Thân Đồ Úc thu lại nụ cười, trở về vẻ lãnh đạm: “Không có gì.”
Tân Tú truy vấn: “Chắc chắn là đang nghĩ về người mình thương rồi.”
Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé
Thân Đồ Úc gạt đi: “Nói bậy.” Ta đang nghĩ về cái đồ đệ rắc rối là con đây này.
Nàng hỏi hắn về việc quan trọng mà hắn từng nhắc tới. Thân Đồ Úc đành bịa thêm: “Ta đang tìm một linh vật tên là Vạn Tuế Quang.” Đó vốn là một vật liệu luyện khí quý hiếm nhưng hắn cũng chưa cần gấp.
Hắn định bụng đợi vết thương lành hẳn sẽ mượn cớ đó để rời đi, tránh xa nàng. Hắn hy vọng nàng có thể tập trung vào con đường tu tiên, đừng vì một nam nhân mà nảy sinh tâm ma.
Tân Tú trầm ngâm: “Hóa ra ngài không nói dối ta. Vậy giờ ngài bị thương, việc tìm kiếm chắc bị trì hoãn rồi. Hay là ngài mô tả nó đi, ta đi tìm giúp cho.”
Thân Đồ Úc gạt ngay: “Không cần, vết thương của ta sắp lành rồi, tự ta lo được.” Hắn không muốn nàng phải mạo hiểm vì mình.
Thế nhưng Tân Tú vốn là kẻ thích làm theo ý mình. Nàng lén lôi Du Nhan từ trong bình ra tra hỏi về Vạn Tuế Quang.
Dưới sự t.r.a t.ấ.n của nàng, con yêu rết đành khai sạch: “Vạn Tuế Quang là thạch dịch kết tinh từ ngọc thạch hấp thụ tinh hoa nhật nguyệt. Ta từng thấy nó một lần khi đi tìm tiên thảo.”
Nàng tra hỏi kỹ lưỡng từng chi tiết nhỏ nhất, khiến Du Nhan khốn khổ: “Tiểu nhân nói hết rồi, cô nương còn muốn gì nữa?”
Tân Tú thản nhiên: “À, ta hỏi đi hỏi lại là để kiểm tra xem ngươi có nói dối không thôi.”
Du Nhan lạnh sống lưng, may mà mình không giở trò.
Nàng còn tò mò hỏi Du Nhan tìm tiên thảo có phải để hồi sinh A Đường không.
Hắn đáp: “... Không, tìm được là ta ăn luôn rồi.”
Tân Tú tặc lưỡi: “Ra là ngươi g.i.ế.c nàng rồi lại hối hận định tìm t.h.u.ố.c cứu, nhưng tìm được rồi lại thấy hận nên ăn luôn. Ngươi đúng là một kẻ mâu thuẫn.”
Những lời nói thật của nàng luôn đ.â.m trúng tim đen người khác. Du Nhan cạn lời, lủi thủi bò lại vào bình.
Mười ngày sau, vết thương của Ô Ngọc đã lành hẳn. Hắn không còn nôn nóng muốn rời đi như lúc đầu, vì Tân Tú dạo này rất ngoan, chẳng hề quấy rầy hay buông lời tán tỉnh. Nàng hệt như hồi ở U Hoàng Sơn, sáng sớm ra ngoài chơi, tối mịt mới về.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ngay trước ngày hắn dự định rời đi, hắn thấy trên ghế bập bênh ở ban công có một chiếc hồ nhỏ kèm mảnh giấy:
“Quà chia tay dành cho ngài. Đa tạ ơn cứu mạng lần trước. Chúc ngài thuận buồm xuôi gió.”
Trong hồ chính là Vạn Tuế Quang.
Hắn sững sờ. Đồ đệ bướng bỉnh này đã một mình đi tìm thứ này trong khi tay mới vừa lành. Nàng đã bất chấp hiểm nguy vì một nam nhân xa lạ (là hắn).
Thân Đồ Úc thu hồi linh vật, nhìn quanh không thấy nàng đâu, bèn cất bước rời đi.
Hắn vừa đi, căn nhà bỗng trở nên tĩnh lặng tuyệt đối. Ánh hoàng hôn phủ một lớp vàng nhạt lên những đồ đạc đơn sơ.
Lúc này, Tân Tú mới chống một cành trúc nhỏ, chậm rãi dò bước trở về. Nàng cảm nhận linh khí trong nhà, biết Ô Ngọc đã đi thật rồi. Nàng gõ gõ cành trúc xuống sàn, xuống bậc thang, rồi lần mò tới ghế bập bênh ngồi xuống.
Nàng không phải gõ cho vui, mà vì hiện giờ đôi mắt nàng đang tạm thời bị mù.
Để lấy được Vạn Tuế Quang, nàng đã phải vượt qua bao cạm bẫy, từ cỏ độc đến quỷ dơi. Đến khi lấy được, thứ thạch dịch ấy lại tự động né tránh, khiến vài giọt b.ắ.n thẳng vào mắt nàng. Ban đầu không sao, nhưng khi về đến nhà thì bóng tối bắt đầu bao trùm lấy tầm nhìn của nàng.
Nàng không hề hoảng sợ, mà lập tức tính kế: nên giữ Ô Ngọc lại chăm sóc để bồi dưỡng tình cảm, hay cứ giả vờ như không có gì để hắn đi? Cuối cùng nàng chọn cách dung hòa cả hai.
Nàng viết thư chia tay rồi vào rừng ngủ một giấc, nhẩm tính rằng: Ô Ngọc vốn là người mềm lòng, thấy nàng như vậy chắc chắn không nỡ đi ngay mà sẽ âm thầm ở lại quan sát. Khi thấy mắt nàng có vấn đề, hắn chắc chắn sẽ ra mặt chăm sóc. Như vậy, kế hoạch bồi dưỡng tình cảm là chắc thắng.
Nàng ngồi trên ghế, quơ tay trước mặt: “Đúng là chẳng nhìn thấy gì thật, thế này chắc c.h.ế.t đói mất thôi.
Tân Tú ngoài miệng tuy than đói sắp lả đi, tay lại thoăn thoắt rút từ túi bách bảo ra một miếng thịt bò khô để nhai cho đỡ buồn miệng.
Đang lúc nàng say sưa nhai thịt, bóng dáng Thân Đồ Úc từ từ hiện ra nơi góc tường.
Trải qua bài học sơ suất lần trước, hắn đã cẩn thận kiểm tra, đảm bảo trên người không còn vương lại chút mùi hương khả nghi nào, đồng thời ẩn giấu hoàn toàn tung tích và khí tức. Cứ thế, hắn khoanh tay đứng lặng yên nơi này, chờ đợi đồ đệ trở về.
Tận mắt chứng kiến nàng tay lăm lăm cành trúc, đôi mắt vô hồn chậm chạp dò dẫm từng bước từ ngoài vào, khuôn mặt Thân Đồ Úc lập tức trở nên lạnh lẽo, cứng đờ, chẳng mảy may để lộ chút biểu cảm nào. Tuy nói thân xác Ô Ngọc này vốn dĩ khó thể hiện những cung bậc cảm xúc phong phú, nhưng giờ phút này, Thân Đồ Úc thực sự cảm thấy khó chịu, đến cả ánh mắt cũng toát lên vẻ băng giá.