Báo Bạo cũng can ngăn: “Đừng bắt nạt Hồng Giao nữa, tới đ.á.n.h với ta nè!”
Thân Đồ Úc bỏ ngoài tai mọi lời nói, đầu hắn giờ chỉ toàn tiếng kể lể của đồ đệ về tình cha con thắm thiết, khiến hắn đau hết cả thủ. Hắn hiện giờ chỉ muốn xé nát gã Hồng Giao kia cho bõ tức. Nếu không có Báo Bạo cản trở, chắc hắn đã xé xác gã ra thật rồi.
Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé
“Ngươi hiện giờ quả thực đã vượt xa chúng ta, không còn cùng đẳng cấp nữa. Chúng ta nhận thua.” Báo Bạo thở dài, ánh mắt phức tạp nhìn người bạn cũ.
Thân Đồ Úc lúc này mới thu tay. Hắn không nói lời nào với những người bạn cũ, quay người bay về phía thác nước, tiến thẳng tới chỗ đồ đệ.
Tân Tú thấy sư phụ về thì vội đứng dậy đón: “Sư phụ!”
Thấy khóe miệng sư phụ dính m.á.u, nàng ngập ngừng hỏi: “Sư phụ, người bị thương... hay là ăn no rồi?”
Thân Đồ Úc không đáp, nhưng động tác nuốt miếng thịt trong miệng đã nói lên tất cả. Tân Tú phì cười, nhào tới ôm chầm lấy sư phụ.
Thân Đồ Úc cũng không né tránh. Hắn thấy thoải mái với sự đụng chạm này vì ánh mắt nàng nhìn hắn lúc này là nhìn một người bề trên để làm nũng, chứ không phải ánh mắt “đã trưởng thành” như khi nhìn Ô Ngọc. Ánh mắt đó làm hắn thấy yên lòng hơn, không bị vã mồ hôi sau lưng.
“Cẩn thận cánh tay.” Hắn nhẹ nhàng đỡ lấy cánh tay gãy của đồ đệ, tinh tế kiểm tra. Hồng Giao ra tay khá nặng, cả xương và linh mạch đều tổn thương, cần phải được nối lại cẩn thận.
Tân Tú cười hì hì, níu tay áo sư phụ: “Sư phụ, con không đau đâu.”
Thân Đồ Úc xót xa: “Gãy thế này sao không đau cho được, để ta trị thương cho con.”
Tân Tú giải thích: “Con đã uống đan d.ư.ợ.c giảm đau của Diễm Sa sư bá rồi. Vả lại, nghe tiếng gào của Hồng Giao Yêu Vương lúc nãy, con thấy mình hết đau luôn rồi.”
Thân Đồ Úc lắc đầu bất lực, vung tay truyền linh lực qua cánh tay nàng để nối lại linh mạch trước. Trong tu hành, linh mạch là quan trọng nhất, chỉ cần linh mạch thông suốt thì xương cốt sẽ tự lành lại sau vài ngày.
Trị thương xong, nàng kéo sư phụ tới trước mặt Ô Ngọc để giới thiệu.
Thân Đồ Úc lúc này đang trong tình cảnh trớ trêu: bản thể và hóa thân – hai nửa ý thức của cùng một người – đang đứng đối diện nhau, nghe đồ đệ giới thiệu:
“Sư phụ, đây là Ô Ngọc, người đã cứu con hai lần và chăm sóc con suốt chặng đường qua.”
“Ô Ngọc, đây là sư phụ ta – Thân Đồ Úc, ngài thấy rồi đó, sư phụ ta tu vi cao thâm lại vô cùng hiền đức.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Hai nam nhân... à không, một người đàn ông nhìn vào chính phân thân của mình, lâm vào sự im lặng vô bờ bến.
Thân Đồ Úc dẫn theo đồ đệ và hóa thân Ô Ngọc rời khỏi Yêu Quật trên những áng mây tía.
Trong khi Ô Ngọc được an trí nghỉ ngơi và luôn giữ im lặng, Thân Đồ Úc cùng đồ đệ ngồi trong kiệu trúc do cự vượn khiêng, bắt đầu một cuộc đối thoại “nghiêm túc” về nhân vật Ô Ngọc.
Thân Đồ Úc mở lời: “Vi sư không bằng lòng để con qua lại với nam nhân kia.”
Tân Tú suýt phì cười vì câu thoại kinh điển kiểu mẫu thân ngăn cản con cái, nàng nghiêm mặt đáp: “Sư phụ, người không nên làm vị phụ huynh phong kiến như vậy. Càng ngăn cản thì tình cảm càng sâu đậm, con sẽ càng lún sâu vào hơn đấy.”
Thân Đồ Úc chưa từng nghe luận điệu này, có chút do dự: “Thật vậy sao?”
Tân Tú gật đầu lia lịa: “Chắc chắn rồi. Nếu người cứ để chúng con thuận theo tự nhiên, biết đâu thời gian trôi qua con lại thấy chán hắn thì sao.”
Thân Đồ Úc suýt nữa đã bị nàng thuyết phục, nếu như kẻ nàng đang nhắc tới không phải chính là phân thân của hắn.
Hắn im lặng một hồi rồi phán: “Tu sĩ chúng ta vốn không thích sự gò bó, ta không cấm con tìm kiếm tình yêu, nhưng Ô Ngọc thì không được.”
Tân Tú thắc mắc: “Sao Ô Ngọc lại không được? Sư phụ nhìn ra điểm gì không ổn sao, tu vi cao thì nhìn cái là biết nam nhân đó có ‘được’ hay không à?”
Thân Đồ Úc không nhận ra ẩn ý mờ ám trong câu hỏi của nàng, nghiêm túc đáp: “Ta thấy tu vi hắn quá thấp, không xứng với con.”
Tân Tú thầm nghĩ sư phụ đúng là kiểu cha mẹ luôn thấy con mình là nhất. Nàng chỉ ra sự thật: “Nếu tu vi hắn thấp thì con còn kém xa hắn, sao con xứng với hắn được?”
Thân Đồ Úc lại bới lông tìm vết: “Diện mạo hắn tầm thường quá, không được đẹp.”
Tân Tú ngơ ngác: “... Sư phụ, người nói thật sao? Ô Ngọc rõ ràng là một mỹ nam t.ử mà, con nhìn cái là ưng ngay.” Nàng thầm nghĩ: Sư phụ là gấu trúc, chắc gu thẩm mỹ của yêu và người khác nhau? Không lẽ trong mắt người nàng cũng xấu lắm sao?
Hai thầy trò với hai hệ thẩm mỹ khác nhau nhìn nhau hồi lâu, Thân Đồ Úc lại tìm ra lý do mới: “Ta thấy hắn ít nói, con thì ham vui, ở bên hắn sẽ thấy mệt mỏi lắm.”
Tân Tú càng nghe càng thấy sư phụ giống vị phụ huynh đang khắt khe kén rể, nàng bèn dùng chiêu “nịnh nọt”: “Nhưng con lại thích kiểu nam nhân trầm mặc như thế, giống như sư phụ vậy, đều là những người đàn ông rất đáng tin cậy.”