Mùi thơm từ nồi canh bay tới. Hắn nhìn sang, thấy đồ đệ một tay còn băng bó nhưng vẫn hì hục nấu nướng, thi thoảng lại vung cành cây luyện tập Ngự Hỏa Thuật để giải khuây. Nàng đã cho vào nồi canh những viên đan d.ư.ợ.c thượng hạng mà hắn tặng nàng lúc ở trên kiệu, rõ ràng là dành cho hắn.
Nhìn cách nàng chăm sóc cho một nam nhân tận tình như thế, nếu đó không phải là chính mình, chắc chắn hắn sẽ dùng mọi cách để giúp nàng toại nguyện. Ngặt nỗi, trên đời này làm gì có ai tên là Ô Ngọc thực sự đâu.
“Con lừa của cô nương đâu rồi?”
“Nó biến thành bò rồi, và con bò đó đã đi lạc giữa trận hỗn chiến.”
Tân Tú biết Đạo sĩ Lừa có linh khí bảo mệnh nàng trao, nên nếu hắn không chủ động tìm về chứng tỏ lão đang tìm cách bỏ trốn. Với sự xảo quyệt của lão, nàng tin lão vẫn bình an vô sự. Để sau này bắt lại làm trâu làm ngựa cũng chưa muộn, trước mắt Ô Ngọc vẫn là quan trọng nhất.
Ô Ngọc hiện giờ đang ở trạng thái suy yếu hiếm hoi, trông hệt như một đóa hoa nhỏ mọc trên đá tảng, vừa lạ lẫm vừa đáng yêu.
Tân Tú đưa ra lý thuyết kỳ lạ rằng “người bị thương cần phơi nắng và ở nơi thoáng đãng”, nên muốn tìm chốn dưỡng thương tốt hơn cho hắn. Vì Ô Ngọc không được vận linh lực mạnh lúc này, nàng đề nghị cõng hắn đi nhưng bị từ chối phũ phàng.
Sư phụ nào lại để đồ đệ đang bị thương cõng mình chứ!
Tân Tú tặc lưỡi: “Đã vậy thì ta tìm cho ngài một tọa kỵ tạm thời vậy.”
Nàng dắt từ rừng ra một con lợn rừng.
Thấy Ô Ngọc vẫn đứng yên, nàng vỗ vỗ lưng mình: “Ngài chọn đi, hoặc là leo lên nó, hoặc là leo lên lưng ta.”
Kết quả là Ô Ngọc phải ngồi trên lưng lợn rừng, để Tân Tú dắt đi qua núi rừng. Tiếng ủn ỉn của lợn hòa cùng giai điệu vui nhộn mà nàng đang ngân nga khiến không khí bỗng chốc trở nên hài hước.
Tân Tú hỏi: “Ngài biết bài hát này tên gì không?”
Thân Đồ Úc lắc đầu.
Tân Tú cười: “Nó tên là ‘Trư Bát Giới cõng cô dâu’ đấy, kể về một con lợn yêu cõng vợ mình.”
Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé
Thân Đồ Úc cúi xuống nhìn con lợn dưới thân. Con lợn như cảm nhận được sát khí, run cầm cập khiến lớp mỡ trên người rung lên từng hồi.
Cuối cùng họ cũng đến một thung lũng sương mù tuyệt đẹp, linh khí dạt dào, có suối chảy hoa nở, đúng là chốn bồng lai để dưỡng thương.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tân Tú phán: “Ta thấy nơi này nên có một ngôi nhà.”
Đồ đệ nói có là phải có. Thân Đồ Úc định dùng pháp thuật dựng nhà nhưng bị nàng ngăn lại: “Ngài đang bị thương, cứ để ta lo.”
Hắn phản bác: “Tay nàng cũng chưa lành hẳn mà.”
Tân Tú mỉm cười đầy ẩn ý: “Vậy thì chúng ta cùng làm.”
Thế là hai người cùng nhau xẻ gỗ, bàn bạc xem nhà nên có mấy phòng, bếp đặt ở đâu... Thân Đồ Úc bỗng thấy có gì đó sai sai. Cảnh tượng này trông hệt như một cặp đôi tiên lữ đang cùng nhau xây dựng tổ ấm để quy ẩn giang hồ vậy.
Nghĩ tới đây, tay hắn bỗng khựng lại, tấm ván cầm trên tay cũng không biết nên đặt xuống hay giơ lên.
Tân Tú ngồi trên xà nhà vẫy tay: “Đưa tấm ván đó cho ta, đặt chỗ này là vừa khéo.”
Nhìn nụ cười của nàng, hắn đưa gỗ cho nàng, nghe nàng kể: “Tay nghề xây dựng của ta cũng khá đấy chứ? Sư phụ từng dạy ta sửa tường và cầu thang, còn mái nhà là ta tự mày mò ra đấy. Ngài có tò mò sao ta lại biết làm mấy thứ này không?”
Thân Đồ Úc dĩ nhiên chẳng tò mò, vì chính hắn là người dạy nàng khi cả hai cùng sửa lại căn lầu bị đám Thực Thiết con gặm nham nhở ở U Hoàng Sơn. Lúc đó hắn chỉ thấy vui khi nàng hăng hái học tập, đâu ngờ lại có ngày dùng vào việc này.
Nàng còn hào hứng đòi làm ban công lớn để hắn ngồi ghế bập bênh phơi nắng. Dù nàng làm hơi vụng, dẫm lên là sập nhưng cuối cùng với sự chỉ điểm của hắn, ngôi nhà cũng hoàn thành, mang đậm dấu ấn của cả hai người.
Tân Tú rất chú trọng tiểu tiết, nàng trồng hoa khắp sân, lại còn khai khẩn một mảnh đất nhỏ để trồng rau. Thân Đồ Úc bắt đầu hoài nghi không biết mình đã lỡ hứa hẹn gì với nàng trong vai Ô Ngọc chưa mà nàng lại chuẩn bị kỹ càng cho một cuộc sống ẩn dật thế này.
Sau một ngày lăn lộn ngoài ruộng rau, Tân Tú rải một nắm hạt giống xuống rồi tặc lưỡi: “Mệt quá, thôi cứ để chúng tự sinh tự diệt vậy.”
Thân Đồ Úc nhớ lại hồi ở U Hoàng Sơn nàng cũng từng hứng chí trồng rau rồi bỏ bê sau hai ngày. Khi đó hắn đã phải bí mật sai đàn khỉ lông vàng qua chăm sóc giúp, nên ruộng rau mới có thu hoạch.
Nàng đâu biết chuyện đó, mỗi lần thấy rau mọc là lại hái vào xào nấu rồi đắc ý khoe với sư phụ: “Sư phụ thấy con trồng rau giỏi không? Đây chính là bản năng canh tác chảy trong m.á.u người Viêm Hoàng đấy, cứ rải hạt là có ăn thôi.”
Nhìn nàng lúc thì thông minh sắc sảo, lúc lại ngây ngô đáng yêu như vậy khiến hắn không khỏi bật cười.
Tân Tú đột ngột hỏi: “Ngài đang nghĩ gì mà mắt cười tươi thế?”