Tân Tú kinh ngạc: Hai đ.á.n.h một mà sư phụ vẫn không hề yếu thế, người của nàng sao mà giỏi thế không biết!
Đám cự vượn đi theo Thân Đồ Úc đã tự giác vây quanh Tân Tú để bảo vệ nàng khỏi đám yêu quái ở Yêu Quật. Tân Tú quan sát kỹ đám “vệ sĩ” này, thầm nghĩ: Sư phụ vốn mắc bệnh sợ đám đông, hóa ra chỉ là với con người thôi sao? Người kiếm đâu ra nhiều yêu quái trung thành thế này nhỉ?
Nhìn kỹ một hồi, nàng thấy đám này quen mắt lạ lùng. Nhìn bộ lông vàng óng kia, rồi cái ánh mắt khinh khỉnh của con đầu đàn... sao mà giống đám khỉ lông vàng ở U Hoàng Sơn thế? Chẳng lẽ khỉ lông vàng đột biến thành cự vượn sao?
Rồi cái vị tiểu ca mang sừng hươu cùng đám tỷ tỷ phía sau nữa, chẳng phải là đàn hươu vẫn thường uống nước bên suối mỗi sáng sao? Số lượng cũng khớp luôn. Cả những kẻ mang hình người hoàn chỉnh kia nữa, ánh mắt họ nhìn nàng rõ ràng là nhìn người quen.
Hóa ra đám “bạn thân” nàng hay đuổi theo sờ lông, quấy rầy lúc nhàn rỗi ở U Hoàng Sơn đều là yêu quái cả sao?
Biết sớm họ là yêu biến thành người, nàng đã không thô bạo túm lấy vài vị để “kiểm tra giới tính” rồi. Ngượng c.h.ế.t mất!
Bỗng nàng giật mình nhớ ra chuyện quan trọng: Nàng từng bắt rất nhiều chuột tre ở U Hoàng Sơn để ăn, không biết có lỡ ăn nhầm con yêu quái nào không?
“Ở đây có chuột tre yêu không?” Tân Tú hỏi một câu bâng quơ. Thấy một lão già có râu dài bỗng rùng mình một cái, lủi nhanh vào bóng râm sau lưng cự vượn.
Tân Tú thầm nghĩ: Xem ra vị này là chuột tre yêu rồi, bóng ma tâm lý nàng để lại cho lão chắc cũng to bằng cái bóng râm lão đang trốn. Lẽ nào lão đã chứng kiến cảnh nàng bắt chuột tre làm thịt sao?
Tân Tú hỏi vớt vát: “Chắc ta chưa ăn nhầm con cháu của ngài chứ?”
Lão chuột tre vội xua tay: “Chưa có! Chưa có!”
Vị cự vượn dẫn đầu không nhịn được mà lên tiếng: “Nếu mà để ngươi bắt được đem đi nấu thịt thì còn làm yêu quái làm gì nữa! Thà đ.â.m đầu vào bụi trúc tự t.ử cho xong!”
Tân Tú cười trừ: “Đa tạ huynh đệ đã an ủi. Mà ta thắc mắc, sao sư phụ ta lại đến cứu ta nhanh thế?” Nàng nghe Bạch Bà Ngoại bảo Hồng Giao chưa kịp báo tin cho sư phụ nàng mà. Thục Lăng lại cách đây xa vạn dặm.
Cự vượn hất hàm: “Thâm Đồ Yêu Vương của chúng ta là bậc đại năng, chuyện này còn cần phải giải thích sao.”
Tân Tú gật gù: “Ừ, ngươi nói cũng có lý.” Chắc là sư phụ bấm quẻ tính ra rồi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“OÀNH —— OÀNH —— OÀNH ——” Ba tiếng nổ liên tiếp vang lên từ phía đỉnh núi xa, Tân Tú lại bị thu hút sự chú ý. Cùng lúc đó, một giọng nói lười biếng vang lên cạnh nàng.
“Thâm Đồ những năm qua tu hành dưới sự chỉ điểm của Linh Chiếu Tiên Nhân đúng là có khác, tu vi tiến triển nhanh hơn hẳn cái lũ tự mày mò như chúng ta.” Một nam nhân nằm nghiêng trên chiếc giường lông nhung được thuộc hạ khiêng ra, y phục lông vũ sặc sỡ, nhìn là biết ngay giống cầm loại.
Đây chắc hẳn là Trĩ Kê Yêu Vương mà nàng nghe kể. Thấy hắn không có ý định tham chiến cùng Hồng Giao, Tân Tú thấy vị này khá thuận mắt.
Tân Tú lễ phép: “Chào Trĩ Kê Yêu Vương. Tiểu bối mạo muội hỏi một câu, ngài không định giúp họ đối phó sư phụ ta chứ?”
Trĩ Kê Yêu Vương liếc nhìn nàng: “Gan ngươi cũng lớn đấy, dám chủ động bắt chuyện với ta. Đánh nhau với Thâm Đồ thì bộ lông tuyệt đẹp này của ta coi như xong đời, mọc lại lâu lắm, lại còn mệt người nữa, thôi bỏ đi.”
Nghe giọng điệu này, chắc hẳn hắn từng nếm mùi đau khổ rồi.
Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé
“A —— Thâm Đồ! Đồ khốn kiếp!” Tiếng gào thét t.h.ả.m thiết của Hồng Giao vọng lại từ đằng xa.
Trĩ Kê Yêu Vương chẳng mảy may động lòng, thản nhiên nói với Tân Tú: “Thâm Đồ xưa nay vẫn thế, hễ đ.á.n.h nhau là thích xé xác nguyên hình của đối thủ, lông lá da dẻ xé xong là vứt lung tung, thịt thì cứ thế mà nhai ngấu nghiến chẳng chút giữ kẽ. Thế nên ta mới ghét phải động thủ với hắn.”
“Cứ ngỡ theo Linh Chiếu Tiên Nhân rồi hắn sẽ sửa được cái tính đó, ai dè vẫn chứng nào tật nấy.” Hắn quay sang hỏi Tân Tú: “Ngươi là đệ t.ử của hắn, nhưng ta thấy ngươi là con người, sao Thâm Đồ lại nhận ngươi làm đồ đệ?”
Tân Tú nghiêm trang: “Chắc là do duyên trời định, sư phụ chọn ta hẳn là có lý do của người.”
Trĩ Kê Yêu Vương gật gù: “Ta thấy hắn rất quan tâm đến ngươi đấy.”
Tân Tú tiếp lời: “Đương nhiên rồi, tình cảm thầy trò chúng ta sâu nặng như cha con, sư từ đồ hiếu mà lị.”
Ô Ngọc đang giả c.h.ế.t cạnh đó nghe vậy thì ngón tay run lên bần bật. Bản thể đang đ.á.n.h nhau với Hồng Giao và Báo Bạo cũng nghe rõ mồn một, tức mình lại xé thêm một miếng thịt giao nhai nhóp nhép.
Hồng Giao đau đớn đến méo xệch mặt mày, bắt gặp ánh mắt lạnh lùng của Thân Đồ Úc, ấm ức quát: “Sao ngươi cứ nhằm vào ta mà xé, sao không xé Báo Bạo ấy!”