Tộc nhân hằng mong mưa rơi, nay mưa đến thì họ lại run rẩy vì sợ hãi.
“Chuyện gì thế này?”
Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé
“Tại sao Thủy Lăng lại sinh ra rồng dữ?”
Liễu Duyên Mộc gào thét trong tuyệt vọng, như thể giờ mới bừng tỉnh ngộ. Các Vu lão kinh hãi: “Nghiệt Long khát m.á.u, chúng sẽ g.i.ế.c sạch chúng ta!”
Lão Ngũ không còn phản ứng gì được nữa, bởi cậu cảm nhận được sinh mệnh của Thủy Lăng đã chấm dứt, chút sức tàn cuối cùng nàng đã dành trọn cho hai đứa con. Nhưng ý thức của cậu vẫn còn đó, chứng kiến cảnh tộc nhân tháo chạy, nước mưa tuôn xối xả qua miệng hang, nhanh ch.óng nhấn chìm cả hang động và t.h.i t.h.ể Thủy Lăng.
Hai con rồng nhỏ cảm nhận được mẹ đã mất, chúng cất tiếng rên rỉ bi thương rồi bỗng trở nên hung tợn. Chúng định lại gần xác mẹ nhưng bị hào quang từ nàng đẩy ra, da thịt bị tan chảy. Phẫn nộ tột cùng, chúng gầm vang rồi bay thẳng lên trời cao.
Mưa bão liên tiếp 99 ngày đêm, biến vùng đất khô cằn thành biển nước mênh m.ô.n.g. Cả bộ tộc chỉ còn biết bám víu vào ngôi miếu Long Thần trên đỉnh núi duy nhất còn sót lại. Họ hệt như một chiếc thuyền nan giữa đại dương, chỉ còn biết chờ đợi cái c.h.ế.t.
Mưa gió ngày một dữ dội, cuốn trôi mọi đê điều, nhà cửa và thành trấn của những vùng lân cận.
“Cứ thế này thì bộ tộc chúng ta sẽ tuyệt diệt mất.” Vị Vu lão tiều tụy giao chiếc sừng rồng thiêng cho Liễu Duyên Mộc đang c.h.ế.t lặng: “Đây là cách cuối cùng, vận mệnh của bộ tộc nằm trong tay con.”
Liễu Duyên Mộc đón lấy sừng rồng, nhìn lướt qua những đứa trẻ đang sợ hãi và người mẹ đã kiệt sức, rồi lẳng lặng gieo mình xuống giếng Long Thần.
Xác Thủy Lăng vẫn dựa vào gốc liễu xanh mướt dưới đáy nước. Liễu Duyên Mộc dùng linh lực tạo ra một vùng không gian khô ráo quanh nàng. Hắn bế xác người yêu lên, nhìn nàng lần cuối rồi lặng lẽ cắm chiếc sừng rồng vào tim nàng.
Hai con rồng dữ chính là hơi thở cuối cùng của Thủy Lăng. Chiếc sừng rồng này sẽ dùng mối liên hệ huyết thống để kiềm chế chúng. Linh hồn Thủy Lăng sẽ bị sừng rồng phong ấn vĩnh viễn trong t.h.i t.h.ể này, và nhờ đó, hai con Nghiệt Long sẽ bị trọng thương và bị kìm hãm.
Đó là cái giá duy nhất để những người còn lại trong bộ tộc được sống sót.
...
Hàng mi Lão Ngũ khẽ động, những giọt nước mắt trào ra từ đôi mắt vẫn còn nhắm nghiền.
Tân Tú thấy vậy liền lay nhẹ cậu: “Lão Ngũ, tỉnh lại đi!”
Lão Ngũ mở mắt, đôi mắt vẫn còn vương nỗi đau: “... Đại tỷ.”
Tân Tú dịu dàng sờ trán cậu, hỏi khẽ: “Sinh xong chưa đệ? Trai hay gái thế? Ta sắp được làm cô cô rồi à?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Lão Ngũ bối rối, nuốt ngược nước mắt vào trong: “Dạ... là một cặp rồng phượng.”
Tân Tú vỗ vai cậu: “Mẹ kiếp, rồng phượng luôn cơ à? Lão Ngũ, đệ giỏi thật đấy!”
Lão Ngũ cuống quýt: “Không không, không phải đâu tỷ! Đứa bé không liên quan đến đệ, đệ cũng chẳng giỏi giang gì... đệ còn chẳng sinh được ra mà!”
Tân Tú cổ vũ: “Thôi không sao, lần này chưa được thì lần sau nhất định sẽ thành công mà.”
Lão Ngũ: “...”
Chút cảm xúc vương vấn nơi đáy lòng Lão Ngũ vừa nhen nhóm đã bị những lời nói xằng bậy của đại tỷ cuốn đi sạch sành sanh. Cậu muốn buồn cũng chẳng buồn nổi nữa.
"Đại tỷ, tỷ cũng bị cuốn vào ảo ảnh, hóa thân thành Thủy Lăng sao? Tỷ không gặp chuyện gì chứ?"
Tân Tú thản nhiên: "Ta hả? Ta vẫn khỏe re. Đoán được sương sương cốt truyện rồi, lười xem hết cả bộ phim dài tập nên ta trực tiếp cho Liễu Duyên Mộc một nhát, thế là hắn thăng thiên, ta cũng thoát ra ngoài luôn."
Lão Ngũ trố mắt: "???"
"Làm... làm thế cũng được sao?"
Nhìn vẻ mặt ngơ ngác của cậu em, Tân Tú biết ngay tên nhóc này chưa từng chơi game, không biết chức năng "Skip" đoạn cắt cảnh (cutscene) mà cứ thế cắm cúi xem hết từ đầu đến cuối. Nàng đưa tay xoa đầu thằng em ngốc nghếch, thầm nghĩ chắc vụ "sinh con" vừa rồi đã rút cạn trí não của cậu, nên phản ứng mới chậm chạp đến vậy.
Hai người vừa trò chuyện được dăm câu, bỗng mặt hồ vốn tĩnh lặng bắt đầu gợn sóng dữ dội. Ánh hào quang phát ra từ t.h.i t.h.ể Long Mẫu trước mặt họ cũng dần dần lụi tắt.
"Hửm? Chuyện gì thế này?" Tân Tú nhíu mày. Vị Long Mẫu này vừa cho họ trải nghiệm một phen quá khứ bi thương của mình, giờ lại giở trò gì đây?
Lão Ngũ trầm ngâm: "Có lẽ... bà ấy muốn kết thúc mọi ân oán."
Vừa trải qua dòng hồi ức quá đỗi chân thực và ám ảnh, toàn thân Lão Ngũ ướt sũng mồ hôi lạnh, trông có vẻ khá chật vật. Cậu nhìn chằm chằm vào Long Mẫu, muốn gắng gượng đứng dậy. Tân Tú liền tiến tới đỡ cậu lại gần t.h.i t.h.ể. Không chút do dự, Lão Ngũ đưa tay rút phăng chiếc Long Thần Chi Giác đang cắm ngập trên n.g.ự.c Long Mẫu.
Lúc trước Tân Tú định chạm vào vật này, Lão Ngũ còn hốt hoảng ngăn cản như sợ nàng lỡ tay giải phong ấn cho một đại ma đầu nào đó. Vậy mà giờ đây, chính tay cậu lại làm điều đó.