Sư Phụ Ta Là Một Con Gấu Trúc

Chương 276



 

Tân Tú cạn lời: “...” Là gã thiếu niên nàng gặp lúc mới tỉnh dậy sao? Oa, tình tiết thật là gay cấn.

 

Liễu Duyên Mộc tiếp tục: “Nàng muốn trả ơn nghĩa nuôi dưỡng của gia đình họ Thủy bằng cách dâng hiến thân mình cho Thủy Lương sao?”

 

Tân Tú: “...” Hóa ra là con nuôi, vậy là không có tình tiết cấm kỵ nào cả, nhưng mối quan hệ tay ba này đúng là rắc rối thật.

 

Tân Tú hỏi tiếp: “Huynh bảo cha đứa bé là hắn, có bằng chứng gì không?”

 

Liễu Duyên Mộc tức giận đến bật cười: “Bằng chứng ư? Nàng định chối bỏ sao? Nàng và ta đều là thầy tế, nếu nàng không thuận tình, ai kẻ nào dám cưỡng đoạt nàng? Ngoài hắn ra, còn ai có thể khiến nàng tự nguyện đến vậy? Nàng luôn bao che cho hắn, thậm chí còn bịa ra cái lời nói dối vụng về là 'cảm nhi thụ thai' (mang t.h.a.i do cảm ứng linh khí)... Nàng thực sự coi ta là đồ ngốc để lừa gạt sao?”

 

Nghe đến bốn chữ "cảm nhi thụ thai", Tân Tú giật mình: “Khoan đã, huynh bảo muội từng nói với huynh rằng muội m.a.n.g t.h.a.i là do cảm ứng linh khí sao?”

 

Liễu Duyên Mộc lạnh lùng đáp: “Phải, cảm nhi thụ thai. Bịa ra một lời nói dối hoang đường đến vậy, nàng định làm gì? Để danh chính ngôn thuận trở thành đại vu phụng thần, xưng rằng mình m.a.n.g t.h.a.i con của Long Thần sao? Vì muốn tranh đoạt quyền lực với ta mà nàng không từ thủ đoạn nhường ấy... Thủy Lăng, ta thật chẳng ngờ nàng lại là hạng người như vậy.”

 

Tân Tú nghe gã đàn ông này oán hận đủ điều, lại thêm mớ âm mưu luận từ bà mẹ gã và cậu em trai của Thủy Lăng, thầm cảm thán: cả hai bên đều nghi ngờ đối phương vì cái ghế đại vu mà bày trò.

 

Thú thực, Tân Tú xưa nay chẳng tin mấy chuyện m.a.n.g t.h.a.i kỳ lạ này, nàng vốn là người chuộng khoa học mà. Nhưng ở cái thế giới huyền huyễn này, và thực tế sau này người ta gọi người phụ nữ này là "Long Mẫu", nên nàng trộm nghĩ: biết đâu chuyện "cảm nhi thụ thai" lại là sự thật thì sao.

 

Tiếc thay, gã người yêu của Long Mẫu lại không tin, và màn kịch chia tay đầy thù hận sắp sửa bắt đầu. Cái vụ m.a.n.g t.h.a.i do linh khí này đúng là oan uổng cho Thủy Lăng thật, tự dưng bị dính bầu rồi bị người yêu hiểu lầm. Thần tiên gì mà ác thế không biết, bắt người ta làm mẹ đơn thân kiểu này sao.

 

Cuộc trò chuyện kết thúc trong sự căng thẳng. Tân Tú lững thững đi về, bắt gặp Thủy Lương đang đứng trước cửa với ánh mắt u ám: “Tỷ lại đi gặp Liễu Duyên Mộc sao? Hắn giờ chỉ mải mê cái ghế đại vu, làm gì còn thời gian bận tâm đến tỷ nữa.”

 

Tân Tú gọi rõ tên hắn: “Thủy Lương?”

 

Hắn gằn giọng: “Tỷ gọi đệ làm gì?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Hóa ra đúng là Thủy Lương này, nhưng theo những gì hắn nói thì cha đứa bé chắc chắn không phải hắn.

 

“Thủy Vu, các Vu lão mời người đến miếu Long Thần có việc đại sự.”

 

Tân Tú vừa định bước vào nhà họ Thủy thì có người đến truyền tin. Nàng đành phải nối gót người đó đến miếu Long Thần. Kiến trúc và trang phục nơi đây hao hao Phong Vũ Trấn, nhưng không khí thì khô khốc, bụi bặm vô cùng, không có lấy một bóng cây xanh hay dòng suối mát lành.

 

Đến nơi, thấy Liễu Duyên Mộc cũng có mặt, Tân Tú cứ ngỡ mình sẽ bị thẩm vấn về cái bụng bầu, nào ngờ vị trưởng lão ngồi trên cao lại trầm giọng nói: “Năm nay từ khi vào hạ, đã bốn tháng ròng không có một giọt mưa. Nguồn nước trên núi ngày một cạn kiệt, chúng ta lo sợ nó sẽ khô hẳn mất thôi.”

 

Liễu Duyên Mộc cúi đầu tạ tội: “Đó là do lỗi của con, con cầu mưa không thành công.”

 

Bà lão ngồi phía trên hừ một tiếng, ánh mắt sắc như d.a.o chĩa thẳng về phía Tân Tú: “Thủy Vu cũng tham gia cầu mưa mà, nàng ta cũng có làm được gì đâu, con việc gì phải vội vàng nhận lỗi về mình.”

 

Tân Tú liếc nhìn bà lão, thầm xác định: mụ này chắc chắn là mẹ của Liễu Duyên Mộc, vai ác bà bà kinh điển trong các bộ phim. Chuyện mẹ chồng nàng dâu đúng là ở đâu cũng có, chẳng huyền huyễn chút nào.

 

Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé

Vị trưởng lão khác lại thở dài: “Cầu mưa không xong cũng chẳng hoàn toàn do các con. Long Thần... đã bặt vô âm tín từ lâu, linh lực của bộ tộc chúng ta cũng đang dần cạn kiệt. Những đứa trẻ sinh ra năm nay chẳng đứa nào có linh lực cả. Cứ đà này, tộc chúng ta sẽ sớm trở thành những người phàm bình thường và lụi tàn mất thôi.”

 

Mọi người xung quanh đều lộ vẻ lo âu, sợ hãi trước viễn cảnh diệt vong của bộ tộc.

 

“Thủy Vu, sao ngươi cứ dửng dưng như không thế? Ngươi đang nhìn gì vậy?” Vị Vu lão quát lên.

 

Tân Tú đang mải nhìn bức tượng thần long phía sau họ, cụ thể là cái sừng rồng đặt trang trọng trên bàn thờ. Nó giống hệt cái sừng đã đ.â.m xuyên tim Long Mẫu mà nàng thấy dưới đáy hồ. Đồ vật quan trọng thế này, nàng không thể không để tâm.

 

Nhận thấy ánh mắt của nàng, các Vu lão nhìn vào bụng nàng thở dài: “Thủy Vu, vì ngươi m.a.n.g t.h.a.i nên vị trí đại vu phụng thần e là không còn thuộc về ngươi nữa. Chiếc sừng rồng này, ngươi cũng không có duyên sở hữu rồi.”