Sư Phụ Ta Là Một Con Gấu Trúc

Chương 236



 

Lão Ngũ ngước nhìn nàng với ánh mắt hiền lành, ngoan ngoãn hệt như một chú chuột bạch nhỏ chờ đợi thí nghiệm.

 

Tân Tú hỏi: "Đệ có thích hành nghề y cứu người không?"

 

Lão Ngũ ngập ngừng: "Đệ... đệ cũng không rõ nữa. Đệ không biết mình thích gì. Có một sư huynh bảo đệ có thiên phú về y đạo, khuyên đệ nên thử xem sao."

 

Tân Tú gật gù: "Hiểu rồi. Tức là đệ cũng không phải đam mê y đạo đến mức sống c.h.ế.t vì nó, đúng không?"

 

"Vậy đệ nghe đại tỷ khuyên một câu: Học y không cứu được thế nhân đâu. Chi bằng đệ chuyển sang nghiên cứu nông nghiệp đi?"

Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé

 

Lão Ngũ há hốc mồm: "... Hả?"

 

Tân Tú kéo ghế nhích lại gần cậu, dùng ngón tay khoanh vùng một khu vực lớn trên bản đồ: "Đệ xem, đây là những nơi đại tỷ đã đi qua."

 

Lão Ngũ không khỏi trầm trồ: "Đại tỷ giỏi quá, đi được bao nhiêu nơi."

 

Tân Tú tiếp lời: "Ta đi nhiều nơi như vậy, tiếp xúc đủ hạng người, mới nhận ra một vấn đề."

 

Lão Ngũ tò mò: "Vấn đề gì vậy tỷ?"

 

Tân Tú đáp: "Đó là... về cơ bản, ai cũng nghèo rớt mồng tơi."

 

Thấy Lão Ngũ lại nghệch mặt ra, Tân Tú bật cười: "Đệ biết vì sao khi hành tẩu nhân gian, chúng ta luôn thấy đầy rẫy những điều ác không? Ta nghĩ nguyên nhân chính là vì mọi người quá nghèo khổ. Khi không thể lo đủ cái ăn cái mặc, những kẻ yếu thế, vì để sinh tồn, đều có thể trở nên man rợ và tàn ác."

 

"Vì vậy, ta muốn tất cả những người ta gặp đều được no bụng."

 

Câu nói của Tân Tú nghe có vẻ tùy tiện, hệt như một câu nói đùa, nhưng Lão Ngũ nghe xong lại ngớ người, kinh ngạc đến mức không thốt nên lời.

 

"Chuyện này... sao có thể làm được? Đông người như vậy... Đại tỷ, việc này quá khó."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Tân Tú bật cười lớn: "Đúng là rất khó, nên ta mới rủ đệ vào giúp một tay. Sản lượng lương thực của họ quá thấp, nhiều vùng đất không thích hợp trồng trọt để lấp đầy dạ dày, lại thêm chủng loại lương thực quá nghèo nàn. Tất cả những điều đó đều là vấn đề. Đệ là người mang linh căn Mộc, trước kia ta thấy đệ làm ruộng rất vui vẻ, lại có năng khiếu trong lĩnh vực này. Cho nên ta mới hỏi đệ, có muốn thử lai tạo ra những giống cây trồng cho năng suất cao, tìm ra những loại lương thực phù hợp với từng vùng đất khác nhau trên thế gian không?"

 

Ý tưởng này, Tân Tú đã nung nấu từ rất lâu rồi.

 

"Đệ xem, nhiệm vụ của đệ không phải là cứu sống một trăm người sao? Nếu đệ thực sự lai tạo ra được loại lương thực như vậy, thì đâu chỉ cứu sống một trăm người, mà là hàng ngàn hàng vạn sinh mạng trên thế gian! Nếu đã đặt mục tiêu, sao chúng ta không đặt mục tiêu cho thật lớn!"

 

Lão Ngũ quả thực bị ý tưởng kỳ diệu này làm cho chấn động. Là một thiếu niên, dù đã dấn thân vào con đường tu tiên, cậu cũng chưa từng mường tượng đến một "ảo vọng" và "dã tâm" lớn lao như thế. Nhưng trái tim cậu lại bất giác đập rộn ràng, cậu ấp úng: "Nhưng... nhưng nhiệm vụ của đệ là chữa khỏi cho một trăm người cơ mà?"

 

Tân Tú đính chính: "Không phải, nhiệm vụ của đệ là cứu sống một trăm người. Tổ sư gia đâu có bắt buộc đệ phải dùng y thuật để cứu."

 

Tân Tú chợt nhận ra điều này khá thú vị. Câu nguyên văn của Tổ sư gia là "cứu sống" chứ không phải là từ có tính định hướng cụ thể như "cứu chữa".

 

"Đệ thấy đó, nhiệm vụ của đệ đâu có thời hạn. Dù đệ có nghiên cứu mất vài trăm năm cũng chẳng sao. Điều này chẳng phải quá trùng hợp ư? Tổ sư gia bảo chúng ta xuống núi mà không vạch sẵn đường đi, ắt hẳn là muốn chúng ta tự tìm con đường riêng của mình. Cho dù đó là con đường để hoàn thành nhiệm vụ, hay là con đường mà đệ quyết định gắn bó cả đời."

 

Lão Ngũ ồ lên một tiếng.

 

Cậu càng nghe Tân Tú nói càng trở nên hào hứng, hai má ửng đỏ: "Nhưng đại tỷ ơi, chuyện hệ trọng như vậy, chắc chắn phải mất một thời gian rất dài mới hoàn thành được, đúng không tỷ?"

 

Dù làm bất cứ việc gì, Tân Tú luôn toát ra một sự tự tin hồn nhiên, chẳng hề bận tâm đến khó khăn. Lúc này cũng vậy, nàng nói: "Sợ gì chứ, chúng ta tu tiên mà, bét nhất cũng sống được vài trăm năm. Nếu may mắn, sống đến mấy ngàn năm cũng nên. Với ngần ấy thời gian để làm việc này, ta không tin chúng ta không làm được. Hơn nữa..."

 

Nàng cười hì hì: "Hơn nữa, chúng ta còn bao nhiêu huynh đệ tỷ muội kia mà? Lão Nhị và mọi người chắc chắn cũng muốn giúp một tay. Nếu vẫn chưa đủ, Thục Lăng chúng ta còn biết bao nhiêu sư huynh sư tỷ, sư thúc sư bá. Còn lo không tìm được người giúp sao."

 

Lão Ngũ lại "À" lên: "Nhị ca và mọi người... đúng rồi, còn có nhị ca và mọi người nữa."

 

Tân Tú bẻ đốt ngón tay nhẩm tính: "Đệ xem, Lão Lục đi làm phu t.ử ở Cửu Cung Học Cung rồi. Muội ấy mà dạy dỗ đàng hoàng, ắt sẽ đào tạo ra được vô số nhân tài trị quốc. Nhân gian có biết bao quốc gia, nghe nói phương Nam chiến tranh liên miên, mười mấy quốc gia lớn nhỏ đ.á.n.h nhau sứt đầu mẻ trán. Chúng ta xem muội ấy có thể rèn dũa ra một bậc đế vương thống nhất thiên hạ được không."