Tân Tú gạt đi: "Sợ gì chứ! Chúng ta cứ tự mình tùy cơ ứng biến. G.i.ế.c được bao nhiêu thì g.i.ế.c bấy nhiêu. Nếu thực sự không đối phó nổi, thì về cầu cứu sư phụ. Sư phụ không xong thì vẫn còn sư tổ mà."
Lão Ngũ e ngại: "Như thế có được không? Sư phụ chắc sẽ không rời núi can thiệp vào chuyện rèn luyện của chúng ta đâu. Còn sư tổ... sư tổ không phải đang bế quan thanh tu, hiếm khi xuất hiện sao?"
Tân Tú gõ nhẹ lên trán cậu: "Đệ còn chưa thử sao biết là không được? Cứ nghe đại tỷ, ta nói được là được."
Với tính cách của Lão Ngũ và ở độ tuổi này, nghe Tân Tú quả quyết như vậy, quả nhiên bị thuyết phục. Cậu thầm nhủ: Mình vô dụng, nhưng đại tỷ xưa nay luôn tài giỏi, nhất định sẽ làm được.
Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé
Tân Tú im lặng một hồi, bỗng thở dài, dịu dàng hỏi: "Tiểu Ngũ, đại tỷ g.i.ế.c những người đó, đệ có trách đại tỷ không?"
Lão Ngũ lập tức lắc đầu, giọng nhỏ lại: "Sao có thể chứ. Đệ lúc nào cũng hoang mang không biết việc mình làm là đúng hay sai, nhưng những gì đại tỷ làm, chắc chắn là đúng."
Tân Tú lắc đầu: "Không đâu, những việc ta làm cũng chưa chắc đã đúng. Chỉ là ta nghĩ, trong một thế giới nhiễu nhương, vô trật tự như thế này, nếu mỗi việc làm đều phải phân định đúng sai, thì mọi thứ sẽ trở nên vô cùng phức tạp. Thà không màng đến đúng sai, chỉ hành động theo ý nguyện của bản thân. Tính cách ta vốn vậy. Đệ không giống ta, ta thấy đệ như bây giờ rất tốt, lương thiện thì có gì là sai đâu."
"Có rất nhiều kẻ oán trời trách đất, oán hận sự 'lương thiện'. Nhưng thực ra, thứ họ oán hận không phải là sự lương thiện, mà là việc những người lương thiện không nhận được sự đền đáp xứng đáng. Đại tỷ không thể chỉ dạy đệ sau này phải sống thế nào. Đại tỷ chỉ có thể khuyên đệ: Hãy cứ làm theo bản tâm, làm bất cứ điều gì đệ muốn. Chuyện đúng sai cứ để người khác phán xét, miệng đời khen chê chẳng liên quan gì đến đệ cả."
"Đừng để những lời khen chê của thế nhân cuốn đi, làm những chuyện trái với lương tâm."
Lão Ngũ đăm chiêu suy nghĩ, xen lẫn chút bối rối.
Một lát sau, cậu mới khẽ nói: "Đại tỷ, đệ không biết diễn tả thế nào, nhưng đệ thấy rất buồn. Bọn họ... những người đó, đã từng đối xử rất tốt với đệ. Thật ra, đệ cũng từng gặp rất nhiều kẻ xấu trên đường đời. Nhưng giờ đệ mới nhận ra: kẻ xấu không phải lúc nào cũng mãi là kẻ xấu, và người tốt cũng chẳng thể đảm bảo sẽ mãi là người tốt."
"Khi đệ còn đi ăn xin, đệ đã gặp không ít người hảo tâm. Những lúc sắp c.h.ế.t đói, luôn có người san sẻ cho đệ chút thức ăn, đệ mới có thể sống sót và khôn lớn đến ngày hôm nay. Vì thế, đệ rất biết ơn họ. Trong lòng đệ luôn ấp ủ ước muốn, nếu có cơ hội, đệ cũng muốn trở thành một người có thể giúp đỡ người khác. Khi được giao nhiệm vụ cứu người này, trong lòng đệ rất vui, nhưng lại có chút hoang mang không biết phải làm sao."
"Đệ... đệ thực sự làm được chứ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tân Tú đáp lời chắc nịch: "Đương nhiên là được, sao lại không? Tu tiên chính là phải học cách hô to 'Ta có thể' trước bất kỳ ai và bất kỳ chuyện gì! Đệ không biết đâu, trước đây ta có nhiều bạn, câu cửa miệng của họ luôn là 'Ta có thể'. Bất kể lúc nào, ở đâu, họ cũng có thể hô vang khẩu hiệu đó. Đệ phải học hỏi họ đấy."
Lão Ngũ khiêm tốn lĩnh hội: "Thì ra là thế. Sự tự tin của họ thật đáng khâm phục."
Tân Tú mặt không biến sắc, thay mặt hội chị em tiếp nhận sự ngưỡng mộ chân thành từ cậu thiếu niên ngây thơ.
Lão Ngũ phải chịu uất ức lớn như vậy, ngoài mặt Tân Tú không tỏ vẻ gì, nhưng trong lòng vẫn lo lắng cậu sẽ mắc phải bóng ma tâm lý. Những ngày này, trong lúc ở đây chăm sóc cậu dưỡng thương và phục hồi nguyên khí, nàng thường xuyên tâm sự cùng cậu.
Trước đây khi còn ở Trong Bồn Thiên, nàng cũng thường xuyên trò chuyện với mấy đứa trẻ, giờ thì làm lại nghề cũ, mọi chuyện cũng khá suôn sẻ.
Nắng đẹp, Lão Ngũ ngồi trên chiếc xe lăn do Tân Tú mang về, ống quần trống rỗng bay phấp phới. Cậu đang sưởi nắng ngoài sân. Tân Tú đưa cho cậu vài khối gỗ, bảo cậu tùy ý điêu khắc vài thứ để g.i.ế.c thời gian, còn bản thân thì ngồi cạnh vẽ bản đồ và viết du ký.
"Đại tỷ, tỷ vẽ mấy bản đồ này để làm gì thế?" Lão Ngũ tò mò hỏi.
Tân Tú ngậm cán b.út xem xét bản đồ của mình, tiện tay thêm vài nét vào cuốn du ký, úp mở: "Để sau này làm chuyện lớn."
Lão Ngũ lại liếc nhìn cuốn du ký đang mở tung: "Đại tỷ, tỷ đang viết gì thế? Sao đệ xem không hiểu?"
Tân Tú đáp: "Đây là văn tự độc quyền của ta." Thực chất đó là chữ Hán giản thể. Tuy nàng cũng thạo ngôn ngữ thông dụng của thế giới tu tiên này, nhưng khi ghi chép sổ tay, nàng vẫn quen dùng thứ chữ viết thân thuộc nhất.
Trả lời xong, Tân Tú bỗng nảy ra một ý, đặt b.út xuống, nhìn Lão Ngũ: "Lão Ngũ này, thực ra ta có chuyện muốn bàn với đệ."