Sư Phụ Ta Là Một Con Gấu Trúc

Chương 278



 

Lão Ngũ giơ tay đẩy lùi những kẻ đang định xông tới: “Lôi tới!”

 

Tiếng sấm vang rền trong miếu Long Thần khiến đám đông hoảng hốt trong giây lát. Nhưng sự phẫn nộ đã làm họ mờ mắt: “Ngươi còn dám phản kháng sao!”

 

Tiểu Ngũ vẫy tay, thêm vài đạo sấm sét giáng xuống làm vỡ cả một góc mái miếu. Nhưng một mình cậu làm sao chống lại được cả bộ tộc. Giữa lúc hỗn loạn, một cú đ.á.n.h trúng ngay bụng cậu. Lão Ngũ mặt tái mét, gượng đau chống đỡ.

 

Cậu thầm hối hận vì mình không được tài giỏi như đại tỷ. Nếu là đại tỷ, chắc chắn nàng đã bảo vệ được thân thể này, còn cậu thì bất lực.

 

Bất chợt, sương mù dày đặc bao phủ gian miếu. Trong mớ hỗn độn, một người âm thầm bế xốc cậu lên, lách qua đám đông rồi nhảy xuống cái giếng cạn trong miếu.

 

Giếng không có nước nhưng bên dưới là một lối đi rộng lớn dẫn đến một hang động khác.

 

“Đi theo ta.” Người cứu cậu chính là Liễu Duyên Mộc. Hắn vẫn lạnh lùng nhưng ánh mắt nhìn cậu đầy lo lắng và xót xa.

 

Lão Ngũ ôm bụng đau đớn, thầm nghĩ: đại tỷ ơi, bị một gã đàn ông nhìn bằng ánh mắt này, đệ thấy ngượng quá đi mất.

 

Sự ngượng ngùng chỉ thoảng qua như gió thoảng, bởi cơn đau thấu xương tủy đã chiếm trọn tâm trí. Họ băng qua căn hầm tối tăm, tháo chạy bán sống bán c.h.ế.t.

 

Đường hầm vốn do tạo hóa ban tặng nên vô cùng gập ghềnh, đá sỏi lởm chởm, nền đất vẫn còn vương chút hơi ẩm. Lão Ngũ bước đi loạng choạng trên những viên đá cuội nhẵn nhụi. Liễu Duyên Mộc dẫn đầu, trên tay nâng một quầng sáng dịu nhẹ hệt như vầng trăng nhỏ soi rọi lối đi.

 

Dọc đường họ đi qua, những giọt m.á.u đào liên tục rỏ xuống mặt đất. Lão Ngũ tay ôm bụng, cảm nhận lớp váy áo dần thấm đẫm sắc đỏ, lòng bồn chồn lo lắng.

 

Chẳng lẽ đứa nhỏ này không giữ được sao? Cậu vốn là đấng nam nhi, nào biết chuyện sinh nở phải xử trí ra sao.

 

Đang lúc c.ắ.n răng chịu đựng, Lão Ngũ chợt thấy cái bụng mình chuyển động lạ kỳ, hệt như có thứ gì đó đang muốn phá kén chui ra. Cậu giật mình, rồi bàng hoàng nhận ra: không xong rồi, có vẻ như sắp đến lúc lâm bồn!

 

Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé

Khuôn mặt cậu lúc này muôn vàn cung bậc: từ đau đớn chuyển sang ngơ ngác, rồi lại đến hỗn loạn cực độ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Đời này cậu chưa từng mường tượng nổi một trang nam nhi như mình lại có ngày phải nếm trải cảm giác sinh con! Lão Ngũ vừa đau đầu vừa đau bụng, lúc thì bóp trán, lúc lại mân mê cái bụng bầu, tâm trí rối như tơ vò, cuối cùng đành ngượng ngùng mở lời:

 

“Khoan đã... đệ thấy hình như... đệ sắp sinh rồi?”

 

Câu nói ấy khiến Liễu Duyên Mộc sững người, cả hai đứng chôn chân tại chỗ, trân trối nhìn nhau giữa không gian vắng lặng.

 

Tiếng vang của tiếng bước chân và lời nói vọng lại từ vách đá. Lúc này Lão Ngũ mới nhận ra họ đã thoát khỏi đường hầm chật hẹp để bước vào đáy một thung lũng rộng lớn. Nơi đây hệt như lòng của một chiếc bình khổng lồ, chỉ có thể thấy một tia sáng yếu ớt hắt xuống từ miệng hang hẹp ở tít trên cao.

 

Một hình ảnh khiến Lão Ngũ sững sờ: Phía trước không xa là một gốc cây già cỗi, cành lá rũ xuống tiêu điều, trông giống hệt như cây liễu cổ thụ ở đáy hồ kia. Nếu nơi đây được lấp đầy nước và cây liễu kia xanh tốt trở lại, thì quả thực chính là cái đầm nước ấy.

 

“... Nơi này là đâu?” Lão Ngũ cảm thấy sức lực và linh lực trong người đang tan biến nhanh ch.óng, đôi chân không còn trụ vững.

 

Liễu Duyên Mộc vội vàng đỡ lấy cậu, dìu cậu đến tựa vào một tảng đá lớn dưới gốc liễu, lạnh lùng đáp: “Đây là đáy của suối Mãn, nơi thông với giếng Long Thần trong miếu.”

 

Với tư cách là đại vu phụng thần, hắn nắm giữ bí mật về lối thoát này, định đưa Thủy Lăng rời khỏi đây. Việc cứu nàng lúc nãy chỉ là hành động bộc phát, chính hắn cũng đang giằng xé giữa tình yêu và trách nhiệm, chưa biết nên thả nàng đi hay kết liễu nàng tại đây.

 

Đúng lúc đó, các Vu lão đã đuổi kịp tới nơi, ánh mắt nhìn họ đầy căm phẫn và lạnh lẽo.

 

Những Vu lão này vốn là những người bảo bọc và yêu thương con cháu hết mực, sẵn sàng liều mình vì bộ tộc. Thế nhưng trước nguy cơ diệt vong, họ sẵn sàng hy sinh cả đứa cháu yêu quý nhất để tìm kiếm một tia hy vọng mỏng manh. Trong mắt họ, "Thủy Lăng" không chịu hy sinh vì bộ tộc chính là kẻ phản bội tày trời.

 

“Duyên Mộc! Ngươi cũng định vì con đàn bà này mà phản bội bộ tộc sao? Ngươi bị ả làm cho mê muội rồi à? Nỗi khổ nàng ta gây ra cho ngươi bấy lâu nay vẫn chưa đủ sao?” Mẹ của Liễu Duyên Mộc phẫn nộ quát lớn.

 

Liễu Duyên Mộc đứng chắn trước Thủy Lăng, cúi đầu hành lễ: “Các vị Vu lão, hay là để con thay Thủy Lăng làm vật tế... xin hãy buông tha cho nàng.”

 

“Nói nhảm! Không đời nào! Ả là kẻ được chọn duy nhất! Ngươi tưởng chúng ta tùy tiện chọn người sao!”

 

Liễu Duyên Mộc nhìn mẹ, môi mấp máy nhưng không thốt lên lời, chỉ khẽ lắc đầu tuyệt vọng.