn cười như không cười.
Thân Đồ Úc bị cái nhìn đó làm cho chột dạ, mồ hôi lạnh toát ra sau lưng. Hắn tự nhủ chắc là do độc tính trên vuốt của Hồng Giao tác oai tác quái thôi.
Thấy hắn im lặng, Tân Tú tưởng hắn đau lắm, bèn đỡ hắn ngồi xuống và trấn an: “Người phía trên kia là sư phụ ta, người lợi hại lắm, lại rất thương ta. Chỉ cần người tới là chúng ta an toàn rồi. Chút nữa thoát khỏi đây, ta sẽ tìm nơi cho ngài dưỡng thương, nhất định sẽ chăm sóc ngài đến khi bình phục hoàn toàn.”
Thân Đồ Úc im lặng: “...” Đồ đệ tin tưởng và tôn trọng ta như vậy, mà ta lại đang lừa dối tình cảm của nàng.
Thấy Ô Ngọc lấm tấm mồ hôi trên trán, Tân Tú giơ tay lau giúp: “Ngài cứ nhắm mắt điều tức đi, đừng nói gì cả, có ta ở đây bảo vệ ngài rồi.”
Thân Đồ Úc không dám nói gì thêm, hắn rút ý thức khỏi hóa thân để tập trung toàn lực vào bản thể. Vì vậy, bản thể của hắn trông càng thêm dữ tợn và nôn nóng, khiến Hồng Giao khiếp đảm. Sau khi bị một cú tát trời giáng, Hồng Giao quát: “Ta chỉ bắt đồ đệ ngươi thôi chứ đã làm gì nàng đâu, sao ngươi cứ muốn dồn ta vào chỗ c.h.ế.t vậy!”
“Đều tại tên ngu xuẩn như ngươi làm hỏng việc của ta!” Thân Đồ Úc nghiến răng thốt ra từng chữ lạnh lẽo.
Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé
Hồng Giao ngơ ngác: “?” Con gấu này lại nổi điên cái gì nữa đây?
Hắn gầm lên: “Ngươi tưởng ta sợ ngươi chắc? Báo Bạo! Tới đúng lúc lắm, chúng ta cùng liên thủ!”
Một nam nhân với mái tóc ngắn màu vàng đen bất ngờ xuất hiện phía sau Thân Đồ Úc. Tân Tú chỉ kịp thấy thêm một vị Yêu Vương nữa xuất hiện, rồi chớp mắt cả ba đã biến mất, giao đấu dữ dội trên đỉnh núi xa xa.