Sư Phụ Ta Là Một Con Gấu Trúc

Chương 277



 

Tân Tú thản nhiên đáp: “Ồ.”

 

Nàng chẳng màng đến việc mọi người có nhận ra sự khác lạ của mình so với Thủy Lăng hay không, bởi nàng biết đây chỉ là một trải nghiệm ảo ảnh về một câu chuyện đã xảy ra từ lâu, nàng làm gì cũng chẳng thay đổi được kết quả. Điều nàng quan tâm nhất bây giờ là làm sao để thoát khỏi đây, và chiếc sừng rồng kia chính là chìa khóa.

 

Theo thói quen, đêm đó Tân Tú đã lẻn vào miếu định đ.á.n.h cắp chiếc sừng rồng.

 

Với linh lực của Thủy Lăng, những lớp phòng hộ của bộ tộc chẳng có tác dụng gì với nàng. Đang lúc nàng mân mê chiếc sừng rồng suy tính cách dùng, thì một bóng đen xuất hiện.

 

“Nàng định làm gì vậy, Thủy Lăng?”

 

Liễu Duyên Mộc hiện ra từ bóng tối. Tân Tú hơi bất ngờ, nàng không rõ trong câu chuyện gốc Thủy Lăng có đi trộm sừng rồng không, nhưng nàng thì dĩ nhiên là có.

 

Chẳng hề tỏ vẻ chột dạ, Tân Tú cầm sừng rồng tiến về phía hắn, một tay đặt lên vai hắn.

 

Liễu Duyên Mộc bỗng biến đổi sắc mặt, ánh mắt nhìn nàng đầy giằng xé và đau khổ. Hẳn là hắn đang kẹt giữa mớ cảm xúc hỗn độn dành cho nàng.

 

Tân Tú thản nhiên so sánh tầm vóc của hai người, nhận ra Liễu Duyên Mộc có chiều cao tương đồng với bộ xương khô dưới hồ kia.

 

“Xin lỗi nhé, người anh em,” Tân Tú khẽ thốt.

 

Liễu Duyên Mộc bàng hoàng: “Cái gì... ưm...”

 

Hắn cúi xuống, không tin nổi vào mắt mình khi thấy chiếc sừng rồng đã đ.â.m sâu vào n.g.ự.c mình, m.á.u tươi ướt đẫm y phục. Người phụ nữ hắn yêu đang cầm chiếc sừng rồng, và dường như còn nở một nụ cười nhạt.

 

Nhìn vẻ mặt của Liễu Duyên Mộc, chắc hắn cũng sốc lắm, không ngờ mỹ nhân lại ra tay tàn độc đến thế. Nhưng tiếc thay, Tân Tú đã quá quen với việc hạ sát các NPC rồi, lòng trắc ẩn là thứ xa xỉ.

 

Tân Tú nhún vai: “Xin lỗi nhé, ta chỉ muốn thử xem g.i.ế.c ngươi thì chuyện gì sẽ xảy ra thôi.”

 

Nếu Liễu Duyên Mộc chính là bộ xương khô kia, thì việc hắn c.h.ế.t lúc này sẽ khiến ảo ảnh này sụp đổ.

 

Liễu Duyên Mộc đưa tay về phía nàng, nước mắt lăn dài. Tân Tú vẫn dửng dưng quan sát thế giới xung quanh đang nhạt dần màu sắc. Nàng khẽ nhếch mép: “Quả nhiên đúng như mình đoán.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Mọi thứ tan biến, Liễu Duyên Mộc và chiếc sừng rồng cũng mất hút. Tân Tú ngồi dậy, thấy mình vẫn đang ở dưới đáy hồ, trước mặt là xác Long Mẫu vẫn nằm bất động cùng bộ xương khô.

 

Nàng quay sang thấy Lão Ngũ vẫn nằm im lìm bên cạnh, hơi thở vẫn đều đặn nhưng tâm trí dường như vẫn còn kẹt lại trong ảo ảnh Long Mẫu.

 

Tân Tú đưa tay chạm nhẹ vào trán đệ đệ, thầm tò mò: Lão Ngũ à, đệ có đang phải đóng vai Long Mẫu mang bầu giống ta không nhỉ?

 

...

 

Lão Ngũ cẩn thận đỡ cái bụng bầu của mình, tay nắm c.h.ặ.t bức thư vừa nhận được, quyết định phải trốn thoát khỏi nơi này ngay lập tức.

 

Hạn hán kéo dài, nguồn nước duy nhất của bộ tộc đã cạn kiệt hoàn toàn từ ba ngày trước, giếng Long Thần cũng trơ đáy. Cả bộ tộc lâm vào hoảng loạn, quỳ lạy van xin Long Thần hiển linh.

 

Suốt thời gian qua, Lão Ngũ đã cố gắng hết sức để không bị lộ tẩy trong hình hài Thủy Lăng. Nhưng tình hình ngày một tồi tệ hơn.

 

Lá thư cậu nhận được là từ Liễu Duyên Mộc gửi tới, cảnh báo rằng các Vu lão đã quyết định thực hiện một nghi lễ cổ xưa để cầu xin Long Thần: họ cần m.á.u của một Vu uông để hiến tế, và người được chọn chính là Thủy Lăng.

 

Một Vu nữ mang thai, mang theo sức mạnh của hai sinh linh, chính là vật hiến tế hoàn hảo nhất trong mắt họ. Liễu Duyên Mộc tuy ngoài mặt đã đoạn tình nhưng thâm tâm vẫn còn quan tâm đến Thủy Lăng, nên mới bí mật gửi thư báo tin.

 

Lão Ngũ vốn không giỏi chiến đấu, chỉ muốn ôm lấy cái bụng bầu này mà chạy thoát thân. Nhưng cậu chưa kịp đi đã bị Thủy Lương — đứa em trai hờ vẫn luôn lén lút theo dõi cậu — phát hiện và mật báo cho các trưởng lão. Rất nhanh sau đó, cậu bị cả bộ tộc bắt lại.

 

“Thủy Lăng! Ngươi có biết mình phạm tội gì không!”

 

“Sao ngươi có thể ích kỷ, hèn nhát đến thế? Vì sự tồn vong của bộ tộc, ngươi lại không nỡ hy sinh sao? Được chọn làm vật tế thần là vinh dự tột cùng, vậy mà ngươi lại khiến chúng ta thất vọng nhường này!” Các Vu lão trên cao quát tháo đầy giận dữ.

 

Lão Ngũ đứng thẳng lưng, đối diện với những ánh mắt dữ tợn: “Các người sai rồi. Ta không làm gì sai, cũng không hèn nhát, nhưng mạng sống của cô ấy không thuộc quyền định đoạt của các người. Nếu Long Thần của các người cần mạng sống của một t.h.a.i p.h.ụ để ban phước, thì con thần đó không xứng đáng được tôn thờ! Còn nếu Long Thần không yêu cầu, mà là do các người tự ý làm chuyện tàn ác này để an lòng, thì đó là sự ngu muội của chính các người!”

 

Cả bộ tộc ồ lên phẫn nộ, những lời đại nghịch bất đạo ấy khiến họ phát điên.

 

“Láo xược! Ngươi dám phỉ báng Long Thần sao! Mau bắt lấy ả!”

Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé